Hey Hey Hey:...Cái này để làm gì?
Hello: Chẳng lẽ là hiến tế cho Thần Biển gì gì đó hả? Đam mê của Thần Biển độc đáo đến vậy à?
7654321: Cũng không khác mấy đâu. Tuy không phải Thần Biển, nhưng mà nó là bạch tuộc khổng lồ, còn là kiểu chỉ cần vung tay một cái là b*p ch*t hết ba chúng ta. Bên đó có một khu vực lớn là địa bàn của nó, nếu không hối lộ búp bê, thì chính mấy anh phải thành đồ chơi cho nó đó.
Hey Hey Hey: Vãi chưởng, xúc tu play à? k*ch th*ch dữ vậy sao?
7654321: Hóng lắm phải không?
Hey Hey Hey: Anh đi kiếm chỗ bán búp bê...
7654321: Đến lúc đó em đến dẫn hai anh qua, bây giờ nó sẽ không tấn công em.
Hey Hey Hey: Đúng rồi, anh có thể nói tin này cho Bạch Ngôn sư huynh được không? Dạo này khoa Lịch Sử với khoa Cơ Giáp lại chiến tranh với nhau rồi, tranh xem ai vào được khu trung tâm của bản đồ mới đấy. Tuy là bọn họ cãi nhau mọi lúcnhưng nói gì thì nói, chúng ta cũng phải giữ thể diện cho nhà mình chứ.
7654321: OK, nhưng mà đừng bảo là em nói. Lúc đi vào em dùng danh tính thư ký đó.
Hey Hey Hey: Vậy anh sẽ nói là tin tức nội bộ, nếu hỏi thì sẽ lôi mấy cái mối quan hệ không đếm xuể của thầy ra.
Hello: Thầy: Vì tương lai của thế giới, mà thầy đã gánh vác quá nhiều rồi.
7654321: Ngải sư huynh cố lên, anh làm được! Vi sư huynh cũng cố lên nhé, đôi khi từ bỏ cũng là một kiểu tự do đó.
Hey Hey Hey: Thanks nhó! Bọn anh đến hội họp với em đây!
Hello:
Chẳng hiểu sao cậu ta lại cảm thấy dầu mà tiểu sư đệ thêm cho mình bị pha không ít nước vào.*
(*Cố lên trong tiếng Trung là 加油, cũng có nghĩa là đổ xăng, thêm dầu.)
*
Tiêu Chỉ chỉ mới bơi trong biển được một lát, mà đã tiện tay gom được không biết bao nhiêu là tài nguyên, cuối cùng mới liên lạc được với Ngải Einstein.
Thế là cậu bèn ngừng tay, rồi đi về hướng các sư huynh.
Ngải Einstein và Vi Địch đang đứng bên một tảng đá lớn dưới đáy biển đợi cậu, mà hình dạng của tảng đá này trông hơi giống một vật nào đó bắt buộc phải được làm mờ, vậy nên nó rất nổi bật trong biển.
Trông Ngải Einstein vẫn còn rất khỏe, tuy trên người có mấy vết thương, nhưng cũng không nghiêm trọng, nên anh cũng lười uống thuốc.
Nhưng Vi Địch thì thảm hơn nhiều, mái tóc vốn vẫn luôn che phủ mắt bây giờ đang trôi tán l**n tr*ng n**c, quần áo trên người cũng rách mất vài miếng. Tiêu Chỉ còn chú ý đến dây thắt lưng của cậu ta đã sắp đứt đến nơi, chỉ có thể gắng gượng bấu víu lấy cái quần sắp tụt xuống.
Tiêu Chỉ: "Vi sư huynh vất vả rồi."
Giọng điệu của Vi Địch giống hệt như người bị bỏ đói ba ngày: "Vẫn...vẫn ổnanh còn sống để đến đây..."
Ngải Einstein nói thầm với Tiêu Chỉ: "Lúc thằng nhỏ xông qua khe hở, bị một cái giống gì đó giống hải quỳ túm được, nó gặm thằng nhỏ một cái, sau đó phát hiện ra nhai không nổi nên mới phun ra."
Tiêu Chỉ thấp giọng nói: "Anh cũng không giúp anh ấy tí à?"
Ngải Einstein dang tay với vẻ mặt rất chi là bất lực: "Giúp chứ. Cái giống ôn kia trơn quá, anh kéo không được, nên chỉ đành kéo Vi Địch. Thắt lưng của em nó vậy là do anh kéo đó, có vẻ như em ấy còn không mang theo trang bị dự phòng."
Tiêu Chỉ: ""Vi sư huynh đáng thương quá.
Không bao lâu sau, những người chơi của khoa Lịch Sử cũng thuận lợi bước vào bản đồ mới. Bên cạnh bọn họ còn xuất hiện đám người của khoa Cơ Giáp, hẳn là đúng lúc chạm mặt nhau. Hai bên phân chia ranh giới rõ ràng, đấu khẩu suốt cả đường đến đây, trông có vẻ náo nhiệt lắm, cũng mang đậm phong cách riêng của hai khoa.
Người đầu tiên đi đến trước mặt ba người chính là Timgard, anh ta chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tiêu Chỉ và Ngải Einstein đang đứng cạnh nhau, thế là quyết đoán bơi đến trước mặt cậu.
Cho dù đang ở trong nước, nhưng mái tóc vàng của Timgard vẫn xán lạn như thường, anh ta nói với Tiêu Chỉ: "Đàn em Tiêu, khoa Cơ Giáp vẫn luôn chào đón cậu."
Anh ta nhìn thoáng qua những cô gái bên khoa Lịch Sử, có vẻ như đã hạ quyết tâm gì đó: "Tuy là mấy năm nay bọn tôi không được may mắn lắm, không có đàn chị nào nhập học, nhưng các đàn anh có thể mặc váy chào đón cậu."
Nghe vậy, Tiêu Chỉ không thể không tưởng tượng đến hình ảnh cơ bắp của những người bên khoa Cơ Giáp căng tét cả váy.
Tiêu Chỉ gắng gượng khống chế vẻ mặt mình: "Cảm ơn anh...không cần đâu ạ."
Điều này thật sự không cần thiết.
Tiêu Chỉ lại trò chuyện với Timgard một lúc nữa, sau khi biểu đạt rằng mục tiêu cuộc đời mình chỉ là cọ tiền trợ cấp của chính phủ với chơi game trong giờ học, Timgard mới chịu bỏ đi với vẻ mặt tiếc hận.
Timgard chuẩn bị dẫn đám người bên khoa Cơ Giáp rời khỏi đây, bỗng thấy mọi người bên khoa Lịch Sử đang nhìn mình bằng một ánh mắt rất quái lạ. Ánh mắt đó có một chút đồng cảm và thương hại, nhưng lại có vẻ như đang xem kịch vui vậy, thậm chí còn có mấy người đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đám người của Cơ Giáp hệ không thể không nhìn lướt qua người mình, nhưng quần có bị tụt đâu.
Vậy thì cái lũ lập dị, nắng mưa thất thường này cười gì thế?
Timgard nhìn về phía Bạch Ngôn: "Mấy người làm gì vậy?"
Bạch Ngôn chỉ nở một nụ cười dịu dàng, nhã nhặn: "Thật ra thì tôi có thể nói anh biết, nhưng các anh dám tin không?"
Timgard: ""
Mợ nó! Nói thật thì đúng là không dám tin.
Đó đều là những bài học được tích lũy bằng máu và nước mắt qua mỗi lần bọn họ chạm mặt nhau – đừng bao giờ tin mấy chuyện quái quỷ của đám bên khoa Lịch Sử.
Khóa của Timgard được xem như là khóa có tầm nhìn chiến lược nhất của khoa Cơ Giáp từ trước đến nay, nhưng chỉ có trời mới biết bọn họ đã bị tàn phá đến mức nào mới có được tầm nhìn chiến lược như hiện tại, nói ra chỉ toàn là nước mắt mà thôi.
Bạch Ngôn: "Nhưng lúc này thì khác, bọn tôi biết được một vài thông tin bí mật. Nếu đã cạnh tranh công bằng, thì tôi cảm thấy nói cho các anh biết trước vẫn hay hơn."
Vừa nghe vậy, vẻ mặt của đám người bên khoa Cơ Giáp lại không hề có tí gì là nhẹ nhõm hơn, mà còn trở nên cảnh giác.
"Không cần! Chắc chắn mấy người định bịp tụi này!"
"Lũ mất nết!! Bọn này không mắc mưu nữa đâu!"
"Chạy ngay đi! Đừng tin một chữ nào phát ra từ miệng bọn họ!"
Mấy người bên khoa Cơ Giáp vội vàng chạy trốn, trông hệt như gặp phải ôn dịch. Không bao lâu sau, tất cả đều biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người, động tác thuần thục đến mức khiến người ta đau lòng.
Mọi người bên khoa Lịch Sử nhìn theo bóng lưng xa dần của họ, ánh mắt chứa đầy vẻ thương hại, nhưng hình như là mừng thầm nhiều hơn.
Sau đó, dưới sự dẫn đường của ba sư huynh đệ Ngải Einstein, bọn họ đến dãy núi dưới đáy biển, từ xa có thể nhìn thấy một "ngọn núi" màu hồng phấn đang đứng sừng sững ở đó.
"Đệt mợ...bự đến mức này luôn hả?"
"Cái này không phải là một đấm đi một em bé nữa đâu, mà là một đấm đi luôn cái nhà trẻ đó."
"Tôi thấy tặng búp bê cho nó là chuyện rất quái dị...có khi nào bị đấm chết không?"
Tiêu Chỉ ra hiệu cho Ngải Einstein lấy búp bê ra rồi tiến lên. Vì để Tiêu Chỉ không bị lạc loài, nên anh đã chuẩn bị cho cậu một con.
Cứ như vậy, hai người cứ từng chút từng chút đến gần bạch tuộc khổng lồ.
Con bạch tuộc vốn đang canh giữ ở dãy núi để chờ bắt búp bê mới bỗng đột ngột quay sang bọn họ. Lúc này họ mới phát hiện trên đầu nó có vẻ như đang chở thứ gì đó, nhưng xa quá nên nhìn không rõ.
Thật ra thì Tiêu Chỉ đoán được, có lẽ đó chính là con búp bê mình đã đưa cho nó.
Bạch tuộc khổng lồ phát hiện ra anh chàng Tiêu Chỉ vừa tặng búp bê xinh đẹp cho mình lại đến nữa, nó nhịn không được phải làm hành động xoa tay giống hệt con người.
Ngải Einstein dẫn đầu đi đến đưa búp bê cho bạch tuộc khổng lồ, thế là nó vui vẻ nhận lấy, cũng không hề có ý phát động tấn công. Thật ra Vực Sâu – Unodi là một quái vật biển sâu khá là hiền hòa, ngoại trừ việc sở thích hơi đặc biệt một chút, thì những lúc khác đều rất thân thiện.
Sau đó, tất cả mọi người của khoa Lịch Sử xếp thành hàng, lần lượt lên tặng búp bê cho bạch tuộc khổng lồ.
Hình ảnh này trông giống với nghi thức ma quái nào đó.
Đại bạch tuộc hạnh phúc muốn xỉu, xúc tu của nó ôm đầy búp bê, nếu gặp được con nào mình cực kỳ thích thì sẽ để lên đầu, dù gì đầu nó cũng to, nên có để mấy trăm con lên cũng chẳng sao cả.
Đến lượt Bạch Ngôn.
Lúc y nghe được tin tức đã lờ mờ nhận ra gì đó, nên không mua búp bê theo kiểu chọn bừa. Y chuẩn bị một bé búp bê cực kỳ tỉ mỉ xinh đẹp, mặc một bộ váy cưới màu hồng phấn theo kiểu quý tộc, bên trên được điểm xuyết bởi ren và châu báu, lộng lẫy vô cùng.
Quả nhiên, sau khi bạch tuộc khổng lồ nhận được thì cực kỳ hạnh phúc, thậm chí còn bắt đầu nhảy múa, tạo nên một làn sóng dưới đáy biển.
Không bao lâu sau, đến khi nó ăn mừng đủ rồi, nó mới vươn xúc tu vội vàng chạm nhẹ lên trán Bạch Ngôn một cái. Ngay lập tức, vẻ mặt của Bạch Ngôn trở nên hơi suy tư, hiển nhiên là đã nhận được thiện cảm của Vực Sâu – Unodi.
Tiêu Chỉ đang thán phục đàn anh đời đầu thông minh, bỗng nhiên nhận được thông báo của hệ thống.
"Bạn đã nhận được tình bạn với Vực Sâu – Unodi, nó cho rằng bạn là một người siêu tốt, rất mong bạn thường xuyên đưa bạn bè đến chơi cùng nó, mang quà theo thì càng tốt. Nếu có ai bắt nạt bạn, cứ việc đến nhờ nó giúp đỡ."
Bỗng nhiên Tiêu Chỉ cảm thấy mình có thể tha hồ tung hoành dưới đáy biển.
Hết chương 47
Tác giả có lời muốn nói:
Unodi: Thú hai chân màu hồng phấn thấy cưng quá! Hít hít hít!
Tiêu – người chinh phục đại ma vương – Chỉ: Bây giờ tôi đây đã có thể tung hoành ở hai khu vực rồi.
💬 Bình luận chương