Cậu làm một bản báo cáo về lãnh sự quán, còn tiện tay chỉnh sửa lại tình hình gần đây của khu thương mại. Sau đó Tiêu Chỉ gom công văn lại, dùng xe ngựa vong linh để đi đến Hài Cung.
Khu thương mại cách Hài Cung rất xa, dù sao thì Hài Cung cũng là đầu não của Hessen, nên sao có thể để cho người khác tùy tiện ra vào? Vậy nên mạng lưới giao thông chỉ có thể bao phủ ở những vị trí cách Hài Cung một khoảng, nên đoạn đường sau đó thì phải tự thân vận động thôi.
Tiêu Chỉ cảm thấy mình hơi thiệt thòi, nhóm Kỵ sĩ Vong Linh có thể cưỡi tọa kỵ của mình để quay về, nhưng một thư ký không có tọa kỵ thì chỉ có thể tự bay thôi, may là tốc độ của vong linh rất nhanh, cũng chẳng thấy mệt.
Nhưng lúc này, trời bỗng nhiên đổ mưa.
Bầu trời âm u quanh năm bây giờ lại u ám hơn nữa, tầng mây đen bay thấp đến mức như muốn rơi thẳng xuống. Không giống với những nơi khác trên lục địa, mưa của Hessen có màu xám, vừa nhìn đã khiến người ta thấy khó chịu.
Hessen hiếm khi mưa, nên Tiêu Chỉ hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc mang dù theo.
Bởi vì mưa của Hessen không chỉ u ám, mà còn có tính ăn mòn cực mạnh, nếu đứng trong mưa thì thanh máu sẽ tụt vèo vèo mất.
Nếu có kẻ nào dám chạy trong cơn mưa của Hessen, chẳng mấy chốc sẽ ngã khuỵu trong màn mưa ngay, thậm chí còn không bò dậy nổi, nên chỉ có những kẻ muốn giết người hoặc đam mê lao đầu vào chỗ chết mới làm vậy.
Những chiếc ô thông thường khi đối mặt với cơn mưa này đều trở nên vô dụng, chưa che được bao lâu đã bị nước mưa ăn mòn lỗ chỗ. Trừ phi là dùng ô được chế tạo như vũ khí, còn phải cao cấp một chút mới được, nếu không thì hoàn toàn không che được gì cả.
Vẫn may là cây cối ở Hessen có thể đứng vững được trong cơn mưa, mà đất của Hessen cũng có thể trung hòa được tính ăn mòn của nước mưa. Hơn nữa thời gian đổ mưa của Hessen không dài lắm, nên chỉ cần tìm cái cây để trú một lát là được.
Tiêu Chỉ vội vàng tìm một tán cây lớn để trú mưa, mới thoát được sự tấn công của cơn mưa này.
Cậu đứng dưới tàng cây, ngơ ngác nhìn những giọt mưa rơi tí tách. Xung quanh cậu là rừng rậm đen như mực. Sau khi được nước mưa tẩy rửa, mỗi phiến lá đều trở nên sáng lấp lánh, nên có cảm giác gì đó không giống với lúc bình thường cho lắm.
Thậm chí còn có vẻ hơi tĩnh lặng và bình yên nữa.
"Thập Thất."
Một giọng nói bỗng vang lên bên cạnh cậu. Giọng nói ấy trầm thấp, còn có sự lạnh lẽo tựa như vừa sinh ra đã có.
Tiêu Chỉ nghe thấy giọng nói này thì hơi giật mình, rồi mới thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ để quay về với thực tại. Cậu quay đầu lại nhìn theo hướng của giọng nói đó, chợt thấy Frost đang đứng ngay bên phải của cậu, còn đang cầm một cây dù trong tay.
Hắn lặng lẽ xuất hiện, giống như bước ra từ hư không để đến bên cạnh Tiêu Chỉ.
"Lãnh chúa." Tiêu Chỉ hành lễ với hắn.
Cậu không nhịn được, phải liếc mắt nhìn cây dù trong tay Frost. Nếu như có thể đi được trong mưa của Hessen, thì chắc chắn là hàng cao cấp rồi.
Cây dù này chỉ có một màu đen, trên bề mặt chất liệu có những đường nét tinh tế, có vẻ như được chế thành từ da của ma thú. Mấy bộ phận bằng kim loại cũng là màu đen, còn có vô số hoa văn được khắc rất tỉ mỉ, mỗi một chi tiết đều mang theo ý tưởng thú vị, chắc là được tạo ra từ tay của một bậc thầy nào đó.
Thấy Tiêu Chỉ nhìn vào cây dù của mình, Frost giải thích rất thản nhiên: "Chiến lợi phẩm, nhưng quên mất là lấy được từ tên xui xẻo nào rồi."
Tiêu Chỉ: ""
Hay quá, đây mới chính là phong cách làm việc trước sau như một của Hessen.
Frost nhìn cậu: "Cậu chuẩn bị về Hài Cung?"
Tiêu Chỉ trả lời: "Vâng."
"Muốn đi cùng không?" Frost nhẹ nhàng lắc chiếc ô trong tay, nói với giọng điệu bình thản.
Nếu boss đã mời rồi, Tiêu Chỉ là cấp dưới sao dám từ chối chứ?
Cậu gật nhẹ đầu, rồi bước vào ô.
Frost không nói thêm gì nữa, dẫn Tiêu Chỉ thong thả đi về phía Hài Cung.
Dường như Frost đang lo rằng những hạt mưa sẽ cuốn theo gió, nên tốc độ bước đi của hắn rất chậm rãi, mà tay thì vẫn luôn cầm ô thật chặt, bảo đảm cho hai người luôn ở trong phạm vi bảo vệ của chiếc dù này.
Xung quanh là màn mưa màu xám, làm cho tất cả những thứ trong tầm mắt đều trở nên mờ ảo xám xịt, trông có vẻ gì đó không được chân thực cho lắm. Chỉ có không gian bên dưới chiếc ô này vẫn như bình thường, vậy nên Tiêu Chỉ bỗng rơi vào ảo giác như thế giới này chỉ còn lại hai người họ, khiến cậu thấy hốt hoảng.
Hai người cách nhau rất gần, thế nên Tiêu Chỉ lại nghe thấy hương gỗ thoang thoảng như muốn hòa hợp thành một thể với Hessen trên người Frost.
Điều này khiến cho Tiêu Chỉ nhớ đến thời gian thật lâu trước đây, khi ấy cậu và A Sâm cũng đã từng gặp một trận mưa của Hessen.
Nhưng khi đó hai người đều là hai tên nghèo xơ nghèo xác nên không có chiếc ô chất lượng như vậy, thế là bọn họ chỉ có thể cùng nhau ngồi dưới tàng cây, vừa ăn đồ ăn vặt Tiêu Chỉ mang đến vừa nói chuyện phiếm, nhưng thật ra thì cũng rất vui vẻ.
Hai người đều không nói gì, hạt mưa đập lên mặt ô, phát ra những tiếng vang lanh lảnh, nhưng bên dưới chiếc ô đó lại có vẻ rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.
Tiêu Chỉ nhịn không nổi nữa, bèn lên tiếng: "Lãnh chúa, lần này tôi đến tìm ngài là để báo cáo về tình hình phát triển gần đây của khu thương mại, và chuyện tôi đã bàn bạc với Uyên tộc để chuẩn bị xây dựng lãnh sự quán của Hessen ở thành Kernas."
Frost: "Nói đi."
Thế là Tiêu Chỉ vừa đi vừa lấy công văn ra, rồi nói hết những nội dung đã chuẩn bị khi nãy cho Frost nghe.
Frost vẫn luôn im lặng lắng nghe, không hề tỏ ra dị nghị đối với những sắp xếp của Tiêu Chỉ, thậm chí Tiêu Chỉ còn nghi ngờ rằng liệu hắn có đang ngẩn ngơ bằng vẻ mặt nghiêm túc hay không.
"Tình hình trước mắt chính là như vậy đó ạ." Tiêu Chỉ nói xong mới ngẩng đầu nhìn thoáng qua Frost.
Frost đang dùng một ánh mắt tựa như có thể nhìn thấu cậu, giống như đã xuyên qua lớp ngụy trang của Tinh thể Vong Linh, và cả gương mặt giả trong trò chơi, thứ hắn luôn nhìn thấy chính là cơ thể thật còn đang nằm trong khoang trò chơi của Tiêu Chỉ.
Không biết hắn đã nhìn Tiêu Chỉ bao lâu. Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng hơn, mà không có ai trong số hai người lên tiếng cả, họ cứ như vậy mà đối mặt với nhau, cũng chẳng ai tiến thêm bước nào.
Chẳng biết mưa đã tạnh từ lúc nào, mất đi bối cảnh có tiếng mưa rơi không ngừng nghỉ, vậy nên giữa hai người càng có vẻ tĩnh lặng hơn.
Sau một lúc lâu, Frost mới dời mắt đi: "Ta không có ý kiến."
Nói xong, hắn thu ô lại, rồi một mình cất bước về phía trước.
Mà Tiêu Chỉ vẫn cứ đứng nhìn bóng lưng đang từ từ bỏ đi của hắn, nhất thời cũng không trả lời lại.
Bỗng nhiên, bước chân Frost khựng lại. Hắn không hề quay đầu, chỉ nhàn nhạt nói: "Thiên Diệp Lộ rất ngon."
Sau đó, hắn lại tiếp tục bước đi, rồi bóng dáng dần biến mất trong khu rừng, như thể mục đích hắn cố ý đến đây, chỉ để đi cùng Tiêu Chỉ một đoạn đường mà thôi.
Tiêu Chỉ hơi sửng sốt, rồi mới chợt nhận ra hắn đang nói đến việc cậu mơ màng đưa cho hắn một bình Thiên Diệp Lộ lúc còn ở nơi chôn xương của Nafa.
Lúc ấy, khi Frost uống xong chẳng có tí phản ứng nào cả, không ngờ rằng bây giờ lại nói với cậu rằng rất ngon.
Điều này khiến cậu bất chợt có cảm giác như mình đã được gặp lại chàng thanh niên dịu dàng năm nào.
Tiêu Chỉ suy tư một lát, nếu như A Sâm đã thích, vậy thì mua thôi.
Mua hết tất cả các vị luôn!
Bây giờ cậu định đi liên lạc với Thiên Diệp Ô ngay, để y cung cấp cho cậu nguồn hàng tươi mới nhất, bao gồm cả vị hành tây vừa mới được nghiên cứu phát triển.
*
Sau đó, cùng với việc khu thương mại được đưa vào hoạt động, Tiêu Chỉ và Milton cũng càng lúc càng bận rộn, đúng là gấp gáp đến điên lên rồi.
Trước đây không ngờ rằng cư dân trên lục địa lại có hứng thú với Hessen đến mức đó. Số người đến vào ngày đầu tiên vẫn còn ít, đều chỉ là những người muốn đến thử mà thôi, ngày hôm sau thì số người đến đã bắt đầu bùng nổ, vậy nên những công việc cần giải quyết cũng tăng lên gấp bội.
Vì có liên quan đến việc thám hiểm biển sâu, nên doanh thu của đèn hồn tốt đến bất ngờ, thế là những thợ thủ công phụ trách chuyện này bắt buộc phải tăng ca.
Hạng mục du lịch lại càng ăn khách hơn, xe ngựa cứ đi hết chuyến này đến chuyến khác, du khách nhiều đến mức cả mấy sinh vật xác sống cũng thấy choáng váng, vẫn may là ngựa đánh xe cũng là vong linh, nếu không thì hơn 50% là nó sẽ bị mệt chết mất.
Bên phía khu thám hiểm thì càng có đủ thứ công việc, lớn bé đều đủ cả.
Tiêu Chỉ len lén chia công việc ra thành từng phần, rồi cầu cứu các sư huynh, nhưng cậu vẫn bận tối tăm mặt mày.
Vì đã quá bất lực, nên Tiêu Chỉ đành kéo không ít Kỵ sĩ Vong Linh đến giúp đỡ, ngay cả kỵ sĩ trưởng như Diane và Lance cũng bị lôi vào, tuy là hai người này có tác dụng răn đe nhiều hơn.
Về phần lãnh chúa thì
Hắn đừng nên tới thì hơn. Ai mà dám bén mảng đến nơi có lãnh chúa Hessen tới lui chứ?
Còn Alifa...
Nó chỉ cần phụ trách đáng yêu là được.
Tất nhiên là bận bịu cũng có cái lợi của bận bịu. Lợi nhuận do khu thương mại mang lại cực kỳ dồi dào, bồi đắp cho quốc khố sắp thấy đáy của Hessen. Có lẽ là không bao lâu nữa, họ đã có thể bắt đầu đợt xây dựng tiếp theo.
Qua mấy ngày đầu, mọi việc dần đi vào quỹ đạo, cuối cùng Tiêu Chỉ cũng có cảm giác được thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà vẫn thiếu nhân lực!
Tiêu Chỉ không nhịn được, bèn hỏi Milton: "Hôm nay mấy vị quan chức mà trước đó chúng ta theo dõi đã bị ám sát chưa?"
Vẻ mặt Milton rất tiếc nuối: "Đáng tiếc quá, vẫn chưa bị..."
Chưa chết, cũng có nghĩa là không có cách nào hóa thành xác sống, cũng đồng nghĩa với việc bọn họ không tìm được nhân công.
Hai người đều phải thở dài, hy vọng rằng mấy cuộc đấu tranh chính trị của các quốc gia trên lục địa có thể khốc liệt hơn một chút...
Hết chương 48
Tác giả có lời muốn nói:
A Sâm nhìn lọ Thiên Diệp Lộ vị hành tây trước mặt mình:
Chẳng lẽ hắn có nói câu nào khiến người ta hiểu lầm à?
💬 Bình luận chương