Lance và Diane lập tức cảm thấy không ổn, tuyệt đối không thể để gã ta đến đó được.
Lance vươn tay ngăn Catrill lại: "Để hôm khác đi. Hôm nay tâm trạng của lãnh chúa không tốt, không muốn gặp ai."
Catrill: "Tao đi gặp là biết ngay, nếu như tên đó muốn ra tay với tao thì cũng đúng lúc lắm."
Nhưng Lance vẫn không hề buông tay, đang cố gắng suy nghĩ ra cái cớ khác.
Ánh mắt của Catrill đầy vẻ nghi ngờ, gã ta nhìn Lance: "Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?"
Đôi mắt nghi ngờ của gã nhìn về hành lang sau lưng hai người họ, một tay đã đặt lên chiếc rìu bên hông, giọng nói lạnh như băng: "Tránh ra! Tao muốn qua đó!"
Dường như trong không khí đang ẩn chứa thứ gì đó nguy hiểm, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là có thể kích nổ ngay.
Lúc này, Diane đang đứng một bên bỗng nhiên bật cười: "Vậy cậu cứ đi đi."
Nói xong, y còn đưa tay đè cánh tay đang giơ ra của Lance xuống, tiếp tục cười sung sướng rồi nhìn Catrill, cứ như đang mong chờ chuyện gì khôi hài vậy.
Diễn biến này càng khiến Catrill nghi ngờ hơn: "Mày đang gạt tao đúng không?"
Diane nhướng mày: "Muốn biết à?"
Catrill không kiên nhẫn nổi nữa: "Cuối cùng thì mày có chịu nói không?"
Diane nhìn lướt qua nơi sâu trong hành lang, sau đó thấp giọng đầy bí hiểm: "Cậu có biết bây giờ lãnh chúa đang ở cùng ai không? Thư ký đấy, chính là cái vị mà dạo này mọi người hay nhắc đến. Hiện tại chỉ có hai người họ mà thôi, còn đóng chặt cửa chính nữa."
Y còn cố ý nhấn mạnh ở chỗ "hai người", chỉ trong nháy mắt đã khiến cho người ta cảm thấy như có ẩn ý gì đó không thể nói rõ.
Giọng điệu của Diane vẫn nhẹ nhàng: "Dù sao thì tôi và Lance cũng bị đuổi ra ngoài rồi, cậu có thể vào đó để thử vận."
Catrill hơi do dự. Gã ta từng nghe những tin đồn về lãnh chúa và thư ký. Nếu như bây giờ gã đi vào quấy rầy chuyện gì đó, có lẽ là lãnh chúa sẽ cực kỳ tức giận...Thậm chí, có thể là gã sẽ bị tống đi tấn công Blaise một mình.
Catrill nhíu mày, rồi xoay người bỏ đi, định hôm khác lại đến.
Ngay lúc này, một bàn tay to bỗng đặt lên vai gã, mà giọng nói của Lance cũng vang lên từ phía sau: "Dạo này khu thương mại thiếu người, mày tới đúng lúc lắm, hay là đi giúp bọn tao đi."
Catrill còn chưa kịp phản bác, thì Lance và Diane đã một trái một phải lôi gã về phía khu thương mại, không chấp nhận bất cứ sự kháng cự nào.
Catrill: ???
Hai đứa mày trở nên siêng năng như thế từ khi nào vậy?
*
Tiễn Lance và Diane đi, Tiêu Chỉ mới cố ép mình dời mắt khỏi A Sâm. Cậu mở sổ thông tin ra, bắt đầu tìm cách giải quyết vấn đề.
Cậu nhập từ khóa "NPC", "Trị liệu". Ngay lập tức đã có vô vàn kết quả hiện ra.
Bởi vì đủ thứ nguyên nhân, nên có không ít người chơi cần tìm cách chữa trị cho NPC. Về cơ bản, có ba phương án được người chơi đề cập đến: Tìm bác sĩ, tìm mục sư, và cuối cùng là tìm pháp sư.
Bác sĩ là dành cho người sống, nên có thể gạch bỏ phương án này.
Hơn 50% mục sư có liên quan đến Blaise, mà kỹ năng hệ ánh sáng của mục sư còn có hiệu quả thanh tẩy, đối với xác sống thì nó cũng giống như đòn trí mạng vậy, thế nên gạch luôn là vừa.
Vậy thì chỉ còn lại pháp sư.
Có rất nhiều loại pháp sư được người chơi nhắc đến, trong đó, phép thuật hệ mộc dịu nhẹ có khả năng chữa trị và điều hòa cơ thể, phép thuật trắng thì có thể thông qua những dòng chảy năng lượng trong tự nhiên để chữa lành vết thương, ngay cả những pháp sư chuyên nghiên cứu thuật nguyền rủa hoặc thuật phù thủy cũng có thể trị liệu...
Ngón tay Tiêu Chỉ gõ nhẹ lên hai chữ pháp sư: "Pháp sư...tìm ai nhỉ?"
Bởi vì người cần được chữa trị chính là lãnh chúa Hessen, nên lập trường của tên pháp sư này là vấn đề cực kỳ quan trọng.
Tiêu Chỉ hiểu rõ tác phong của người chơi, nên cậu không hề suy xét đến họ. Vì cậu không thể khống chế hành vi của người chơi, lỡ đâu người ta nổi hứng mở phòng live stream thì chẳng phải cả lục địa đều biết lãnh chúa đã xảy ra chuyện sao? Vậy thì chỉ cần một giây sau thôi, Blaise sẽ phái đại quân đến ngay.
Nếu như chọn NPC, thì phải chọn một tên am hiểu chữa trị, không nghiêng về Blaise, còn đồng ý bước vào Hessen nữa. Nhưng người như vậy không dễ tìm...
Vừa nghĩ, Tiêu Chỉ vừa xem những bài viết trên sổ thông tin.
Bỗng nhiên, cậu nhìn thấy một topic về tin vịt. Chủ đề của bài đăng này chính là vạch trần sự đấu đá trong nội bộ cấp cao của Liên Minh Dolly, các phe cánh tranh đoạt không ngừng, tung ra đủ loại chiêu hiểm, còn xuất sắc hơn cả phim truyền hình nữa.
Nhưng điều khiến cho Tiêu Chỉ chú ý không phải những thứ này, mà cậu chỉ quan tâm đến một chi tiết mà thôi.
Có một Tịch Nguyệt tộc tên là Eugene, người này đã từng là pháp sư đứng đầu giới phép thuật trắng, nhưng một lần nọ đã xảy ra sai sót trong quá trình chữa trị, dẫn dến việc con trai trưởng của đại công tước Warren bỏ mình, điều này khiến cho đại công tước nổi giận, định xử tử Eugene.
Nhưng Eugene đã thoát được. Sau đó đại công tước Warren phát lệnh truy nã, khiến Eugene trở thành tội phạm truy nã của cả Liên minh Dolly, nên không còn dám quay về liên minh nữa.
Bài viết còn tiết lộ rằng, thật ra cái chết của con trai trưởng nhà đại công tước Warren còn có nội tình khác nữa. Thực chất đó là kết quả của cuộc đấu đá giữa đại công tước và đối thủ, mà Eugene chỉ là con dê chịu tội mà thôi.
Có lẽ là đại công tước Warren cũng biết tình hình thực tế, nhưng ông ta cần một nơi để trút giận, cứ như vậy, pháp sư xui xẻo như Eugene đã bị chọn trúng.
Cho dù là pháp sư đứng đầu, cũng không thể gánh nổi một đòn của những cuộc đấu tranh chính trị. Mà mấy quốc gia khác vì ngại với thế lực của đại công tước Warren nên không tiện cho Eugene đi vào, khiến cho vị này không thể không lưu vong bên ngoài.
Nghe nói hiện tại vị pháp sư Eugene này đang làm bác sĩ chui ở Vùng đất Vô Chủ, nhưng thuật trị liệu của hắn ta thật sự rất hiệu quả, nên cực kỳ nổi tiếng trong thế giới ngầm. Chỉ cần giao đủ tiền, thì người nào Eugene cũng chữa trị cả.
Đôi mắt Tiêu Chỉ lóe sáng. Một vị pháp sư đứng đầu giới phép thuật trắng, lại rơi vào hoàn cảnh bị xua đuổi đến mức không có chỗ nào để đi, vẫn luôn phải ở tại nơi loạn lạc như Vùng đất Vô Chủ, còn không lựa bệnh nhân, cứ như là được thiết kế riêng cho tình huống này vậy!
Cậu lập tức quyết định ngay, chính là người này.
Nhưng trước khi đi còn phải chuẩn bị vài việc mới được.
Chắc chắn chuyến đi này của cậu không thể kéo dài vài phút được, nhưng trong thời điểm khu thương mại bận rộn nhất, mà thư ký lại đột ngột biến mất thì rất bất thường, nếu như khiến cho người ta chú ý đến thì không ổn rồi.
Tiêu Chỉ lập tức liên lạc với các sư huynh nhà mình.
Thập Thất: Vi sư huynh ơi, có muốn trải nghiệm cuộc sống của thư ký không?
Hello: Chẳng phải mấy nay anh đã được trải nghiệm rồi à?
Thập Thất: Không phải trải nghiệm qua điện toán đám mây đâu, mà là trải nghiệm trực tiếp, toàn diện ấy.
Hello: Sao anh cứ thấy có điềm thế nhỉ...
Hey Hey Hey: Hessen xảy ra chuyện gì rồi à?
Thập Thất: Vâng, em cần phải rời khỏi đó một thời gian. Nhưng em cũng chẳng dám chắc nó sẽ kéo dài mấy ngày, nên muốn nhờ Vi sư huynh giả dạng em một thời gian
Hello: Anh hả? Có khi nào anh bị đánh chết không?
Thập Thất: Anh đừng lo, em gần như có thể thoải mái tung hoành ở Hessen rồi. Em cũng sẽ nhờ người giúp đỡ anh, bảo vệ an toàn cho anh, hơn nữa anh cũng quen với công việc ở khu thương mại rồi mà. Nếu bắt người ta đưa công văn đến Sở Chính Vụ, giảm cơ hội chạm mặt với người khác, thì anh sẽ không bại lộ đâu.
Hello: OK, ngẫm lại thì cũng thấy thú vị đó...
Sau khi bàn bạc xong, Tiêu Chỉ đưa Vi Địch vào Hessen, rồi lại lén lút đưa người nhập cư trái phép vào Sở Chính Vụ.
Tiêu Chỉ tạo ra một gương mặt giống mình cho Vi Địch, lại đưa đồng phục và khăn lụa trắng che mặt của mình cho cậu ta, sau đó kích hoạt tinh thể Vong Linh. Chỉ trong nháy mắt, một thư ký giả đã xuất hiện, ngoại trừ vẻ bề ngoài hơi héo ra, thì gần như chẳng có gì khác cả.
Nhưng để đảm bảo cho mọi việc không có chút sơ hở nào, Vi Địch còn phải uống thuốc đổi giọng, để giọng nói của mình giống với Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ lại đi nhờ Lance và Diane, nói cho bọn họ biết kế hoạch ra ngoài của mình.
Không những thế, cậu còn nói vị vong linh tên Thập Lục này là bạn của mình, lần này đến đây là để trợ giúp, nên mong hai người sẽ giúp cậu ta giấu giếm thân phận. Hai người đồng ý rất trịnh trọng, cũng nói rằng mình chắc chắn sẽ bảo đảm an toàn cho Thập Lục, vì họ biết đây đều là vì sự ổn định của Hessen.
Sau khi làm xong tất cả mọi chuyện, Tiêu Chỉ mới chuẩn bị cầm tinh thể Dịch Chuyển rời khỏi Hessen.
"Goo" Cái đầu to bự của Alifa bỗng xuất hiện ngoài cửa sổ. Dường như nó biết Tiêu Chỉ sắp phải đi, nên đôi cánh khổng lồ cứ vỗ mãi không ngừng, như thể đang nói rằng mình cũng muốn đi.
Tiêu Chỉ bay đến bên cạnh cửa sổ, nhẹ nhàng xoa cái đầu to của Alifa: "Alifa cũng đến à? Mục tiêu như mày lớn quá, mày có thể thu nhỏ lại như lần trước không?"
"Goo!" Alifa gật đầu, sau đó biến thành một con cốt long bé xíu như lần trước.
Không trì hoãn thêm nữa, Tiêu Chỉ bèn dẫn theo Alifa, rồi mặc áo choàng đen vào, sau đó kích hoạt Tinh thể Dịch Chuyển, chỉ trong nháy mắt đã biến mất.
*
Ngày hôm sau.
Vi Địch mặc quần áo của thư ký, rồi đội lụa trắng Tiêu Chỉ đã đưa cho mình để bắt chước dáng vẻ bên ngoài của thư ký, sau đó cùng Lance đi thị sát khu thương mại.
Thật ra là chỉ cần đi ngang qua sân khấu, để chứng tỏ rằng thư ký vẫn còn ở đây là được.
Trong lúc đi còn nghe được tiếng những người xung quanh bàn luận về thư ký.
"Mấy người có nghe chưa? Nghe nói lãnh chúa và thư ký là kiểu quan hệ đó đó."
"Kiểu nào?"
"Hồi trước chẳng phải có mưa à? Có tên vong linh trú mưa trong rừng, kết quả là lơ mơ sao đó, lại nhìn thấy bọn họ bung ô đi dạo dưới mưa, lãnh chúa tự tay cầm ô, còn dựa sát vào nhau nữa cơ!"
"Wow..."
"Đúng đúng đúng, nghe nói khu thương mại này là được xây riêng cho thư ký đấy."
"Chậc..."
"Còn nữa, còn nữa! Mới ngày hôm qua lãnh chúa còn phái cốt long đến chỉ để đón thư ký đi, sau đó thì ở cùng một phòng với thư ký, chỉ có hai người bọn họ thôi, không ai vào được cả! Ngay cả kỵ sĩ trưởng còn bị đuổi ra ngoài cơ mà!"
"Chắc là giường cũng hỏng rồi nhỉ?"
"Ồ wow..."
Vi – độc thân từ trong bụng mẹ - Địch: "..."
Là ảo giác của cậu ta thôi đúng không? Chứ sao nội dung của cuộc trò chuyện này nghe cứ quai quái ấy nhỉ?
Mà lúc này, có tên xương khô to gan vẫy tay với Vi Địch: "Ngài thư ký ơi, hôm qua lãnh chúa có giỏi không?"
Vi Địch chần chừ một lát. Là thư ký nên chắc hẳn là cậu ta không thể nói xấu lãnh chúa. Hơn nữa, trăm phần trăm là lãnh chúa Hessen thuộc về đám ông lớn quyền lực nhất lục địa, vậy nên cậu ta bèn gật đầu.
Mấy người đang buôn dưa lê lập tức hưng phấn hẳn lên, cứ cảm thấy như họ đang có ẩn ý gì đó: "Ồ"
Vi Địch: "..."
Chẳng lẽ trong văn hóa của Hessen, gật đầu có ý nghĩa gì kỳ lạ sao?
Hết chương 49
💬 Bình luận chương