Tiêu Chỉ hiểu, nghĩa là Eugene bắt buộc phải mượn sức mạnh nào đó mới có thể thực hiện phép thuật. Tuy nghe hơi giống lý do lý trấu, nhưng đặc điểm của phép thuật trắng vốn là mượn lực, nên Eugene không phải đang thoái thác.
Cậu hỏi thẳng: "Thứ anh cần là gì?"
Eugene thở phào. May là quý ngài Thập Thất này không đòi hỏi như mấy ông lớn quyền cao chức trọng, vẫn hiểu lý lẽ lắm.
Hắn ta suy nghĩ một lát: "Tôi cần Đá hồn Barian và Tinh thể năng lượng hắc ám của Dariana. Tần số năng lượng của chúng gần với xác sống nhất. Thứ đầu tiên thì tôi cần một cái có chất lượng tốt, năng lượng bên trong đủ để hỗ trợ. Còn cái thứ kiatôi nghĩ chút đã, có lẽ năm cái là đủ, nhưng để an toàn thì cứ lấy 7 cái đi."
Tiêu Chỉ bèn lấy danh sách kho hàng của Hessen ra tìm, may là dạo gần đây cậu bận việc ở khu thương mại nên cũng vừa lúc sắp xếp lại kho hàng.
Một lát sau, Tiêu Chỉ tìm được số lượng Tinh thể năng lượng hắc ám của Dariana. Ở Hessen còn mười mấy cái, dư lại rất nhiều, nhưng lại không có Đá Hồn Barian.
Theo như cậu biết, thì thứ này không phổ biến lắm.
Không tiện lấy sổ thông tin ra trước mặt NPC, nên Tiêu Chỉ đành hỏi Eugene: "Anh biết manh mối gì về Đá hồn Barian không?"
Eugene hồi tưởng: "Tôi nhớ lúc tôi còn ở Liên minh Dolly, Đá hồn Barian đã từng xuất hiện trong hội đấu giá Tinh Hải, theo như lời đồn trong giới quý tộc, thì hình như là đã bị công tước Sharona giành được rồi. Nhưng tôi đã rời khỏi Liên minh Dolly rất nhiều năm, nên không biết tình hình hiện tại còn giống vậy không."
Nghe thấy cái tên thân quen này, lòng Tiêu Chỉ hơi rung rinh. Cậu cũng được coi như là có một chút giao tình với công tước Sharona, nhưng mà là dùng thân phận của người Asanasi, hơn nữa, đó cũng chỉ là có duyên gặp mặt một lần mà thôi.
Với giao tình như vậy, có vẻ như sẽ không dễ gì lấy được Đá hồn Barian trong tay ông lớn như công tước Sharona. Bởi vì không đủ lợi ích để trao đổi, mà công tước Sharona cũng không thiếu tay sai, lại không thiếu tiền. Nếu như dùng thân phận là người Asanasi, thì rất khó đả động đến ông lớn nắm thực quyền này.
Nhưng cậu còn có một thân phận khác – thư ký của Hessen.
Nếu như dùng thân phận thư ký Hessen đang nắm thực quyền trong tay, thì có thể nói chuyện với công tước Sharona. Chỉ là thân phận này không có bất cứ giao tình gì với công tước Sharona, vậy nên bắt buộc phải có người giới thiệu.
Tiêu Chỉ lại nghĩ đến Teague, có lẽ là Teague sẽ giúp đỡ, đúng lúc cậu còn có mười triệu đang nằm trong tay gã, tiện thể giải quyết chung luôn.
Chỉ có điều, nếu làm như vậy thì danh tính của cậu có nguy cơ sẽ bị bại lộ, nhưng tạm thời cậu cũng không rảnh để lo nhiều đến thế.
Sau khi đã hạ quyết tâm, Tiêu Chỉ hỏi Eugene: "Anh có cách nào giữ cho tình trạng của anh ấy tạm thời không xấu đi không?"
Eugene nói: "Có. Tôi có thể bố trí một pháp trận tuần hoàn, để năng lượng tự nhiên xung quanh từ từ thấm vào cơ thể anh ta, giúp chống lại sự ăn mòn của sức mạnh kia. Nhưng như thế chỉ có tác dụng làm chậm lại thôi, chứ không thể giúp anh ta tỉnh lại."
Đến khi Eugene bố trí xong pháp trận phép thuật trắng, Tiêu Chỉ tạm thời giao lại cho Lance trông nom.
Sau đó lại chuẩn bị một bộ đồng phục thư ký khác, cậu tìm một nơi vắng vẻ để hủy bỏ tác dụng của Tinh thể Vong Linh, rồi mới dùng tinh thể Dịch Chuyển đến Liên minh Dolly.
*
Hilaris.
Là thành phố có ngành thương mại hưng thịnh nhất lục địa, Hilaris gần như là một thành phố không có màn đêm. Khắp thành phố sáng rực ánh đèn, nơi nào cũng có cửa hàng còn bán đến tận đêm khuya, còn có thể nhìn thấy mọi người tốp năm tốp đi dạo trên đường, còn có mấy tên nghiện rượu và rất nhiều nam nữ mang gương mặt khả nghi.
Tiêu Chỉ lấy thẻ liên lạc Teague đưa cho mình ra, lúc này thẻ thông tin phát ra ánh xanh rất nhanh, như này có nghĩ là tín hiệu đang tốt vô cùng.
Nhưng kỳ lạ là không kết nối được với Teague. Tiêu Chỉ nghĩ, có lẽ Teague đang có việc gì đó. Cậu chờ thêm một lúc nữa rồi mới liên lạc lại với gã, nhưng vẫn không kết nối được.
Tiêu Chỉ nhìn thẻ liên lạc: "Chẳng lẽ tên này đang làm chuyện không dám để ai biết?"
Ví dụ như...lừa đảo?
Hoặc là...làm trai bao?
Tiêu Chỉ cất thẻ liên lạc, quyết định đến căn nhà nhỏ Teague ẩn nấp khi trước để thử vận. Nhưng thật bất hạnh, căn nhà tối thui, bụi bám đầy trên khung cửa sổ, giống như là suốt một thời gian dài không có ai ở đây.
Không còn cách nào khác ngoài cách thử vận may cả, nếu như không thành công thì phải kiếm cách khác rồi.
Tiêu Chỉ bước đến bên bờ biển, thuê một chiếc thuyền nhỏ, rồi hướng về nơi ở của công tước Sharona trong ký ức.
Cá heo sao thong thả kéo thuyền lướt trên mặt biển, tốc độ vẫn chậm như xưa. Tiêu Chỉ cũng biết rằng mình có vội cũng vô dụng, vì thế dứt khoát ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, tiện thể nghĩ xem sau khi gặp được công tước Sharona thì mình phải nói thế nào. Tất nhiên tiền đề phải là cậu gặp được ông lớn này đã.
Bỗng nhiên, mặt biển phía trước có một dải màu lam lướt qua.
Dường như trong đó còn kèm theo màu máu.
Thuyền đến gần rồi, Tiêu Chỉ mới phát hiện ra đó là một người, dựa vào màu tóc và quần áo thì có lẽ là Tịch Nguyệt tộc. Người nọ nằm úp mặt xuống, chẳng hề động đậy tí nào, cứ như là đã chết rồi vậy.
Ngay lúc đó, Tiêu Chỉ nhìn thấy người trên biển khẽ động đậy, nhưng động tác nhẹ đến mức gần như không thấy gì.
Thấy người ta còn cứu được, Tiêu Chỉ vội vàng kéo lên thuyền.
Khi nhìn vào mặt người nọ, Tiêu Chỉ chợt nhận ra người này vậy mà lại là Teague. Tại sao lần nào mình tới Liên minh Dolly cũng cứu được gã thế? Duyên phận quái quỷ gì đây?
Cậu đánh mắt nhìn xuống, muốn kiểm tra sơ qua thương tích của Teague, nhưng Tiêu Chỉ chợt ngây ngẩn cả người.
Trên ngực Teague có một lỗ thủng rất lớn, cứ như bị thứ gì đó đục thủng da thịt và xương ngực, dường như đã có thể nhìn thấy nội tạng bên trong, nhưng nội tạng...hầu như đã nát bấy cả rồi, chỉ còn lại những rung động khó mà phát hiện ra.
Chẳng biết vết thương này đã ngâm trong nước biển bao lâu, mà không còn chảy máu nữa, nhưng điều này cũng chứng tỏ rằng tình hình của Teague không xong rồi.
Tiêu Chỉ vội vàng lấy một lọ thuốc đỏ ra rồi trút hết vào miệng Teague, muốn kéo gã về từ bờ vực cái chết.
Nhưng chẳng mất bao lâu cậu đã nhận ra rằng việc mình làm chỉ tổ phí công, vì thuốc đỏ chỉ có thể chữa được những vết thương nhẹ hoặc bình thường, nếu như thiếu chân hay thiếu tay thì nó sẽ vô dụng, chứ đừng nói đến vết thương trí mạng.
Mà vết thương của Teague rõ ràng là trí mạng.
Những vết thương nặng thế này, chỉ những mục sư đã học xong thuật ân sống lại của Chúa mới có thể kéo họ quay về, nhưng phép thuật đó chỉ có những người đạt đến cấp bậc Giám Mục ở Blaise mới được học. Hơn nữa, những người này đều là nhân vật quyền cao chức trong trong Blaise, nên sẽ không tùy tiện rời khỏi vương đô.
Dường như thuốc đỏ của Tiêu Chỉ đã phát huy một chút hiệu quả trị liệu. Đôi mắt đang nhắm chặt của Teague bỗng mở ra, khi nhìn thấy Tiêu Chỉ, ánh mắt gã có vẻ hơi giật mình: "Ngài...Thất...ngài...lại cứu tôi à?"
Tiêu Chỉ nhìn gã: "Cậu làm gì mà biến mình thành bộ dạng này thế?"
Đôi mắt màu lam của Teague tỉnh táo hơn một chút, thậm chí gã còn cười cười: "Khụ khụ...lần này, tôi không đi lừa đảo..."
Teague nhìn lên bầu trời: "Công tước Sharona...bị ám sát trọng thương...có người...ra tay...ám sáttrong yến tiệc đêm nay...chắc là người của đại công tước Warren..."
"Lần này...chắc là...ông ta...vì muốn...phá vỡ...liên minh củacông tước Sharona và...khụ khụ...công tước Fuhill...khụ khụ khụ khụ khụ..."
Lời nói của Teague bị một cơn ho sặc sụa cắt ngang, máu tươi trào ra từ miệng gã, dính lên gương mặt nhợt nhạt, rồi theo chảy xuôi theo gương mặt gã, khiến cho mái tóc xanh biển cũng dần bị nhuộm đỏ.
Tiêu Chỉ đè vai gã lại, lòng cậu thấy hơi khó chịu: "Teague, đừng nói nữa, cậu nghỉ ngơi một lát đi."
Cứ đà này, chắc là Teague không còn sống được bao lâu nữa.
Đôi mắt màu lam xinh đẹp của Teague ảm đạm hơn một chút, gã vất vả quay mặt sang Tiêu Chỉ: "Ngài Thất này...ngài biết không? Tôi đã từng ước mơ được trở thành quan chức quốc hội, khụ khụ. Nhưngtrong Liên minh Dolly...người nghèo khổ...lại còn ở trong một gia đình quý tộc không có quyền lực như tôi...rất khó trở thành quan chức..."
"Tôi chỉ có thể...ở bên các quý bà...khụ khụ...tiêu tốn rất nhiều tiền...chờ cơ hội được giới thiệu..."
Giọng nói của Teague càng lúc càng thấp, một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt gã: "Có phải tôi...sắp chết không? Thật đáng tiếc...đến chết tôi vẫn chỉ là một kẻ lừa đảo, một tên...lừa đảo nực cười...Tôi không cam tâmkhông cam tâm..."
Tiêu Chỉ vừa nghe đến đây, lòng đã rung lên: "Teague, cậu muốn trở thành quan chức chính trị đúng không?"
Teague nhìn cậu, phần đầu vô lực khẽ nhúc nhích.
Tiêu Chỉ nói: "Nếu như cậu không ngại chuyện quốc tịch, thật ra sau khi chết có thể suy nghĩ đến Hessen. Dạo này Hessen đang xây dựng, nên rất cần nhân tài."
Teague: "..."
Gã không hiểu được ý của ngài Thất, tại sao một người Asanasi lại tự động lôi người về cho Hessen?
Có phải là gã sắp chết, nên mới xuất hiện ảo giác vớ vẩn này không?
Tiêu Chỉ: "Tôi chính là thư ký của Hessen."
"!!!" Đôi mắt ảm đạm của Teague lại sáng lên, nhưng thứ lóe lên lúc này lại là ánh sáng kinh ngạc.
Tiêu Chỉ nghiêm túc nhìn gã, rồi nói: "Cậu cố gắng hơn đi, để chấp niệm trước khi chết sâu một chút. Lúc đó tôi cho cậu làm nhân viên ngoại giao nhé? Cố lên, giữ vững sự không cam tâm của cậu đi, kiên định lên, Hessen rất cần những nhân tài như cậu."
Teague: "..."
Ước mơ cả đời này của gã sẽ thật sự sẽ trở thành hiện thực sau khi gã chết à...?
Hết chương 51
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Cố lên! Nuốt cơn tức này xuống đi! Thăng chức tăng lương đang chờ cậu đấy.
Teague: Sếp à, tôi không muốn sống nữa.
BullBull: Anh bài tập đang dí tôi nhiệt tình lắm, nên đăng chương hơi chậm nha mọi người.
💬 Bình luận chương