Teague tò mò nhìn Tiêu Chỉ: "Đến lúc đó ngài định thuyết phục bà ấy thế nào?"
Tiêu Chỉ mỉm cười: "Tôi cảm thấy với tình hình như hiện nay, có lẽ bà ấy sẽ suy xét đến chuyện hợp tác với Hessen mới phải."
Nếu như là bình thường, xuất phát từ nỗi sợ hãi đối với xác sống, có lẽ công tước Fuhill sẽ từ chối hợp tác với Hessen. Nhưng tại thời điểm nguy hiểm này, khi phải đối mặt với đại công tước Warren đang từng bước dồn ép, bà đang đứng giữa việc đầu hàng và việc hợp tác với Blaise nhưng không nắm chắc, nếu Hessen chủ động bày tỏ ý muốn hợp tác, có lẽ là công tước Fuhill sẽ cân nhắc cẩn thận.
Dù gì thì Blaise cũng chẳng khác gì một quốc gia tôn giáo, không hề chú trọng vào thương nghiệp chút nào, vậy nên cũng chẳng có hứng thú với nơi trước nay luôn có nền thương nghiệp thịnh vượng như Liên minh Dollly.
Chỉ cần bà bắt đầu cân nhắc, thì đó chính là cơ hội của Tiêu Chỉ.
*
Tiêu Chỉ dựa theo hướng dẫn của Teague, đến gần nơi ở của công tước Fuhill.
Công tước Fuhill vốn là một ông lớn nắm thực quyền ở Liên minh Dolly, vậy nên nơi ở của bà cũng ở trên biển.
Khác hẳn với phong cách trang trí khảm đầy ngọc trai, vừa sang trọng vừa lộng lẫy, giống hệt như bảo tàng của công tước Sharona, chỗ ở của công tước Fuhill có vẻ đơn giản hơn rất nhiều, còn dùng rất nhiều màn lụa màu lam nhạt để trang trí.
Có lẽ sự khác biệt về phong cách cũng đang thể hiện sự khác biệt trong tính cách của hai người.
Trên mặt biển có rất nhiều vệ binh đang tuần tra, chắc là việc công tước Sharona bị ám sát đã khiến cho công tước Fuhill cảm thấy nguy hiểm, nên mới tăng cường an ninh xung quanh nơi mình ở.
Nhưng điều này cũng khiến cho Tiêu Chỉ và Teague khó tiếp cận.
Tiêu Chỉ chỉ có thể theo Teague trốn vào trong nước, vừa quan sát từ xa, vừa chờ đợi cơ hội.
Tiêu Chỉ kích hoạt Tinh thể Vong Linh để tiện hành động dưới nước.
Tuy Teague đã biến thành xác sống, nhưng tài năng lặn của Tịch Nguyệt tộc vẫn còn đó. Tốc độ của gã khi ở trong biển vẫn nhanh như thường, thậm chí còn linh hoạt hơn lúc trên bờ, nên có thể kéo Tiêu Chỉ đi cùng.
Hai người đều dùng áo choàng che kín mình lại, trông cứ như là hai vật thể màu đen không xác định.
Hai người ẩn mình trong nước, lẳng lặng chờ đợi.
Chờ mãi đến lúc sắc trời hoàn toàn tối đen.
Khi Tiêu Chỉ cảm thấy mình sắp phát điên thì cuối cùng cũng thấy được động tĩnh khả nghi. Một người khoác áo choàng lặng lẽ rời khỏi dinh thự của công tước Fuhill từ một cánh cửa nhỏ bị che khuất, hơn nữa, còn đi thẳng về một hướng nào đó.
Trông lén lút lắm, bộ dạng rất khả nghi.
Tiêu Chỉ và Teague liếc nhau, sau đó bọn họ nhanh chân đuổi theo, bám đuôi suốt cả đường đi, nung nấu ý định tìm ra mục đích của người nọ.
Một lúc sau, Teague mới lên tiếng: "Hướng hắn đi hình như là đặc khu của Blaise trong Liên minh Dolly."
Đặc khu là khu vực đặc biệt mà Liên minh Dolly thiết lập cho mỗi quốc gia có quan hệ ngoại giao, chỉ cần không vi phạm đến luật pháp đặc khu của Liên minh Dolly thì nó sẽ được giao cho quốc gia đó toàn quyền xử lý, xem như là một quyền lợi đặc biệt.
Xem ra, cuối cùng thì công tước Fuhill đã lựa chọn tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài. Người này chắc hẳn là người truyền tin, phụ trách truyền đạt mong muốn hợp tác của bà. Nhưng tình hình thế này là tốt nhất với Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ nói với Teague: "Đuổi theo, chúng ta bắt tên đó lại."
Tuy Teague là một tên yếu nhớt có lực chiến bằng 5, nhưng tốc độ bơi lại không kém chút nào cả, thậm chí còn vì gã đã biến thành xác sống, thể lực tăng lên nhiều, nên có kéo theo cục tạ như Tiêu Chỉ cũng chẳng hề đuối sức.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đuổi kịp người đưa tin của công tước Fuhill.
"Kẻ nào?!" Người đưa tin phát hiện ra sau lưng mình có tiếng động lạ, lập tức chuẩn bị quay đầu lại nhìn cho rõ.
Có thể được chọn làm người đưa tin, nên phản ứng của người này vô cùng nhanh nhạy, Teague và Tiêu Chỉ vẫn còn cách gã một khoảng xa mà vẫn bị phát hiện.
Thấy thế, Tiêu Chỉ bèn để một Ảo Ảnh Lửa dịch chuyển ra sau lưng người đưa tin.
Người đưa tin còn chưa kịp nhìn thấy tên nào đi theo mình, lập tức đã thấy gáy mình tê rần, sau đó mất ý thức, cả người đều chìm xuống.
Teague vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi nhìn Truy Hồn Giả trong tay Tiêu Chỉ, gã nhớ đây vốn là pháp trượng mà? Pháp trượng còn có thể dùng như vậy à?
Sát thương vật lý của Truy Hồn Giả, ai từng dùng cũng khen.
Tuy Tiêu Chỉ chỉ là một pháp sư có năng lực cận chiến rất thấp, nhưng ai bảo anh chàng đưa tin này lại là Tịch Nguyệt tộc có năng lực cận chiến càng tệ hơn chứ? Trong cuộc chiến giữa hai tên cùi mía, Tiêu Chỉ có được thứ mang sát thương vật lý cao như Truy Hồn Giả thì chắc chắn chiếm được phần hơn rồi.
Tiêu Chỉ không quan tâm đến sự thán phục của Teague, cậu móc dây thừng ra rất thuần thục, trói cái tên đưa tin này lại. Sau đó cùng Teague vác tên này về một chỗ ẩn náu khác của gã.
Vị trí của nơi này càng hẻo lánh hơn, hơn nữa, nó cũng khá gần với nơi ở của công tước Fuhill.
Sau khi vào nhà, bọn họ lục soát được một tín vật trên người tên đưa tin. Theo như những gì Teague nói, thì đây chính là vật dành riêng cho thủ hạ của công tước Fuhill, có được nó chắc là sẽ vào được chỗ ở của bà.
Bọn họ không thể tìm được thư từ gì trên người tên đưa tin, cũng không tìm được mấy đồ như nhẫn trữ vật, có lẽ tên này chỉ đi truyền đạt một lời nhắn mà thôi, nên công tước Fuhill cũng không muốn để lộ chứng cứ gì.
Sau đó, Teague nhờ vào số kinh nghiệm trốn thoát tích lũy được bằng cách lừa đảo nhiều năm của mình để giả dạng người đưa tin, ngay cả giọng nói cũng giống cực kỳ.
Bọn họ giấu người đưa tin đã hôn mê vào phòng ở tầng hầm. Theo như Teague, thì tầng hầm ở nơi này dùng vật liệu cách âm cao cấp nhất để dựng nên, cho dù có người hát vang trong đêm khuya cũng không ai phát hiện ra.
Làm xong tất cả mọi chuyện, hai người lại đến nơi ở của công tước Fuhill.
Nhưng lúc này, Tiêu Chỉ lại đổi sang danh tính của thư ký.
*
Lại đến trước dinh thự của công tước Fuhill.
Thủ vệ phụ trách tuần tra nhíu mày nhìn tên vừa mới đi đã quay lại: "Không phải cậu mới đi à? Sao lại về rồi?"
Nhờ vào kinh nghiệm làm lừa đảo nhiều năm của mình, Teague đối đáp rất trôi chảy: "Công tước đã ra lệnh, nếu như có tình huống đặc biệt thì phải lập tức báo cho ngài. Bây giờ là tình huống đặc biệt, nên tôi cần phải đưa quý ngài này đến gặp công tước."
Thủ vệ tuần tra chỉ là nhân viên lớp ngoài cùng, nên không biết gì về mật lệnh bên trong cả, nghe thế thì hơi do dự.
Teague lại ra vẻ nghiêm túc: "Hoặc là anh có thể báo tin cho cấp trên của anh trước. Tuy nhiên, cách làm của anh sẽ làm trễ nải chuyện quan trọng của công tước, liệu ngài có tức giận vì chuyện này hay không thì tôi không biết nhé..."
Thủ vệ do dự một lát, rồi kiểm tra tín vật thêm lần nữa, lại quan sát kỹ càng gương mặt chẳng khác tí nào với người đưa tin ban nãy, sau khi chắc chắn rằng không có vấn đề gì, mới thả cho hai người vào.
Teague dẫn Tiêu Chỉ đi vào.
Gã thường xuyên ra vào đủ kiểu dinh thự quý tộc, vậy nên đã quá quen với cấu trúc nơi ở của bọn họ. Hơn nữa, lúc gã đi cùng các quý bà cũng đã từng đến dinh thự của công tước Fuhill tham gia tụ hội đủ kiểu, vậy nên gã đã nắm rõ kết cấu nơi này rồi.
Gã bây giờ cứ như một người đã sống ở đây rất nhiều năm, thành thạo đến một nơi chắc hẳn là nơi ở của công tước Fuhill. Trong thời khắc nguy hiểm như này, có lẽ công tước Fuhill đang ngồi yên trong thư phòng mà ngày thường dùng để xử lý công vụ.
Đối với người hầu và các thủ vệ, Teague cũng ứng đối rất tự nhiên, không để lộ tí sơ hở nào cả, thật sự chẳng thể nào nhìn ra đây là một tên giả mạo.
Gã vốn là một tay lừa đảo chuyên nghiệp, cho dù chết rồi vẫn vậy.
Cứ như vậy, hai người đi đến bên thư phòng của công tước Fuhill rất suôn sẻ.
"Đợi đã, Murani." Một giọng nữ dịu dàng vang lên, giọng điệu có vẻ hơi đáng tin cậy.
Teague nhận ra đây là giọng nói của nữ quan Catherine bên cạnh công tước Fuhill. Đồng thời, cô cũng là một pháp sư hệ thủy tài ba.
Teague dừng bước, tuy gã không biết tên của người đưa tin, nhưng theo như tình hình hiện tại thì người Catherine gọi chính là gã.
Catherine bước đến gần hai người, giọng nói của cô vẫn dịu dàng như cũ, nhưng lại khiến sống lưng Teague lạnh toát: "Nói tôi biết, tại sao trên người anh lại có tử khí?"
Hết chương 52
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Hôm nay chúng ta sẽ kể câu chuyện "Người đẹp ngủ trong rừng" nhé. Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng rậm tối đen có một cô công chúa, "nàng" có một mái tóc dài màu bạc, một đấm có thể đấm chết một con trâu, còn có rất nhiều thủ hạ lực lưỡng. Một ngày nọ, Phiến Đá Hồi Ức tà ác khiến công chúa chìm vào giấc ngủ say, chỉ có thể chờ hoàng tử đi bắt cóc pháp sư, lẻn vào biệt quốc, trải qua muôn vàn khó khăn để cứu "nàng" tỉnh lại.
A Sâm:
💬 Bình luận chương