Tiêu Chỉ nói: "Tất nhiên là được. Tôi đến thăm hỏi công tước Sharona chỉ là vì tìm kiếm Đá hồn Barian, nhưng chỉ tiếc là lại nghe được tin bà ấy bị ám sát. Nhưng tôi cũng nghe nói ngài là bằng hữu của bà ấy, vậy nên mới mạo muội đến đây ghé thăm ngài."
Tiêu Chỉ cũng biết rõ rằng cách thức thể hiện thành ý tốt nhất chính là nói ra mục đích và những lợi ích sẽ đạt được khi hợp tác. Nếu như cứ chăm chăm vào để thể hiện bản thân mình là một người chính trực vô tư thì sẽ khiến cho người ta nghi ngờ, đặc biệt là những người sành sỏi lõi đời như công tước Fuhill.
Hơn nữa, đá hồn Barian có rất nhiều công dụng, nên đối phương không thể đoán được cậu muốn làm gì.
Quả nhiên, nghe đến đây, vẻ mặt công tước Fuhill thả lỏng không ít.
Một phần là do dù gì mình cũng biết được mục đích của đối phương, phần còn lại là vì công tước Sharona. Nếu yêu cầu hợp tác của Hessen yêu cầu bà phải bỏ Sharona, Fuhill nghĩ, có lẽ mình sẽ từ chối.
Công tước Fuhill suy nghĩ một lát: "Đá hồn Barian đúng là nằm trong tay Sharona, nếu anh muốn có được nó, thì hợp tác với chúng tôi cũng là một lựa chọn không tệ."
Tiêu Chỉ thấy được thái độ của bà, bèn hỏi thử: "Chẳng hay công tước Sharona hiện giờ thế nào?"
Công tước Fuhill gật nhẹ đầu: "Cảm ơn anh đã quan tâm, cô ấy còn sống."Tiêu Chỉ: "Liệu tôi có thể gặp bà ấy một lần rồi mới tiếp tục thương lượng về chuyện hợp tác không?"
Công tước Fuhill suy nghĩ một lát, sau đó đứng lên, đưa hai người đến một góc phòng. Giọng nói bà có chút gì đó hơi ngậm ngùi: "Không ngờ rằng tôi còn có cơ hội hợp tác với xác sống."
Tiêu Chỉ bình tĩnh đáp: "Dù là địch hay bạn thì đều bắt nguồn từ sự khác biệt về lập trường. Dưới tình huống lập trường đối lập, đối thủ là ai chẳng phải đều trí mạng như nhau sao?"
Công tước Fuhill mỉm cười nói: "Anh nói đúng."
Đầu ngón tay mảnh khảnh chuyển động theo quy luật trên mặt tường vài cái, theo động tác của bà, vác tường đột ngột mở ra. Sau đó một căn phòng nhỏ xuất hiện trước mắt ba người, nhưng trong đó trống không, ngoại trừ một trận pháp dịch chuyển ra thì không có gì cả.
Công tước Fuhill chỉ vào Trận pháp Dịch Chuyển: "Ngài thư ký, mời."
Dù đối mặt với một trận pháp Dịch Chuyển không biết dẫn tới đâu, nhưng Tiêu Chỉ vẫn không hề do dự, cất bước đi vào. Nếu đã muốn hợp tác, thì cứ sợ bóng sợ gió làm gì?
*
Ánh sáng dịch chuyển tan đi, Tiêu Chỉ phát hiện mình đang đứng ở một hành lang tối đen, chật hẹp.
Xung quanh rất tối, chỉ có nguồn sáng duy nhất là đá huỳnh quang treo trên tường. Hơi nước trong không khí rất nhiều, Tiêu Chỉ đoán có thể nơi này là một chỗ nào đó dưới đáy nước, vì đối với Tịch Nguyệt tộc, môi trường như vậy mới là an toàn nhất.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng của công tước Fuhill và Teague cũng xuất hiện.
Công tước Fuhill đi trước dẫn đường cho hai người. Họ đi theo công tước Fuhill suốt cả quãng đường, chẳng mất bao lâu đã đến được một cửa phòng đóng kín. Trên cửa phòng không trang trí gì cả, ngoại trừ kiên cố thì chẳng có gì đặc biệt.
Công tước Fuhill vươn tay, gõ lên cửa theo nhịp.
Có lẽ đây chính là một kiểu bí ngữ nào đó giữa họ, những tần suất khác nhau tượng trưng cho những ý nghĩa khác nhau. Chỉ tiếc là Tiêu Chỉ chỉ đoán được đến đây, còn ý nghĩa cụ thể của những nhịp điệu này thì cậu không đoán được.
Một lúc lâu sau, bên trong vang lên tiếng gõ đáp lại theo một nhịp điệu khác.
Công tước Fuhill lại dùng một nhịp điệu khác nữa để trả lời.
Tiếng gõ bên trong cánh cửa cũng theo đó mà thay đổi.
Đến tận lúc này, công tước Fuhill mới lên tiếng: "Đúng thế, người đã đến rồi."
Cuối cùng cửa cũng mở.
Người mở cửa là một người đàn ông cao gầy, tướng mạo điển trai theo kiểu điển hình của Tịch Nguyệt tộc, nhưng lại có một mái tóc dài màu vàng kim mà người Tịch Nguyệt tộc không bao giờ có được, cho dù trong khung cảnh tối tăm như thế này cũng cực kỳ xán lạn.
Đây là Sartre, bề ngoài của anh ta khác với những Tịch Nguyệt tộc bình thường là vì anh ta là con lai, con lai giữa Tịch Nguyệt tộc và nhân loại.
Theo như những gì Teague nói, việc anh ta được sinh ra cũng chẳng phải sự kiện khiến người ta hạnh phúc, bởi nó đẫm máu và nước mắt của mẹ anh ta. Mà anh ta cũng cực kỳ ghét bỏ mái tóc vàng kim của mình, nếu như không phải sợ công tước Sharona sẽ cay mắt, có lẽ anh ta đã cạo trọc đi từ lâu rồi. Vậy nên đừng bao giờ khen ngợi mái tóc vàng đó trước mặt Sartre.
Sartre nhìn thoáng qua hai người đi sau công tước Fuhill, trong ánh mắt có ý dò xét.
Một lát sau, anh ta thu ánh mắt của mình lại, cúi người hành lễ với ba người bằng một dáng vẻ rất chuẩn mực: "Mời vào."
Vòng qua sảnh nhỏ bên ngoài, cuối cùng Tiêu Chỉ cũng gặp được công tước Sharona.
Tình trạng của bà không được tốt lắm, đang nửa ngồi trên giường, sắc mặt nhợt nhạt đến mức gần như giống hệt với Teague đã chết. Một trận pháp tỏa ra ánh sáng màu trắng ngà bao quanh bà, Tiêu Chỉ đã nhìn thấy phép thuật trắng nên nhận ra ngay, đây chính là năng lượng đặc trưng của phép thuật trắng.
Phép thuật trắng đang không ngừng chữa trị vết thương trước ngực công tước Sharona, nhưng trên vết thương của bà dường như có năng lượng hệ gió đang chuyển động, liên tục xé toạc vết thương của bà, gây trở ngại tiến độ khép lại.
Quá trình đó chắc là rất đau đớn, nhưng vẻ mặt của công tước Sharona lại rất bình tĩnh, bà nói với Tiêu Chỉ: "Là anh muốn hợp tác với tôi?"
"Đúng vậy." Tiêu Chỉ nhanh chóng nói ra mục đích mình đến đây, cùng với việc làm cách nào để biết được tình hình hiện tại.
Công tước Fuhill đứng bên cạnh bà thì thầm thuật lại cuộc thương lượng vừa nãy của họ.
Công tước Sharona nhìn thoáng qua anh chàng Teague nhợt nhạt: "Teague đã chết rồi...thật đáng tiếc, chúc mọi chuyện của cậu ở Hessen đều suôn sẻ."
Teague thấy hơi ngạc nhiên vì sự quan tâm mà mình nhận được, gã vội vàng hành lễ với công tước Sharona: "Cảm ơn lời chúc của ngài."
Nhờ lời hỏi thăm này mà quan hệ của hai bên được kéo gần lại một chút. Đây chính là một kỹ năng giao tiếp, dù gì thì trong lúc trao đổi, nói thẳng vào vấn đề là một việc khá bất lịch sự, hơn nữa còn dễ dàng để lộ sự hấp tấp và át chủ bài của bên ta.
Lúc càng quan trọng, thì cuộc trò chuyện càng không thể vội vàng.
Công tước Sharona nhìn về phía Tiêu Chỉ, do bị lụa trắng che phủ nên bà không thể thấy được mặt của thư ký: "Tôi nghe nói anh là Tịch Nguyệt tộc?"
Tiêu Chỉ lắc đầu: "Tin đồn luôn là thứ trái ngược với thực tế."
Công tước Sharona mỉm cười, khiến cho gương mặt trắng bệch của bà có thê chút sức sống: "Vậy quan hệ của anh và lãnh chúa thì sao?"
Tiêu Chỉ: "Lãnh chúa?"
Công tước Sharona vẫy tay, ra hiệu cho Sartre lấy một phần công văn đưa cho Tiêu Chỉ.
Trên công văn ghi lại những tin đồn được lưu truyền trong thời gian gần đây ở Hessen, nào là "Lãnh chúa Hessen và thư ký thong thả đi dạo trong mưa", "Lãnh chúa Hessen tin tưởng, yêu chiều thư ký, giao hết quyền lực của Hessen cho anh ta", rồi còn gì mà "Lãnh chúa Hessen thế mà lại dám làm chuyện này với thư ký giữa ban ngày ban mặt",...
Tiêu Chỉ sợ đến mức đồng tử giãn hết cỡ: "..."
Mấy thứ này là thứ quái quỷ gì thế?!
Nếu như người cậu đang đối mặt không phải hai ông lớn nắm thực quyền trong tay, thì giờ phút này cậu đã cho rằng mình đang ngồi xổm ở đầu đường, còn đang đọc một tờ báo lá cải vớ vẩn nào đó nữa chứ! Lại còn bịa chuyện như thật, thậm chí còn có logic hẳn hoi, nói có sách mách có chứng. Nếu như cậu không phải một trong những đương sự, thì đã tin sái cổ rồi.
Chắc chắn là do công việc của đám người trong khu thương mại nhàn rỗi quá đây mà! Đến khi cậu về phải cho đám này tăng ca tập thể, tăng thật mạnh tay, để xem còn ai rảnh hơi mà lan truyền bậy bạ!
Thậm chí...còn truyền tới cả Liên minh Dolly.
Nếu ngay cả đám gian thương này cũng biết, vậy thì chẳng bao lâu nữa cả lục địa này cũng sẽ biết hết...
Tiêu Chỉ cảm thấy may mắn vì đã che mặt bằng lụa trắng, nên có thể che đậy được gương mặt đang không khống chế được biểu cảm mình. Cậu cố khống chế ngôn ngữ hình thể mình, nỗ lực giấu đi sự khiếp sợ.
Công tước Sharona vẫn vô lực tựa vào đầu giường, tuy rằng mang theo nụ như đùa vui, nhưng ánh mắt lại sắc bén hệt như đã nhìn xuyên qua lớp lụa trắng của cậu: "Vậy thì quan hệ của anh và lãnh chúa thật ra là thế nào?"
Tim Tiêu Chỉ bỗng nhiên bị thắt chặt trong thoáng chốc, cậu biết rõ công tước Sharona đang thử mình.
Bà đang thử địa vị của cậu ở Hessen, cũng đang cân nhắc những nguy hiểm và lợi ích mình có được khi hợp tác. Cho dù thân đang mang trọng thương, còn đang ở khốn cảnh, công tước Sharona vẫn là người không dễ đối phó như thường.
Nếu như thừa nhận, chắc chắn lợi thế của cậu trong cuộc đàm phán này sẽ tăng lên.
Nhưng...
Danh tiếng rực rỡ cả đời của cậu...
Thầm đắn đo một lát, cuối cùng Tiêu Chỉ chỉ khẽ bỏ tài liệu trong tay xuống, nói rất nhẹ nhàng, bâng quơ: "Tin đồn đương nhiên là thứ đã bị thổi phồng quá mức."
Lời này nghe cứ như là phủ nhận, nhưng động tác của cậu lại thản nhiên, nhẹ nhàng, trong giọng nói còn mang theo nét cười ngọt ngào, như thể đang ám chỉ điều gì đó.
———–Hết chương 53————
Tác giả có lời muốn nói:
"An Actor Prepares" – by Thư Ký Hessen.
💬 Bình luận chương