Nơi này là một trong những cứ điểm chuyên dùng để xử lý thông tin, trận pháp trên cửa có tác dụng cảnh báo, sau khi gã nhận được báo động thì lập tức đến đây.
Giải quyết xong những kẻ xâm nhập, nhưng mày của Dalaster lại nhíu chặt.
Thi thể của những kẻ đột nhập đã biến mất, mà trên lục địa này, chỉ có thi thể của một chủng tộc mới biến mất như thế, chính là người Asanasi.
Nhưng vì sao người Asanasi lại muốn đột nhập vào nơi này? Vì hành vi của người Asanasi không hề có logic, lại xông pha lao đầu đi tìm chết hằng năm, vậy nên Dalaster không thể đoán ra được mục đích họ đến đây.
Chẳng lẽ là bọn họ đang chơi mấy trò quái dị như thám hiểm nhà ma gì đó? Hay là muốn đến trộm đồ? Hoặc là muốn tìm kho báu?
Dalaster nhìn quanh bốn phía, bỗng nhiên đồng tử co rút.
Rương văn kiện mất rồi!
Mặc dù những tin tức đó đều đã được sàng lọc là những tin tức không cần đại công tước đích thân xem xét, nhưng chúng cũng được xem như là cơ mật, thế mà bây giờ đều mất sạch rồi.
Gã lại tiến lên vài bước, kiểm tra cái bàn lúc nãy bị đám người Asanasi vây quanh. Trên bàn vốn có một tờ giấy và một cây bút ma thuật, để tiện cho việc nhận thông tin bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ lại chẳng có gì cả, ngay cả ly nước và lọ mực cũng mất tiêu, chỉ còn lại cái bàn trống không.
Nhưng điều quan trọng nhất chính là nếu giấy đã mất, có thể đám người Asanasi kia đã lấy tin tức vừa được đưa đến đi luôn rồi!
Cảm thấy không ổn lắm, Dalaster lập tức xoay người bước vào Trận pháp Dịch Chuyển, cần phải báo chuyện này cho ngài đại công tước ngay mới được!
*
Số 52 phố Nut chính là một trong những dinh thự của Teague, ưu điểm của nó là vừa rộng vừa trống trải.
Tiêu Chỉ nhìn số 52 phố Nut gần như đã bị lấp đầy bởi đủ thứ đồ được người chơi đưa đến, thấy đã gần đến thời gian, cậu cũng chuẩn bị báo cho công tước Sharona.
Lúc này sắc trời vẫn đen kịt, cũng là thời điểm tối nhất vào ban đêm.
Khi thẻ liên lạc sáng lên, công tước Sharona đang trọng thương vẫn còn đang say giấc. Mà Sartre đang ngồi bên cạnh nhìn gương mặt đang ngủ yên của bà lại hơi do dự, bên phía thư ký liên hệ, chắc chắn là có việc rất quan trọng, nhưng sức khỏe của ngài công tước thì...
Sartre thở dài, nhưng vẫn đứng đậy đi đến bên mép giường. Anh ta rất hiểu công tước Sharona, vậy nên cũng biết rõ đối phương sẽ quyết định thế nào.
Sartre đánh thức công tước Sharona: "Thưa ngài công tước, ngài thư ký đang muốn liên lạc với ngài."
Công tước Sharona cũng không ngủ sâu lắm, chỉ cần nghe thấy tiếng động nhỏ là sẽ tỉnh ngay, bà nhẹ giọng nói: "Kết nối đi."
Giọng nói thấp thoáng ý cười của Tiêu Chỉ vang lên: "Xin lỗi vì đêm khuya lại quấy rầy ngài nghỉ ngơi, nhưng tôi đã chuẩn bị cho ngài một món quà, chắc chắn ngài sẽ rất thích. Tôi đã đặt nó ở số 52 phố Nut, nhưng thời gian gấp rút, nên không kịp đóng gói cẩn thận, vẫn mong ngài thứ lỗi."
Trên gương mặt nhợt nhạt của công tước Sharona tràn ngập nét cười: "Ngài thư ký hành động nhanh thật."
"Vì để bày tỏ thành ý, nên món quà này hơi lớn, mong ngài có thể phái nhiều người đến đưa nó về." Tiêu Chỉ nói, sau đó lại bổ sung một câu: "Trước khi đại công tước Warren phát hiện ra."
Công tước Sharona: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở."
Sau khi ngắt kết nối, công tước Sharona nói với Sartre: "Lập tức phái người đến đó, tiện thể dẫn theo vệ quân Nam Thành, tránh cho xuất hiện chuyện ngoài ý muốn."
Sartre khom lưng hành lễ: "Vâng."
"Nhân tiện." Giọng điệu của công tước Sharona rất kiên định: "Tôi nhớ cậu đã nghiên cứu ra một loại thuốc mới, có thể giúp vết thương hồi phục nhanh hơn."
Sartre nhíu mày: "Nhưng hiệu quả của loại thuốc này vẫn chưa ổn định, có thể có tác dụng phụ."
Công tước Sharona nhìn vào con ngươi khác màu với Tịch Nguyệt tộc bình thường của Sartre, nụ cười của bà không hề có tí gì gọi là sợ hãi: "Cũng đáng để thử một lần, tăng tốc độ lưu chuyển của trận pháp phép thuật trắng đi, tôi không chờ nổi nữa."
"Nhưng như vậy sẽ tăng gánh nặng và đau đớn lên cơ thể ngài..." Sartre còn chưa nói xong đã im bặt. Anh ta nhìn vào đôi mắt dù đã in hằn dấu vết năm tháng nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người của công tước Sharona, âm thầm thở dài trong lòng, sau đó anh ta nói với vẻ đầy bất lực: "Tuân lệnh thưa ngài."
Sau đó Sartre rời khỏi phòng ngủ để thông báo cho những người khác.
Ngay lúc này, giọng nói của công tước Sharona vang lên từ phía sau anh ta: "Đừng lo, tôi không chết được đâu. Sau đó cứ từ từ điều dưỡng sức khỏe là được rồi, cậu cũng sẽ không để tôi xảy ra chuyện mà đúng không?"
Nghe vậy, nỗi lo lắng trong lòng Sartre cũng biến mất. Trên gương mặt anh ta mang theo nét cười ít ỏi đến mức không thể nhận ra, rồi thấp giọng nói: "Xin ngài cứ yên tâm giao cho tôi."
*
Gần như tất cả các cứ điểm đều xảy ra hỗn loạn, có rất nhiều người Asanasi tạo ra động tĩnh kinh thiên động địa ở các cứ điểm. Nhưng cũng có rất nhiều nơi đã có người canh giữ ở bên trong, còn được bố trí cả cảnh báo và Trận pháp Dịch Chuyển.
Một khi những người canh gác tỉnh dậy, chắc chắn sẽ phải chiến đấu với người Asanasi. Nhưng những người Asanasi đó giống hệt như mấy kẻ điên vậy, cho dù bị giết, thì trước khi chết cũng phải mang tất cả mọi thứ đi cùng. Bất kể là cái rương hay ấm trà, rổ trái cây, hoặc thậm chí là thùng rác, trông giống hệt như một đàn châu chấu.
Gần như là cùng lúc đó, không ít người đã đến dinh thự cầu kiến đại công tước Warren.
Đại công tước Warren thức dậy với sắc mặt u ám. Tuổi tác của ông ta không còn nhỏ nữa, trên mặt đã in đầy dấu vết của thời gian, mà bây giờ dưới mắt lại có một quầng thâm thật đậm, trông có vẻ như cực kỳ tiều tụy. Sau khi nghe các thuộc hạ báo cáo cùng một kiểu tin tức, sắc mặt của ông ta cũng biến thành xanh mét.
Người Asanasi! Cái lũ điên này! Rốt cuộc chúng đang muốn làm gì thế?!!
Nếu là đánh cắp tình báo, thì hành động này thật sự quá phô trương, hơn nữa còn lấy rổ trái cây, ấm trà và thùng rác làm quái gì? Đúng là cứ như đang quậy phá vậy. Nhưng nếu như nói là phá rối, thì hành động của bọn họ quá đồng bộ, hoàn toàn không giống với hứng thú nhất thời.
Đồng thời, đáy lòng ông ta cũng thấy hơi bất an, ông ta cảm thấy mục đích của đám người Asanasi này không phải chỉ là chơi cho vui, chắc chắn có kẻ đang đứng sau thao túng bọn họ.
Đại công tước Warren nghiến răng nghiến lợi nói: "Giết bọn chúng...Không, điều tra mục đích của bọn chúng."
Đợi đến khi vệ quân Bắc Thành và nhóm sát thủ âm thầm lẫn vào chạy tới cứ điểm, thì thứ bọn họ nhìn thấy lại là những căn nhà trống không.
Sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, lại không màng sống chết của người Asanasi, hầu như đồ dùng trong nhà ở các cứ điểm đều bị cuỗm sạch, lớp gạch lát nền bị nạy lên, ngay cả lớp tường ngoài cũng bị cạy mất, thậm chí có vài căn nhà đã bị lật sạch cả nóc, trông còn thảm hơn cả vùng ngoại ô nữa.
Bọn họ muốn tìm tù binh để tra khảo, nhưng lại phát hiện ra những người Asanasi nếu không bị giết thì cũng tự cắt cổ do thấy tình hình không ổn. Đám người này ỷ vào việc mình có thể sống lại, nên ngay cả một người sống cũng không chừa lại cho bọn họ.
Quá đáng lắm luôn đấy!
Có rất nhiều cư dân xung quanh đã tỉnh giấc, bèn mở cửa ra hóng chuyện, nhưng vừa thò đầu ra đã bị vệ quân Bắc Thành đuổi đi.
Không còn cách nào khác, bọn họ chỉ có thể quay về phục mệnh với hai bàn tay trắng.
Nghe xong tin tức mới nhất mà các thuộc hạ vừa báo cáo, sắc mặt của đại công tước Warren đã đen sì giống hệt như đuôi của Uyên tộc.
Cứ có cảm giác như tới cái quần chíp cũng bị lột luôn rồi.
*
Sau khi báo tin cho công tước Sharona, Tiêu Chỉ bắt đầu suy xét đến những người chơi.
Tiêu Chỉ đã lên kế hoạch rồi. Dù gì khu thương mại của Hessen đã được đưa vào hoạt động, đúng lúc đang cần nhân lực, chi bằng cậu cứ thuận nước đẩy thuyền, xem những nhiệm vụ này như phần thưởng mà giao cho những người chơi nhiệt tình đó, để bọn họ làm hai nhiệm vụ nhưng chỉ nhận được một phần tiền lương.
Điểm kinh nghiệm mà công việc ổn định lâu dài này đem lại rất khách quan, lợi nhuận cao hơn việc đến Thiên Diệp thành trồng hành tây cho Thiên Diệp Ô nhiều, đôi khi cũng sẽ nhận được nhiệm vụ khó, kèm theo đó là tiền thưởng càng cao, nếu vậy thì người chơi sẽ rất vui vẻ.
Tiêu Chỉ cảm thấy mình có vẻ hơi giống gian thương rồi, nhưng ức h**p mấy kẻ nhẹ dạ cả tin chỉ thấy sảng khoái nhất thời thôi, ức h**p càng nhiều thì càng sảng khoái ấy mà.
Có vẻ như càng ngày cậu càng hiểu được niềm vui của Tịch Nguyệt tộc rồi.
"Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ ."
"Nội trong ba ngày, mời bạn đến khu thương mại Hessen nhận , nhờ vào huy chương này bạn có thể nhận được nhiệm vụ tiếp theo."
Tuy cảm giác nhận được lượng lớn điểm kinh nghiệm do hoàn thành nhiệm vụ bí mật khiến người ta cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng thông báo này đã làm cho không ít người chơi rơi vào hoang mang.
"Tại sao địa điểm nhận lại là ở Hessen?"
"Đúng vậy, đây chẳng phải là nhiệm vụ bí mật của Liên minh Dolly à?"
"Chẳng lẽ mấy người không để ý, trong số hai NPC giao nhiệm vụ cho chúng ta có một tên không rõ lắm, nhưng một tên hình như là cương thi à?"
"Hả?"
"Sao cậu nhận ra được thế?"
"Chức nghiệp của tôi là mục sư đó, nên hơi nhạy cảm với tử khí."
"Thật ra tôi cũng phát hiện, nhưng mà thấy không có ai nói, tôi sợ ảnh hưởng tới nhiệm vụ nên cũng không dám nói."
"Từ từ! Vậy có phải chuyện này chứng tỏ rằng Hessen và Liên minh Dolly thật sự muốn liên minh không?"
"Vãi sh*t!"
"Lãnh chúa Hessen vậy mà có thể làm đến mức này vì thư ký luôn kìa!!! Tình yêu thần thánh gì thế này??"
"Tình yêu thần thánh gì thế? Sao tôi chẳng biết drama này là gì vậy?"
"Cậu không biết á? Nhà cậu bị cắt mạng à? Để anh đây giải thích cho, đây là tin đồn sốt dẻo nhất trên lục địa, truyền khắp Liên minh Dolly rồi, nghe nói lãnh chúa Hessen và thư ký..."
———–Hết chương 55———–
💬 Bình luận chương