Sau khi dọn đồ xong, Tiêu Chỉ ném cho Teague một viên đá dịch chuyển đến khu thương mại. Trước khi dịch chuyển cậu còn dặn dò Teague một lát, dặn gã đừng để lộ những chuyện bọn họ làm trong mấy ngày nay.
Teague tỏ vẻ mình đã hiểu, dù gì thì đây cũng là việc cơ mật giữa các ông lớn mà.
*
Lúc này, những người chơi đang nấp ở góc đường Hilaris để quan sát tình hình xung quanh. Họ đã sẵn sàng bỏ chạy nếu thấy tình hình không ổn, thế nhưng xung quanh vẫn rất yên tĩnh, điều này khiến bọn họ cảm thấy hơi hoang mang.
"Tôi còn tưởng rằng sẽ bị truy nã chứ?"
"Đúng thế, đợt trước tôi tham gia cuộc phản loạn của Thiên Diệp Lam, kết quả là bị giam mấy ngày, còn tưởng là lần này cũng giống vậy, nhưng tại sao lại chẳng có gì hết vậy?"
"Mấy người biết việc này chứng tỏ điều gì không?"
"Điều gì?"
"Chứng tỏ rằng lần này chúng ta đứng đúng vị trí rồi đó! Nghĩ thử xem, nếu như Thiên Diệp Lam tạo phản thành công, thì chúng ta sẽ không bị bắt đúng không? Lần này cũng tương tự như thế, nếu như bên đưa ra nhiệm vụ cho chúng ta thất bại thì chúng ta mới bị bắt, nhưng nếu bọn họ mà thắng thì chắc chắn chúng ta không sao cả."
"Đúng nhỉ!!"
"Cậu thông minh quá!"
"Nếu như đã không sao rồi, chi bằng chúng ta đi ăn mừng một bữa đi? Tôi mời!!"
*
Quay về Hessen, đầu tiên Tiêu Chỉ báo cho Vi Địch sư huynh có thể rút lui, sau đó hai người trao đổi về tình hình dạo gần đây.
Tiếp theo cậu đi một chuyến đến trung tâm công vụ, tạm thời giao Teague cho Milton, chỉ nói là xác sống có thiên phú mình mới phát hiện ra gần đây.
Trước đây Teague không có kinh nghiệm làm chính trị, cũng không hiểu gì về tình hình của Hessen, nên trước tiên cứ để gã đi theo người dày dặn kinh nghiệm như Milton, để cho gã vừa học hỏi vừa thích ứng với phong tục của Hessen, còn có thể phổ cập tình hình và cục diện của lục địa và Liên minh Dolly trong vòng một trăm năm qua cho anh chàng Milton biết ru rú trong Hessen.
Mà Milton cũng rất vui vì cuối cùng cũng có người giúp đỡ.
Nhân tiện, cậu còn giao danh sách những người chơi đã đóng góp trong nhiệm vụ bí mật cho Milton, sau đó báo cho y việc gấp rút chế tạo huy hiệu đêm dài trong vòng 3 ngày, rồi Tiêu Chỉ vội vàng rời khỏi khu thương mại.
Càng tới gần Hài Cung, Tiêu Chỉ cảm thấy bản thân mình càng căng thẳng hơn. Sau một hồi lăn lộn vất vả như thế, cuối cùng cậu cũng lấy được Đá hồn Barian rồi!
Hài cũng vẫn như cũ, Tiêu Chỉ lặng lẽ tránh né những người khác rồi đi đến Bạch Cốt Điện, sau đó chào hỏi Lance đang đứng canh ở cửa: "Lance."
Từ thần thái và giọng điệu này, Lance đã đoán được ngay đây là Tiêu Chỉ thật. Thấy thư ký hàng thật giá thật đã quay lại, giọng điệu của y đã khó nén được sự kích động: "Lấy được rồi?"
Tiêu Chỉ gật đầu: "Ừm, Eugene sao rồi?"
Lance nói: "Vẫn ổn, chỉ cần không đi tìm cậu ta, thì trông cậu ta rất nhẹ nhõm."
Tiêu Chỉ tìm được Eugene nhờ sự hướng dẫn của Lance.
Đầu Eugene vẫn còn đội cái túi giấy như trước, chẳng qua là đã đổi từ túi Thiên Diệp Lộ vị hành tây sang vị Suldina. Nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hành động của hắn ta, bởi Eugene trông có vẻ đã thả lỏng hơn nhiều so với ngày đầu tiên đến đây. Có lẽ là do Bạch Cốt Điện không có ai cả, nên mới giúp cho chứng sợ lộ mặt của Eugene đỡ hơn một chút.
Sau đó ba người cùng đi đến phòng Frost.
Frost vẫn nằm yên như trước, xung quanh giường hắn bị bao phủ bởi ánh sáng màu trắng sữa phát ra từ vòng tròn ma thuật. Từng làn sương mù trắng đục trong vòng tròn pháp trận đang nhè nhẹ truyền vào cơ thể hắn, giúp hắn chống lại sự ăn mòn của nguồn năng lượng trong đầu.
Tiêu Chỉ đưa cái hộp chứa Đá hồn Barian cho Eugene. Sau khi nhận lấy nó, Eugene cứ khen Đá hồn Barian trong đó không ngớt miệng: "Ừm, vẻ ngoài và kết cấu của cái này hoàn hảo thật..."
Nói xong, hắn ta bừng bừng hứng thú đi bố trí trận pháp.
Trận pháp lúc này phức tạp hơn cái trước rất nhiều, kết cấu nhiều đến mức khiến người ta hoa mắt. Eugene không hổ danh là một pháp sư phép thuật trắng tài ba, động tác vẽ pháp trận rất từ tốn, cũng rất vững vàng, không hề chần chừ chút nào cả.
Theo động tác của hắn ta, Tiêu Chỉ có thể cảm nhận được nguồn năng lượng đang tràn trề từ trận pháp trước mặt mình.
Sau khi trận pháp hoàn thành, xung quan nó đều tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, nhưng không phải màu trắng ngà, mà là màu xám xịt kèm theo một chút tử khí. Nhưng đối với xác sống, thì loại năng lượng như thế này dễ chịu hơn năng lượng tự nhiên màu trắng ngà kia nhiều.
Eugene nhẹ nhàng thở ra: "Phù...Đá hồn Barian và Tinh thể Năng lượng Chết chóc của Dariana sẽ giúp anh ta đánh tan nguồn năng lượng kia và thu nhỏ những mảnh ký ức đang quấy nhiễu anh ta. Sau khi anh ta ý thức được mình đang ở trong mơ thì sẽ tỉnh lại thôi."
Tiêu Chỉ nhìn Frots vẫn còn đang hôn mê, rồi hỏi: "Phải mất tầm bao lâu?"
Eugene tính một chút: "Theo như thể chất của anh ta, có lẽ chưa mất nửa ngày là đã..."
Hắn ta còn chưa kịp nói xong, thì hàng mày vốn đang thả lỏng của Frost đột nhiên cau chặt, trông cứ như hắn đang thấy rất đau đớn. Ngay sau đó, miệng hắn còn phát ra những tiếng r*n r* đau đớn, như thể đang phải trải qua sự giày vò gì đó thống khổ lắm.
Tiêu Chỉ nhìn Eugene, giữ lấy cánh tay đang muốn tung cầu lửa hỏi thăm của mình lại. Cậu tự nhủ với mình rằng phải làm một người nhà bệnh nhân thật bình tĩnh, đừng gây rắc rối cho bác sĩ.
Cậu cố gắng để giọng điệu của mình bình tĩnh lại: "Ngài Eugene, có thể phiền anh giải thích sơ qua được không?"
Tuy rằng giọng điệu của thư ký nghe có vẻ rất bình tĩnh, nhưng Eugene vẫn cảm nhận được sát khí như có như không đang lẫn trong không khí.
Sống lưng Eugene chợt thấy lạnh toát, hớt ha hớt hải chạy đến kiểm tra tình trạng bệnh nhân.
Một lát sau.
Giọng nói Eugene có vẻ gì đó rất thận trọng: "À thì...sức mạnh của viên Đá hồn Barian kia khá lớn, nên gây ra ít tác dụng phụ..."
Hàng mày dưới lớp lụa trắng của Tiêu Chỉ hơi nhướng lên: "Vậy nên?"
Eugene: "Đá hồn Barian tiện thể phá luôn vòng tròn ma thuật trên người anh ta...chỉ có một chút thôi, hình như vòng tròn ma thuật đó là để phong ấn, phong ấn...rất nhiều ký ức..."
Tiêu Chỉ nắm chặt tay: "Nói kết luận."
Eugene phải suy nghĩ một lúc mới nghĩ ra cách diễn đạt sao cho khéo léo, nhưng hắn ta chợt phát hiện ra mình khéo hết nổi rồi, chỉ có thể cắn răng nói: "Mảnh ký ức quấy nhiễu anh ta nhiều hơn, nên việc thoát khỏi...lại càng khó khăn hơn."
Tiêu Chỉ: "..."
Tự nhiên muốn gửi lời xin lỗi đến đại công tước Warren ghê, bây giờ cậu cũng hiểu được tâm trạng của ông ta khi đó rồi đấy. Tuy cậu cũng biết là do nhân tố không xác định đứng sau vòng tròn ma thuật đó giở trò, nhưng mà vẫn muốn đánh người quá...
Ngay cả Lance đứng bên cạnh cũng bắt đầu tỏa sát khí rồi.
Kinh nghiệm tìm đường sống trong chỗ chết điên cuồng chỉ đường cho Eugene rằng: Nói gì đó nhanh lên, nếu không mày sẽ chính thức gia nhập vào đám xác sống đấy!!!
Trong lúc nguy cấp, suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Eugene: "Hay là cậu đi vào đó giúp anh ta chút đi?"
Tiêu Chỉ quay sang hắn ta: "Có thể đi vào đầu luôn à?"
Eugene: "Có, có thể...cậu để đầu óc trống rỗng, rồi tiến vào trạng thái thiền định, sau đó tôi sẽ liên kết cậu với năng lượng của trận pháp, thì cậu sẽ có thể dùng năng lượng của trận pháp này để đi vào giấc mơ của anh ta. Nhưng trong mơ, cậu sẽ không sử dụng được phép thuật, cũng mất đi sức mạnh vốn có, cậu sẽ cảm thấy mình giống hệt như một người bình thường vậy."
Tiêu Chỉ không hề do dự: "Được, sau khi bước vào phải làm thế nào?"
Eugene nói: "Cậu phải đi theo năng lượng của trận pháp, nhớ cho kỹ, bắt buộc phải đi theo năng lượng, nếu không thì cậu sẽ bị lạc. Sau đó cậu cần phải tìm được ý thức của anh ta trong giấc mơ đó, rồi phải cố gắng đưa ý thức của anh ta đến trung tâm năng lượng của trận pháp, đánh thức anh ta, giúp anh ta ý thức được đây chỉ là mơ. Nhưng trong mơ rất nguy hiểm, nếu hai người đều bị lạc, thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa."
Tiêu Chỉ hỏi: "Tôi bước vào có gây ảnh hưởng gì xấu đến anh ấy không?"
Eugene xòe tay: "Thế thì phải xem cậu giúp bên nào..."
Lỡ đâu vị thư ký này thật ra là một tên gián điệp thì sao?
Tiêu Chỉ: "..."
Hay là cứ đấm tên này một trận cho xong?
Hết chương 56
💬 Bình luận chương