"Ông ta" là ai?
Có liên quan đến Noah Bae không?
Tiêu Chỉ ép bản thân mình phải bình tĩnh lại, bây giờ không phải lúc để nghĩ những chuyện đó, tìm người là chuyện quan trọng nhất. Cậu có thể cảm nhận được năng lượng màu xám đang dao động, cũng được cảm giác ấy dẫn đường, vậy có khi nào Frost cũng giống với cậu không?
Chờ cơn giận trong đầu vơi bớt, Tiêu Chỉ lại tiếp tục bước đi, vừa đi theo chỉ dẫn của năng lượng, vừa tìm kiếm tung tích của Frost trong vô vàn mảnh vỡ ký ức.
*
Rất nhiều lần cậu nhìn thấy Frost lướt qua khoảng trống giữa những mảnh vỡ, nhưng những con đường nhỏ màu xám nhiều như mạng nhện chồng chéo lên nhau, đan xen lộn xộn. Nên dù cậu có thấy được, cũng chẳng có cách nào chạy đến ngay.
Cứ như vậy, cậu đã bỏ lỡ Frost thêm vài lần nữa.
Bực bội và bất an cứ tích tụ dần trong lòng, nhưng lại bị Tiêu Chỉ cứng rắn đè nó xuống, cậu vẫn cứ đi trên con đường nhỏ màu xám như trước, không ngừng tìm kiếm bóng dáng của Frost.
Cuối cùng cậu cũng tìm được cơ hội.
Frost đang bước một chân vào mảnh vỡ ký ức đang lấp lánh ở phía trước.
Mảnh vỡ này cách Tiêu Chỉ không xa, nhưng lại nằm ở tầng dưới, còn bị bao quanh bởi những đường xám nhỏ ngoằn ngoèo, nếu muốn qua đó phải đi vòng rất xa.
Tiêu Chỉ ước lượng khoảng cách rồi đột ngao lao người về phía trước, sau đó nhảy mạnh xuống bên dưới.
Mất đi năng lực bay của vong linh, tốc độ rơi xuống nhanh đến mức khiến lòng người ta hoảng hốt.
Nhưng Tiêu Chỉ khá may mắn, nên đã vững vàng đáp ngay trước mảnh ký ức kia. Chưa kịp nghĩ gì nhiều, cậu đã vọt ngay vào hồi ức.
Hình ảnh trong hồi ức vẫn là Hessen, còn là cánh rừng đen như mực thân quen kia, và cả bầu trời màu đen âm u đó. Tuy rằng cậu bước ngay theo sau Frost, nhưng trong tầm nhìn của Tiêu Chỉ đã không còn bóng dáng của hắn nữa.
Cũng chẳng phải lần đầu tiên trải qua tình huống này, nên Tiêu Chỉ bắt đầu tìm kiếm tung tích của Frost trong rừng.
Càng đi, lòng Tiêu Chỉ càng dâng lên cảm giác quen thuộc. Dường như nơi này là Hessen mà cậu thân thuộc nhất, không phải Hessen mà cậu thường xuyên lui tới sau khi trở thành thư ký, mà là Hessen của rất lâu trước đây, nơi mà cậu thường xuyên trốn tránh quái vật để lẻn vào.
Chỉ trong nháy mắt sau đó, linh cảm của Tiêu Chỉ đã ứng nghiệm.
Ở phía xa xa, Tiêu Chỉ nhìn thấy một cái cây lớn màu trắng đứng sừng sững. Đây chính là cảnh tượng xuất hiện nhiều nhất trong trí nhớ của bọn họ, cũng là nơi duyên phận bắt đầu.
Không cần bất cứ lý do gì, Tiêu Chỉ đã biết rằng Frost chắc chắn sẽ đi đến dưới tàng cây đó.
Giống như cậu lúc này vậy.
Tiêu Chỉ dùng tốc độ nhanh hơn để chạy đến tàng cây lớn màu trắng.
Mất đi phép thuật, cũng chẳng có thân thể nhẹ nhàng uyển chuyển của vong linh, nên lúc Tiêu Chỉ chạy trong rừng rất loạng choạng, nhưng tốc độ của cậu lại mỗi lúc một nhanh hơn. Bởi vì những chướng ngại vật trên con đường này gần như đã khắc sâu vào tiềm thức của cậu, vậy nên trong vô thức, cậu cũng biết rõ rằng phải đi qua những nơi này như thế nào.
Cuối cùng cũng đến được tàng cây lớn màu trắng.
Mà Tiêu Chỉ cũng gặp được Frost.
Lúc này Frost đang quay lưng về phía Tiêu Chỉ, đi về hướng tàng cây kia. Nhưng lại có một bóng người đang đứng ở nơi đó, gương mặt người đó tinh xảo góc cạnh, dường như mắt mày đều mang theo nét cười, dưới mắt phải có một nốt ruồi lệ, đó chính là – gương mặt vốn có của Tiêu Chỉ.
"Tiêu Chỉ" dưới tàng cây tươi cười nhìn về phía Frost. Tên đó vẫy tay với hắn, ra hiệu cho hắn đi về phía mình.
Nhưng nụ cười của "Tiêu Chỉ" này từ đầu đến cuối chẳng hề thay đổi, giống hệt như đang đeo một chiếc mặt nạ rập khuôn. Nhưng giờ phút này, có vẻ như Frost đã không để ý được đến điều không ổn của người trước mặt nữa rồi, hắn cứ bước từng bước về phía trước, đến gần người kia.
Tiêu Chỉ vội vàng chạy về phía trường, còn hét to: "Đợi đã!!"
Từ trước đến nay cậu chưa từng cười thấy gớm như thế. Có được kinh nghiệm từ chuyện Lance trong hồi ức bị cái giống ôn nào đó thay thế, nên Tiêu Chỉ cảm thấy hơn 50% là cái thứ đang thay thế mình trong hồi ức này chẳng phải loại tốt lành gì.
Mà Frost vẫn cứ đi về phía trước, mắt điếc tai ngơ với lời của cậu. Bây giờ hắn chỉ còn cách "Tiêu Chỉ" vài bước nữa thôi, vậy nên nụ cười dối trá của "Tiêu Chỉ" kia trở nên tươi tắn hơn một chút.
Tiêu Chỉ nảy ra ý tưởng, bèn dùng cái tên quen thuộc nhất của đối phương: "A Sâm!"
Nghe vậy, bước chân của A Sâm dừng lại. Hắn hơi chần chừ, dường như đang muốn quay đầu lại.
Nụ cười của "Tiêu Chỉ" phía trước hơi cứng lại, kẻ kia dùng giọng điệu giống hệt như Tiêu Chỉ để nói: "A Sâm."
Frost vừa thấy thế, động tác quay đầu dừng lại ngay. Hắn tiếp tục đi về phía trước, đi về hướng người đang đứng dưới tàng cây đợi mình.
Tiêu Chỉ cáu rồi đó. Má mày! Thằng hàng nhái này còn biết học đến đâu dùng đến đó luôn đấy! Chó đạo văn sẽ lên thiên đường tại chỗ đấy mày biết không?!
Thấy Frost vẫn không ngừng đi về phía trước, còn cách cái thứ không biết là thứ gì kia càng lúc càng gần. Tiêu Chỉ sờ mặt mình, vội vàng mở giao diện đổi mặt ra, nhưng giao diện đã biến thành màu xám, hoàn toàn không dùng được.
Đúng lúc này, Tiêu Chỉ lại cảm thấy mặt mình có cảm giác hơi kỳ lạ, giống hệt như cảm giác vào mỗi lúc đổi mặt. Cậu vươn tay sờ mặt mình một cái, quả nhiên đường nét trên gương mặt đã khác hẳn với gương mặt ban nãy. Là một nghệ nhân búp bê, nên cậu rất nhạy cảm với những thay đổi này.
Tiêu Chỉ sờ vào vị trí của nốt ruồi lệ ở khóe mắt mình, quả nhiên nơi đó hơi nhô lên, chẳng lẽ đây là hiệu ứng đặc biệt của thế giới hồi ức sao? Chỉ cần nghĩ thôi là đã thay đổi được rồi?
Không kịp suy nghĩ nhiều, Tiêu Chỉ gọi với theo bóng lưng của Frost: "A Sâm, anh quay lại đây. Chẳng phải anh vẫn luôn tìm em à?"
Ngay lúc này, Frost đột ngột quay đầu lại nhìn người vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy, ánh mắt vốn vô hồn của hắn bỗng nhiên hơi rung động.
Tiêu Chỉ vươn tay ra với hắn: "Đến đây."
Frost nghe vậy, bèn đổi hướng bước về phía Tiêu Chỉ.
Ngay khi Tiêu Chỉ vừa thở phào nhẹ nhõm, con hàng nhái bên kia lại sử dụng giọng điệu giống hệt như cậu: "Đến đây."
Mà lần này, động tác của Frost đã dừng hẳn lại, dường như hắn đang rất nghi ngờ, vì sao người mình muốn tìm lại biến thành hai người rồi? Sau nhiều lần lang thang trong giấc mơ, bây giờ ý thức của hắn đã không còn rõ ràng nữa, giống hệt như đang bị bóng đè.
Tiêu Chỉ cáu thật rồi, cậu tiện tay nhặt một cục đá ném vào hàng nhái: "Cút đi!"
Hàng nhái hét lên rồi ngã xuống.
Sau đó cậu cũng chẳng chờ Frost dùng tư duy chậm chạp của hiện tại để suy nghĩ ra kết quả, Tiêu Chỉ đã bước lên phía trước nắm lấy tay hắn: "A Sâm."
Cảm nhận được nhiệt độ lạnh như băng trong tay, lòng Tiêu Chỉ bình tĩnh trở lại. Cuối cùng cậu cũng tìm được A Sâm rồi.
Frost dùng ánh mắt vừa chăm chú vừa nghiêm túc nhìn người trước mặt mình, như thể đang nhận diện một bảo bối đã mất đi lại tìm được, rồi hắn từ từ nâng tay lên, muốn v**t v* gương mặt đã xuất hiện trong giấc mơ của mình vô số lần.
Nhưng lúc này, "Tiêu Chỉ" bị một cục đá ném ngã xuống chợt bò dậy khỏi mặt đất.
Là bò thật đấy.
Một tiếng gầm chói tai phát ra từ miệng tên đó, đầu bắt đầu vặn tận 90 độ, tứ chi đột nhiên dài ra, trông cứ như là một con nhện hình người quái dị.
"Khặc...khặc..." Con nhện hình người kinh dị đó há to miệng, lao về phía hai người. Cái miệng đó gần như đã chia đầu nó thành hai nửa.
"Vãi sh*t!" Đây là lần đầu tiên Tiêu Chỉ cảm thấy mặt mình lại gớm ghiếc đến vậy. Cậu nắm chặt lấy tay Frost, vừa quay đầu đã bỏ chạy như điên.
Frost không hề giãy giụa. Hắn không kiềm được mà nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh trong tay mình, chẳng hiểu sao trong đáy lòng hắn bỗng xuất hiện một cảm giác rằng mình sẽ không bao giờ muốn buông tay nữa.
Tiêu Chỉ nắm tay Frost chạy xuyên qua khu rừng, bỗng nhiên cậu có cảm giác hoảng hốt khi thời gian chồng chéo lên nhau, giống như ở lúc cách đây rất lâu, bọn họ đã từng chạy trốn khỏi con nhện khổng lồ thế này.
Mặc dù "con nhện" lúc này trông tệ hơn con trước đây, nhưng khu rừng đen nhánh vẫn vậy, hai người vội vã chạy trốn cũng không hề thay đổi. Tiêu Chỉ chạy dọc theo con đường chạy trốn năm đó trong vô thức, mà "con nhện" ở phía sau cũng bị bỏ lại mỗi lúc một xa hơn.
Frost cũng cảm thấy cảnh tượng trước mắt mình càng lúc càng quen thuộc. Cậu nhìn người đang vội vàng chạy trốn ở trước mặt mình, một cái tên bị chôn sâu dưới đáy lòng bỗng hiện lên.
Bỗng nhiên, Tiêu Chỉ nghe thấy sau lưng mình vang lên một tiếng "Tiểu...Thất"
Tiêu Chỉ ngạc nhiên quay đầu lại, đối diện với đôi mắt bạch kim của Frost. Trong đôi mắt ấy, cậu có thể nhìn rõ vẻ mặt của mình lúc này.
Đôi mắt của Frost dán chặt vào Tiêu Chỉ, dường như muốn khắc sâu khuôn mặt cậu vào tim mình: "Em là Tiểu Thất phải không?"
Tuy đó là câu nghi vấn, nhưng giọng điệu của hắn lại chắc nịch.
Cuối cùng hắn cũng nhớ ra cái tên như cách mây mù ấy rồi.
Hết chương 58
💬 Bình luận chương