Lực ôm của Frost nhẹ hơn một chút, nhưng vẫn cứ im lặng chẳng nói gì, cứ như là hắn sợ rằng mình vừa lên tiếng, sẽ lập tức bừng tỉnh khỏi giấc mộng ngắn ngủi này.
Tiêu Chỉ vừa khẽ xoa lưng cho hắn, vừa kể cho hắn nghe những gì mình đã trải qua trong thời gian này. Kể về chuyện mình phiêu lưu ở những quốc gia kia và cả những chuyện vui mình đã trải qua, xem như đền bù một chút cho 600 năm trống trải.
Cứ như vậy, thời gian từ từ trôi đi.
Tiêu Chỉ: "Tuy là em cũng không tin nổi, nhưng có thể nhìn thấy anh của 600 năm sau, em thật sự rất vui. Xin lỗi, đáng lẽ ra em nên nói cho anh biết em là ai sớm hơn."
Tiêu Chỉ không khỏi nghĩ đến, nếu như không có lần xuyên không bất thình lình này, chắc hẳn là cậu sẽ chết sau vài thập niên kể từ khi gặp được A Sâm, vậy sau đó A Sâm biết phải làm sao đây? Lúc đó ngay cả một ảo giác lừa mình dối người hắn cũng chẳng còn, vậy thì phải vượt qua mấy trăm năm còn lại như thế nào?
Giọng nói của Frost có vẻ hơi buồn, hắn cọ nhẹ lên sườn mặt của Tiêu Chỉ: "Em quay lại rồi...quay lại rồi..."
Tiêu Chỉ khẽ ừ một tiếng: "Nếu còn kẻ nào dám bắt nạt anh, bọn mình sẽ đi đánh tên đó thành đầu chó!"
"Được." Dường như bị câu nói quen thuộc này chọc cười, Frost bật cười bên tai Tiêu Chỉ, cười đến mức cả người đều run lên, cũng chẳng biết bao nhiêu năm rồi hắn chưa từng cười như vậy.
Cười xong rồi, cuối cùng Frost cũng chịu buông đôi tay đang ôm chặt lấy Tiêu Chỉ ra, nhưng trên mặt hắn vẫn còn nét cười chưa vơi hết. Hắn cẩn thận ngắm nhìn Tiêu Chỉ, trong ánh mắt mang theo chút vẻ thỏa mãn. 600 năm trôi qua, cuối cùng hắn cũng có thể nhìn thấy Tiểu Thất của mình rồi.
Tiêu Chỉ cũng để mặc cho Frost nhìn, thấy trong phòng chẳng còn thứ gì có thể ngồi được, thế là cậu bèn ngồi thẳng lên giường, còn tìm một vị trí thoải mái để dựa vào. Dường như người này trời sinh đã thành thạo một kỹ năng gọi là được voi đòi tiên. Năm đó là như thế, đến bây giờ vẫn vậy.
Thấy Tiêu Chỉ tới gần, ánh mắt Frost ngơ ngác trong một thoáng, sau đó nhịn không được mà nhích đến gần cậu.
Hai người ngồi trên giường giống hệt như ngồi xổm dưới tàng cây năm đó. Tiêu Chỉ nhịn không được, bèn hỏi hết những nghi ngờ trong lòng mình: "Thật ra sau khi em đi đã xảy ra chuyện gì? Tại sao người của Blaise lại nhốt anh?"
Frost lắc đầu: "Ta vẫn luôn ở Hessen đợi em, dường như đã trôi qua rất lâu rồi. Một ngày nọ, có một đám người xông thẳng vào Hessen bắt ta về Blaise. Bọn họ rất kỳ lạ, cứ như mỗi phép thuật đều được cố ý thiết kế để nhằm vào ta, khiến ta khó mà phản kháng. Sau đó rất nhiều ký ức đã bị phong ấn, nên mỗi lần ta nhớ lại đều là khoảng trống."
Tiêu Chỉ: "Anh có biết Noah Bae không? Em nhìn thấy ông ấy trong ký ức của anh."
Frost gật đầu: "Ông ta nói mình là cha của ta, nhưng dường như ông ta không giống những người khác, cũng rất khác với ta, nhưng ta lại không thể nhớ được nhiều hơn nữa."
"Ông ấy bảo ta không được nói ra những chuyện có liên quan đến ông ấy, bởi vì cho dù đối với ta, hay là đối với những người nghe được, tin tức đều không phải chuyện tốt. Trước đây ta không hiểu, nhưng sau đó thì hiểu rồi..."
Frost nhìn Tiêu Chỉ, rồi nở một nụ cười yên tâm: "Vẫn may là chưa nói với em."
Tiêu Chỉ nhìn thấy nụ cười này, trong lòng lại thấy hơi xót xa. Tuy cậu không dính dáng đến, nhưng Frost lại vì chuyện này mà phải chịu khổ rất nhiều. Cậu cảm thấy rằng đám người kia đang nhằm vào Noah Bae, nhưng một đám NPC tìm thông tin về Noah Bae để làm gì?
Tiêu Chỉ hỏi: "Vậy anh thoát ra bằng cách nào?"
Frost suy nghĩ trong chốc lát: "Tầm 500 năm trước, Blaise đã xảy ra một cuộc nội loạn. Mấy đại giám mục đấu đá nhau rất kịch liệt, dường như phe đảng bắt ta đã xảy ra chuyện gì đó, nên không có người canh gác. Ta bèn nhân cơ hội đó để trốn thoát, sau đó quay về Hessen."
Chuyện sau đó Tiêu Chỉ đã biết rồi, hắn sẽ đánh bại một đám kẻ mạnh của Hessen, sau đó bước lên ghế lãnh chúa, bước một bước trở thành lãnh chúa Hessen trong truyền thuyết.
Tiêu Chỉ lại hỏi thêm vài vấn đề nữa, nhưng đáng tiếc là từ khi Tiêu Chỉ biến mất cho tới khi thoát khỏi Hessen vào 100 năm trước, ký ức của Frost đều bị phong ấn hết, mà chỉ dựa vào một đoạn ngắn cũng chẳng suy ra được chân tướng. Thế thì mục đích thật sự của Blaise là gì? Vì sao bọn họ lại khống chế được Frost? Tạm thời tất cả những thứ này đều không thể làm rõ.
Nhưng có một chuyện rất chắc chắn, chính là Blaise vẫn chưa chịu buông tha cho Frost. Chẳng qua là vì Frost quá mạnh, nên bọn họ phải thay đổi từ âm thầm bắt giữ thành đối đầu với toàn bộ Hessen.
Không cần phải dùng danh tính giả nữa, nên Tiêu Chỉ thuần thục lấy sổ thông tin ra, bắt đầu tra những thông tin liên quan đến Blaise 500 năm trước.
Nhưng diễn đàn người chơi không hổ danh là diễn đàn người chơi, bài đăng tích góp suốt mấy trăm năm nhiều đến mức không đếm xuể. Muốn moi ra thông tin mình muốn từ trong đám đó cũng chẳng phải việc nhẹ nhàng.
Tiêu Chỉ chăm chú xem diễn đàn, chợt cảm thấy vai mình hơi hơi chùng xuống. Cùng lúc đó, một bàn tay có khớp xương rõ ràng đưa đến, che sổ thông tin lại, khiến cậu không tài nào xem tiếp được nữa.
Tiêu Chỉ vừa quay đầu đã đối diện với đôi mắt bạch kim gần trong gang tấc. Frost gác cằm lên vai cậu, đôi mắt trông rất bình tĩnh chẳng có một gợn sóng nào, nhưng không hiểu sao Tiêu Chỉ lại nhìn thấy trong đó có một cảm giác giống hệt như mấy bé thú cưng không chịu được khi mình bị làm lơ.
Giọng điệu của Frost vẫn rất bình tĩnh: "Em đang xem gì vậy?"
Tiêu Chỉ nói: "Em đang nghiên cứu sơ qua về Blaise, anh không thể chịu thiệt thòi không như vậy được, chúng ta phải đòi lại bằng hết."
"Ta đã đánh bọn chúng suốt trăm năm, rất nhiều Giáo Hoàng đã chết rồi." Tuy giọng nói của Frost có vẻ như rất bình thường nhưng lại cực kỳ tủi thân: "Em đã xem rất lâu rồi..."
Thấy thế, Tiêu Chỉ cũng không nhịn được cười. Trước đây, khi cậu vùi đầu vào lướt diễn đàn để cho A Sâm tự đọc sách báo vỡ lòng, A Sâm cũng sẽ thò đầu qua, dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với cậu. Cho dù đã 600 năm trôi qua, thế giới đã trở nên xa lạ như vậy, những thứ thân quen của cậu đều không còn nữa, nhưng trên thế giới này vẫn còn A Sâm, thật sự rất tốt.
Ngay lúc này, đáy lòng Tiêu Chỉ thầm cảm ơn Noah Bae đã tạo ra ZERO, vì nếu không có ông ấy, thì thế giới này cũng chẳng có A Sâm.
Đối mặt với ánh mắt thân thiết của Frost, Tiêu Chỉ nhịn không được mà phải xoa xoa đầu hắn. Mái tóc bạc trong tay hơi lành lạnh, nhưng lại rất mềm mại, tinh tế giống như là lụa satin vậy.
Lãnh chúa Hessen người sống chớ lại gần, chỉ cần một kiếm là cho bay một em trong truyền thuyết, bây giờ lại ngoan ngoãn để mặc cho cậu muốn làm gì thì làm trên đầu mình, như thể hắn đã giấu nanh vuốt dã thú đi mất rồi.
Cứ như vậy, hai người tựa vào nhau cùng xem sổ thông tin. Frost không thấy được nội dung trong sổ thông tin, nên Tiêu Chỉ bèn lựa ra những điểm quan trọng nói cho hắn. Frost vẫn cứ yên lặng lắng nghe, hai người chẳng hề có chút gì là không kiên nhẫn cả, hình ảnh này khiến Tiêu Chỉ nhớ đến chuyện cậu cũng dạy kiến thức và chữ viết của lục địa cho A Sâm từng chút từng chút như thế này ở rất nhiều năm trước đây.
Thỉnh thoảng Frost sẽ hỏi một hai câu về những chuyện trước đây của hai người, Tiêu Chỉ sẽ kể lại cho hắn nghe. Cho dù ký ức đã phong ấn hay hủy diệt cũng không sao cả, chỉ cần hai người vẫn còn ở đây, là có thể từ từ lấy lại nó.
*
Sau đó, Tiêu Chỉ từ thư ký thăng lên làm Nhiếp Chính quan, có thể thực thi quyền lực của lãnh chúa bất cứ lúc nào, cũng chính thức tung hoành ngang dọc ở Hessen.
Nhưng Tiêu Chỉ cũng chẳng thấy gì đặc biệt, bởi vì trước đây cậu cũng tung hoành ở Hessen mà. Đám xác sống ở Hessen không có hứng thú gì với việc tranh quyền đoạt lợi, nên sẽ không có ai nhảy ra làm khó dễ gì cậu.
Cũng chính từ ngày đó, Hessen bỗng có thêm một tin đồn.
"Mấy người biết gì không? Nghe nói thư ký và lãnh chúa ở chung phòng suốt cả một ngày, chẳng ai thèm ra ngoài hết, sau đó thư ký lập tức được thăng lên làm Nhiếp Chính quan."
"Lãnh chúa mạnh mẽ quá!"
"Không ngờ là thể lực của thư ký cũng tốt đến vậy!"
Những lời đồn tràn ngập hiểu lầm theo sự phồn vinh của khu thương mại, dần dần lan truyền khắp lục địa.
Hết chương 59
💬 Bình luận chương