Tiêu Chỉ bèn thăng chức cho Milton và những nhân viên khác có năng lực tốt, tiện thể bổ nhiệm Teague vào chức nhân viên Ngoại Giao, để gã phụ trách đi tiếp xúc với Tịch Nguyệt tộc gian xảo, đây gọi là lấy Tịch chế Tịch.
Cùng lúc đó, trong số những quan chức bọn họ để mắt đến cũng có hai người vinh quang hy sinh, còn hóa thành xác sống thành công, giúp bọn họ có thêm nhân lực.
Thật là đáng mừng.
Từng ngày từng ngày trôi qua, đủ loại kinh nghiệm tuôn trào từ khắp nơi, nên Tiêu Chỉ chẳng làm gì cũng lên được level 220, chỉ còn 20 level nữa là tới được level max – 240 rồi.
Tiêu Chỉ cảm thấy cách tăng level nhẹ nhàng nhất là ở Hessen, mỗi ngày cậu chỉ cần ngồi xem công văn và hoạt động miệng có tí là đã thu được một lượng lớn điểm kinh nghiệm, chuyện này khác hẳn với việc cậu chạy lung tung sang bản đồ khác hay là leo cây, xuống biển.
Nhưng trong khoảng thời gian này, Tiêu Chỉ cũng không dừng việc điều tra Blaise.
Càng điều tra cậu càng cảm thấy ngờ vực, vì cho dù cậu tra trên diễn đàn hay là hỏi thầy và các sư huynh, thì từ bên ngoài nhìn vào Blaise chính là một quốc gia tôn giáo bảo thủ.
Thương nghiệp ở nơi này bị kiềm hãm, toàn dân tin đạo, luật pháp cũng nhiều, cấp bậc lại nghiêm ngặt, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ bị khiển trách đuổi đi ngay. Đây được xem như là nơi những người chơi đam mê tự do và làm việc không thích nhất, ngoại trừ mục sư và kỵ sĩ, thì có rất ít người lui tới nơi này.
Mà cái lý do cũ rích khiến bọn họ luôn đối đầu với Hessen là "Ánh sáng chắc chắn sẽ xua tan bóng tối".
Còn mục đích sâu xa thì chẳng để lộ tí nào.
Tiêu Chỉ cảm thấy rất ngờ vực. Mấy trăm năm trôi qua mà chẳng để lộ chút sơ hở nào, tổ chức này phải nghiêm ngặt đến nhường nào mới làm được như thế? Theo như thông tin, thì nội bộ của Blaise được phân chia thành nhiều phái, mà cái phái này vẫn luôn đấu đá nhau không ngừng, vậy thì phái nào đã ra tay với Frost? Hay đó là bí mật của tất cả cấp cao của Blaise?
Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, Tiêu Chỉ đã sàng lọc ra những cấp cao của Blaise trong thời gian 500 năm trước, và phát hiện ra thông tin về lão già trong ký ức của Frost.
Tiêu Chỉ ngồi trên bàn làm việc của Frost, lật xem tài liệu trong tay.
Bạch Cốt Điện bây giờ đã khác hẳn trước đây, không còn là cái kiểu trống trải như chẳng có hứng thú với thứ gì nữa, mà lại có rất nhiều đồ dùng trong nhà và các bộ sưu tập như móng vuốt quái thú, bộ xương đỏ như máu, hoặc là bộ giáp có một lỗ thủng lớn trên ngực, thậm chí còn có cả một bình hoa làm từ hộp sọ của sinh vật không biết tên.
Tuy trông có vẻ như càng âm u hơn trước đây, nhưng đối với xác sống mà nói, thì có lẽ đây chính là cảm giác của gia đình.
Ấm áp, tươi đẹp.
Tiêu Chỉ tiếp thu những chuyện này rất nhanh, cũng không hề sợ hãi hay khó chịu.
Lão già này tên Andre, từ nhỏ đã là tín đồ sùng đạo của giáo phái Blaise, ông ta từ linh mục cấp thấp nhất thăng thẳng lên thành Giám Mục, Tổng Giám Mục, cuối cùng trở thành Giáo Hoàng thứ 24, mười năm sau chết tại nhà.
Theo ghi chép trên tài liệu, Andre là người rất khiêm tốn, đối xử với người khác vừa chân thành vừa thân thiện, có danh tiếng rất tốt trong lòng giáo dân, nên cũng có thể xem như là một nhân vật đức cao vọng trọng. Nhưng điều này lại khác hoàn toàn với cái lão khốn tàn nhẫn, dối trá trong hồi ức của Frost mà Tiêu Chỉ đã từng được thấy. Nếu vậy thì tư liệu do nhà thờ đưa ra đã được thêm thắt và chỉnh sửa trong một mức độ nào đó cho tốt đẹp hơn.
Còn có một tin đồn khác nói rằng, người được Giáo Hoàng đương nhiệm chọn làm người kế nhiệm thật ra không phải Andre, mà là một vị Tổng Giám Mục khác – Greata.
Greata được xem như là một thiên tài, lớn hơn Andre hai mươi mấy tuổi, cũng đã được tấn chức Tổng Giám Mục, thanh danh trong giáo dân gần như là đè bẹp Andre. Nhưng bởi vì một lần ngoài ý muốn mà Greata đã mất tích, có người nói ông ta đã phản bội Chúa, trong khi những người khác cho rằng ông ta đã bị xác sống làm cho ô uế, nên giáo hội không thể không thanh tẩy ông ta.
Đến cuối cùng, Andre vẫn thành công bước lên bảo toạ Giáo Hoàng, còn Greata cứ bị thế nhân cho vào quên lãng như thế.
Tiêu Chỉ cảm thấy việc Greata mất tích có liên quan gì đó đến Andre, nhưng chuyện này đã trôi qua quá nhiều năm, mà trong số những người chơi năm đó cũng không có người nào phụ trách nghiên cứu trò chơi như Lý Đại Diệp, nên không có cách nào làm rõ được chân tướng trong chuyện này.
Trong lúc suy nghĩ, Tiêu Chỉ cảm nhận được một ánh mắt nóng rực, nhưng chẳng cần phải nghĩ cậu cũng biết chủ nhân của ánh mắt này là ai rồi.
Tiêu Chỉ quay đầu lại, quả nhiên đối diện với ánh mắt trông có vẻ cực kỳ bình thản của Frost: "Anh sao vậy?"
Frost đang ngồi trên sofa, lẳng lặng nhìn cậu.
Thấy Frost không trả lời, Tiêu Chỉ đành hỏi lại một lần nữa: "A Sâm, anh nhìn em làm gì?"
Frost vẫn chẳng nói gì, nhưng ánh mắt cứ dính chặt vào người Tiêu Chỉ, giống như một con mèo nhìn lén chủ nhân làm việc. Chỉ là bây giờ hắn không trốn ở sau cửa nữa, mà nhìn thẳng một cách công khai, cũng xem như là có tiến bộ rồi.
Tiêu Chỉ buông tài liệu trong tay xuống với vẻ mặt ngờ vực, đứng dậy khỏi bàn rồi đi đến trước mặt Frost.
Cậu đưa tay sờ trán Frost, không hề bị sốt, mà vẫn cứ lạnh như băng vậy, người này lại làm sao nữa rồi?
Bàn tay khớp xương rõ ràng của Frost nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Tiêu Chỉ đang đặt trên trán mình, hắn kéo nó xuống nhưng lại không hề buông ra, mà cứ nắm chặt lấy bàn tay mảnh mai của Tiêu Chỉ trong lòng bàn tay mình như thế.
Căn phòng tĩnh lặng, còn hơi tối tăm, dường như rất thích hợp để tạo ra một bầu không khí lãng mạn nào đó.
Tiêu Chỉ cảm thấy tim mình đang lặng lẽ đập nhanh hơn vài nhịp, tuy không rõ ràng lắm, nhưng lại khiến người ta chẳng thể nào bỏ qua.
Một lát sau, giọng nói trầm thấp của Frost mới vang lên: "Sắp đến giờ rồi, lúc trước em nói hôm nay sẽ ngủ rất sâu."
Sau 600 năm phát triển công nghệ, đương nhiên là người chơi có thể ngủ nghỉ trong game, nhưng ngủ Tiêu Chỉ nói thì không giống với bình thường, bởi vì đêm nay cậu chuẩn bị offline. Ngày mai là kỷ niệm thành lập trường của Đại học Tổng hợp Hải Lam, nên bắt buộc tất cả các sinh viên phải đến hành tinh số 1 để tham dự, đây cũng là sự kiện tập họp đủ các sinh viên hiếm hoi của trường cậu.
Frost cứ có một cảm giác mơ hồ rằng giấc ngủ này không giống bình thường, là kiểu giống 600 năm trước. Tuy trông cũng chẳng khác gì ngủ say, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự khác biệt rất nhỏ trong đó.
Thậm chí, hắn còn không muốn nghe thấy hai chữ "ngủ ngon", lần ngủ ngon trước khiến hắn phải chờ đợi suốt 600 năm, lần này thì sao...
Tiêu Chỉ mỉm cười an ủi hắn: "Yên tâm, lần này nhanh lắm, em hứa đấy."
Frost chăm chú ngắm nhìn cậu một lúc lâu, mới chậm rãi gật đầu: "Được."
Thấy thời gian không còn sớm nữa, Tiêu Chỉ bèn chuẩn bị đi tìm một chỗ để offline. Chẳng biết có phải là do lúc sắp xếp không nghĩ đến hay là Hessen vốn không có nhiều giường, nên cả Bạch Cốt Điện chỉ có mỗi cái giường trong phòng Frost. Vẫn may là cái giường này rất lớn, đủ để chứa 5 anh Lance lăn vòng vòng trên đó.
Tiêu Chỉ tự nhiên nằm lên giường lớn, đổi sang một tư thế thoải mái mới chuẩn bị offline.
Frost đi theo cậu, rồi canh giữ bên mép giường, giống hệt như những lúc Tiêu Chỉ offline ở rất nhiều năm trước đây. Đôi mắt màu bạch kim vẫn dán chặt vào Tiêu Chỉ, mà cảm xúc trong đó quá phức tạp, giống như một hồ nước sâu trông có vẻ tĩnh lặng nhưng thật ra đang ẩn chứa một mạch nước ngầm cuồn cuộn.
Tiêu Chỉ vươn tay, rồi dùng đầu ngón tay quấn lấy một sợi tóc bạc của Frost, lúc này cậu cũng tránh đi hai chữ "ngủ ngon": "Mai gặp nhé."
Frost nương theo Tiêu Chỉ mà dựa gần lại một chút, để tiện cho động tác của Tiêu Chỉ, nhưng hành động đến gần của hắn cũng không hề dừng lại, cứ từ từ cúi đầu xuống.
Tiêu Chỉ nhìn gương mặt thân quen kia đang mỗi lúc một gần, gần đến mức cậu có thể nhìn thấy sống mũi thẳng tắp của Frost, đường nét sắc bén, và cả...đôi mắt sâu thẳm kia đang chăm chú nhìn mình.
Tiêu Chỉ bỗng cảm thấy tim mình lại lén lút đập nhanh hơn rồi, còn có xu hướng dần mất khống chế nữa chứ.
Cuối cùng, cánh môi hơi lạnh chỉ cọ qua bên tai cậu, cảm giác mềm mại còn kéo theo một chút ngưa ngứa. Giọng nói của Frost cực kỳ nhẹ nhàng, mang theo hơi thở vấn vương dường như có thể hòa vào lòng người: "Mai gặp lại"
Hết chương 60
💬 Bình luận chương