Chỉ tiếc là ở Bạch Cốt Điện cũng không có người nó muốn tìm, ngay cả lãnh chúa cũng chẳng thấy đâu, xem ra hôm nay Alifa phải chơi một mình rồi.
Mà lúc này, bóng dáng đô con của Lance bỗng xuất hiện trong tầm mắt Alifa.
Trông Lance có vẻ đang vui lắm, trên tay cầm một quả cầu màu đỏ, cứ tung hứng không ngừng.
"Goo..." Alifa cảm thấy mình tìm được bạn chơi chung rồi.
Lance đang đi bỗng nhiên thấy bầu trời tối sầm lại.
Y ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Alifa đang phấn kích nhào về phía mình. Sau đó, một cảm giác giống như là bị xe cán bao trùm lấy y. Cứ như vậy, Lance bị Alifa đánh bay thẳng vào rừng rậm, ven đường không ngừng vang lên tiếng cây cối gãy rụng, và bụi đất bốc lên mù mịt.
Hôm nay Alifa cũng chơi rất vui nè.
*
Vị trí dịch chuyển mà Tiêu Chỉ chọn chính là trấn Gladys của Blaise.
Nơi này là khu vực các nhà thám hiểm thường lui đến nhất, có bầu không khí khá thoải mái và không cách thủ đô Horan bao xa.
Vừa bước ra khỏi Trận pháp Dịch Chuyển, Tiêu Chỉ lập tức cảm nhận được hơi thở của năng lượng ánh sáng. Mà xung quanh nhìn đâu cũng thấy thánh huy của giáo phái Blaise, chính là một mặt trời đang tỏa ánh sáng rực rỡ.
"Y Sâm ơi?" Tiêu Chỉ không thể không quay đầu lại Frost sau lưng mình, nhưng vì mũ giáp che lại, nên cậu không thể thấy được vẻ mặt của hắn.
Y Sâm chính là tên giả mà hai người đã định sẵn, bởi vì cái tên Frost chắc chắn không thể xuất hiện ở Blaise, và cũng là vì ký ức của Frost đã bị xem trộm, có lẽ cái tên A Sâm cũng bị những người cẩn thận ghi vào danh sách, vậy nên cũng không dùng được, thế là Tiêu Chỉ bèn nghĩ ra tên mới cho hắn.
Nếu như gọi là Y Sâm, thì cho dù cậu lơ đễnh lỡ miệng, cũng có thể sửa lại được.
Cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Chỉ, Frost nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu mình không sao cả.
Thấy hành động của Frost vẫn tự nhiên, động tác không hề gượng ép tí nào cả, Tiêu Chỉ mới yên lòng đi tiếp.
Lần này đến là vì tìm ra chân tướng bị Blaise che giấu, cũng có địa điểm cụ thể nào cần phải đến, mà hai người cũng không vội đến thủ đô, vậy nên quan sát tình hình cơ bản của Blaise trước cũng tốt.
Pháp sư sóng vai cùng kỵ sĩ, tổ hợp này rất thường gặp ở trấn Gladys.
Vì Thánh kỵ sĩ là chức nghiệp đặc trưng của Blaise, những người có hứng thú với nó đều đến đây, vậy nên trên đường cũng có vô số kỵ sĩ. Ngoại trừ pháp sư ra, thì những người thường đi cùng kỵ sĩ còn có mục sư, đây là một chức nghiệp đặc trưng khác của Blaise, hầu như tất cả mục sư trên lục địa đều tập trung ở nơi này.
Dọc đường, Tiêu Chỉ phát hiện ra thế lực của giáo phái Blaise ở nơi này rất kinh khủng.
Theo như giáo lý của Blaise, mỗi năm có vô số ngày giữ chay lớn bé đủ cả. Mỗi ngày đều có những thứ đồ ăn không thể ăn, nên những quán ăn ở đây cũng tuân theo nhu cầu đó, thực đơn bị tỏ lòng thành kính với Chúa, số lượng càng nhiều thì càng thể hiện được sự thành kính. Vậy nên có rất nhiều giáo dân ăn không đủ no, nhưng lại quyên tặng một khối tài sản lớn cho giáo hội, chỉ vì để cầu mong sau khi chết sẽ được Chúa nâng đỡ, trở thành người được Chúa ưu ái, đạt được hạnh phúc và bình an vĩnh hằng.
Linh Mục mặc áo trắng mỉm cười nhận lấy cái bao, cho dù phải chạm vào một cái bao cũ kỹ dơ bẩn, thì mặt nạ tươi cười trên mặt gã vẫn chẳng hề thay đổi, dịu dàng nói với giáo dân trước mặt: "Cảm ơn lòng thành của anh, chắc chắn Chúa sẽ che chở cho anh."
Người đó nghe vậy, trong đôi mắt trũng sâu xuất hiện vẻ cuồng nhiệt. Anh ta nở nụ cười, còn lẩm bẩm: "Chúa sẽ che chở cho tôi...Chúa sẽ che chở tôi..."
Anh ta vừa nói vừa bước đi. Có lẽ là vì quá đói khát, nên bước đi của anh ta loạng choạng lắm, như thể chỉ chốc nữa thôi sẽ ngã xuống ngay.
Mà nụ cười trên mặt Linh Mục kia vẫn dịu dàng và đầy vị tha như trước, gã gọi một Linh Mục khác qua, rồi đưa cái bao trong tay mình cho người đó. Động tác rất trịnh trọng, không hề tỏ vẻ gì là xem thường người nghèo, nhưng cũng chẳng có tí gì gọi là xót xa hay thương hại.
Tiêu Chỉ không khỏi nhíu mày lại, cậu chỉ cảm thấy nụ cười này rất vô nghĩa. Tuy ánh mắt của tên Linh Mục này rất nhân từ, nhưng lại không nhìn thấy sự cơ cực đang ở ngay trước mắt mình.
Mà ngay lúc này, có một cô gái trẻ tuổi vừa đi ngang qua đó cũng thấy được cảnh này. Nhìn vào cách ăn mặc, có lẽ cô nàng này là một người chơi.
Người chơi nọ lấy từ trong ba lô ra một cái bánh mì, cô chạy bước nhỏ đuổi theo giáo dân đang đi rất chậm kia, rồi đưa bánh mì trong tay mình qua: "Thưa ông, cái này...cho ông."
Bước chân của dân nghèo chợt khựng lại, anh ta từ từ quay đầu sang, động tác giống hệt như một con cương thi vừa chuyển hóa. Cái đói khiến tư duy của anh ta hơi chậm chạp, nên nhất thời chỉ nhìn cô gái trước mắt chữ chẳng có phản ứng gì.
Người chơi kia bị ánh mắt của anh ta dọa sợ, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế vươn tay, cô nàng bèn lặp lại lần nữa: "Cho ông, mau ăn đi."
Lúc này đôi mắt của dân nghèo kia mới chuyển sang cái bánh mì.
Mặt ngoài bánh mì được nướng đến vàng giòn, còn được cứa vài vết dao, tạo thành hoa văn rất bắt mắt. Hơn nữa, nhờ vào tác dụng bảo quản của ba lô người chơi, nên lúc này chẳng khác gì khi vừa mới ra lò cả, chắc chắn là đang tỏa hương thơm ngào ngạt.
Nhưng vẻ mặt dân nghèo kia lại lộ rõ sự chán ghét, anh ta ra sức đẩy cái bánh mì trước mặt mình, còn dùng chất giọng nghẹn ngào hét lớn: "Tránh ra! Những kẻ không tin như các người!!! Các ngươi đều là lũ tội đồ! Đừng hòng dùng đồ ăn khiến tôi ô uế!!!"
"..." Có lẽ đây là lần đầu tiên nữ người chơi đó đi vào Blaise, nên bị tình huống này khiến cho xấu hổ. Thấy người xung quanh đều đang nhìn mình, cô nàng lập tức thấy rất ngượng, bèn vội vàng bỏ đi.
Có lẽ bạn cô nàng cũng từng gặp trường hợp như vậy rồi, bèn thấp giọng nói: "Đừng có thương xót bọn họ, mấy người này đều bị tẩy não cả rồi."
Nữ người chơi chà cánh tay đang nổi da gà của mình: "Vậy thì...đáng sợ quá rồi đấy..."
Bạn cô nàng nói: "Đến khi tới Horan, bồ có thể nhìn thấy mấy chuyện càng lố lăng hơn nữa."
"Ngay cả đi vệ sinh xong bọn họ cũng phải cầu nguyện."
"Người càng nghèo thì càng quyên góp điên cuồng hơn."
"Uầy..."
Mấy người đó vừa đi vừa nhỏ giọng trò chuyện.
Thảo nào phần lớn người chơi đều không thích Blaise, bọn họ đều là những người lớn lên ở thời đại tinh tế tự do, cởi mở, nên làm gì có ai chịu được ách thống trị thần quyền bằng cách tẩy não này chứ? Đáng sợ khủng khiếp.
Hết chương 62
Tác giả có lời muốn nói:
Vở kịch nhỏ:
Ngày xửa ngày xưa, vào một buổi tối nọ ở Hessen:
Tiêu Chỉ: Sao thế?
A Sâm:
Tiêu Chỉ: Chúng ta đã thỏa thuận rằng đêm nay bắt buộc phải làm.
A Sâm:
Tiêu Chỉ: Anh còn do dự gì nữa?
A Sâm: Ta...vì sao ta phải làm đề toán?
💬 Bình luận chương