Nhưng quyết định của Tiêu Chỉ là buôn bán và cướp của người Asanasi, còn Blaise lại quyết định áp bức tín đồ ở tầng dưới cùng của quốc gia.
Cậu nhìn Frost: "Nhưng những nguồn tin truyền đến đều không nhắc tới chuyện này mà..."
Suy đoán này khiến Tiêu Chỉ thấy hơi bất an, vì Blaise đang lén lút xây dựng gì đó không phải là một tin tốt. Mà Hessen là mục tiêu số 1 của Blaise, nên xuất phát từ bản năng, Tiêu Chỉ lập tức cảm thấy hành động này là đang nhắm vào Hessen. Cho dù không phải nhắm vào Hessen, thì việc Blaise âm thầm tập hợp lực lượng đối với Hessen cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Frost thấp giọng nói: "Bọn họ có nhắc đến Tháp Sách, em muốn đi xem không?"
Hàng mày của Tiêu Chỉ hơi nhíu lại, Tháp Sách nằm ở thủ đô Horan của Blaise, cũng chính là công trình kiến trúc mang tính biểu tượng ở nơi này.
Nghe nói bên trong cất chứa toàn bộ sách vở trên lục địa, nội dung và đề tài nào cũng có, thậm chí trong đó còn có rất nhiều bản lẻ và những quyển sách cổ bị đồn rằng đã thất truyền từ lâu, vậy nên cũng hấp dẫn học giả từ khắp các quốc gia đến nghiên cứu, mà Lý Đại Diệp và Vi Địch cũng là một trong số những khách quen.
Bọn họ cũng từng đề cập với Tiêu Chỉ rằng tuy Tháp Sách được mở ra cho bên ngoài vào, nhưng lại được canh phòng rất nghiêm ngặt. Mỗi một tầng đều có chốt kiểm soát rất mạnh, số vòng tròn ma thuật ánh sáng được bố trí trong đó cũng nhiều vô số kể, vừa để đảm bảo an toàn cho sách, cũng là để phô bày sức mạnh của Blaise, từ đó trở thành một cách để thể hiện sức mạnh cho toàn bộ lục địa biết.
Đối với Frost, thì Tháp Sách như vậy không phải là một điểm đến thích hợp.
Nếu Giáo Hoàng Blaise biết lãnh chúa Hessen khi không lại chạy tới Tháp Sách chịu chết, chắc chắn ông ta sẽ vui đến mức bay lên, sau đó phấn chấn sống thêm được 500 năm nữa.
Thấy Tiêu Chỉ không nói gì, Frost bèn nói: "Chỉ cần ta không ra tay thì sẽ không có tử khí, em có thể yên tâm."
Biết Frost sẽ không một mình đâm đầu vào nguy hiểm, Tiêu Chỉ cũng không phí công khuyên hắn bỏ cuộc nữa. Nếu như đặt mình vào vị trí người ta để suy nghĩ, nếu Frost muốn đến một nơi rất nguy hiểm, Tiêu Chỉ cảm thấy mình chắc chắn sẽ đi theo.
Có lẽ đây chính là sự ăn ý nào đó giữa hai người.
*
Lặng lẽ quay về nhà trọ.
Hai người leo cửa sổ về phòng rất thuần thục, vì đang ẩn nấp nên bọn họ cũng không bật đèn. Ngoài cửa sổ còn có vài ánh sao, tuy rằng không sáng tỏ lắm, nhưng cũng đủ để bọn họ nhìn thấy những gì trong phòng.
Lúc này bóng đêm đã rất dày, tuy người chơi có thể làm liều liên tục, nhưng như thế cũng sẽ khiến thể lực giảm xuống. Vì họ đến để điều tra, nên trong thờ gian ở Blaise, Tiêu Chỉ muốn mình giữ được trạng thái tốt nhất, và ngủ là cách để hồi phục thể lực tốt nhất.
Tiêu Chỉ đang cởi áo choàng, thì bỗng nhiên khựng lại, cậu chợt nhớ tới một chuyện.
Cậu quay mặt lại nhìn Frost đã cởi mũ giáp, giọng cậu hơi do dự: "A Sâm ơi, hình như em quên nói với anh một chuyện..."Đôi mắt bạch kim trong sáng của Frost lẳng lặng nhìn Tiêu Chỉ, chờ cậu nói tiếp.
"Khụ khụ..." Tiêu Chỉ hắng giọng: "À thì...Có phải anh bịsờcái gì đó...ở hầm mộ của Dana không..."
Đôi mắt Frost mở to, sự kinh ngạc trong lòng đã khó mà nén nổi, hiển nhiên là hắn chưa từng nói chuyện này cho ai biết cả, chẳng lẽ...đã lan truyền ở chỗ người Asanasi rồi à??!
Còn bị...Tiểu Thất biết nữa chứ...
Kẻ nào nói...?
Tiêu Chỉ hít sâu một hơi, sau đó nhìn thẳng vào đôi mắt chưa hết ngạc nhiên của Frost, nói với vẻ rất tự tin: "Là em làm đó."
Bình tĩnh nào. Chỉ cần da mặt đủ dày, thì người xấu hổ không phải mình!
Frost: "..."
Để tránh hiểu lầm, Tiêu Chỉ còn bổ sung thêm một câu: "Cái đó chỉ là ngoài ý muốn, thật ra em chỉ muốn chạm vào Trận pháp Dịch Chuyển thôi."
Hình như Frost đã chết máy, nên vẻ mặt chẳng có gì khác khi nãy cả.
Bầu không khí tĩnh lặng kéo dài vài giây.
"Ha ha ha ha" Tiêu Chỉ nhìn thấy động tác cứng đờ của Frost nên nhịn không được phải thấp giọng cười trộm. Để tránh phát ra âm thanh quá lớn, nên cậu còn bụm miệng mình lại.
Lúc này, Tiêu Chỉ chợt tìm lại niềm vui của việc chơi khăm A Sâm thành công trước đây. Cậu không chỉ không có cảm giác chột dạ vì mình là đầu sỏ gây tội, mà còn cười đến mức ngã nghiêng ngã ngửa.
Từ khi lộ tài khoản đến giờ, lá gan của cậu càng lúc càng to ra. Trong lòng cậu, lãnh chúa Hessen không còn là Boss bự có thể ngăn cản người Asanasi đi tìm đường chết nữa, mà là bé đồng bọn A Sâm hay nghịch bùn cùng cậu.
Kết quả là Tiêu Chỉ loạng choạng một cái ngã ngồi trên giường.
Một tiếng "ầm" vang lên, chân giường đột nhiên sụp xuống, cả cái giường đều lệch hết sang một bên, suýt chút nữa hại Tiêu Chỉ đập mặt xuống đất.
Tiêu Chỉ đành phải nín cười, cậu nhìn vào chiếc giường nghiêng hết sang một bên, rồi vén khăn trải giường lên, sau đó cậu chợt phát hiện ra một chân giường đã bị gãy. Dấu vết này hình như là đã gãy được một thời gian rồi, chỉ là không biết bị tên thiếu đạo đức nào lấy ít bùn gắn tạm, nên hoàn toàn không thể chịu lực.
Mà Tiêu Chỉ đặt mông ngồi phịch lên đó như vậy nữa, nên tất nhiên là chân giường lại gãy tiếp rồi.
Tiêu Chỉ: ""
Có lẽ đây được gọi là đắc ý vong hình*.
(*Đắc ý vong hình nói đến việc vì quá vui mừng mà đánh mất bản thân, không thể làm chủ chính mình. Con người vào lúc quá đắc ý, quá mừng rỡ sẽ khó tránh khỏi có sơ suất, không chỉ mất đi "hình ảnh" mà ngược lại còn đánh mất nhiều điều ý nghĩa khác.)
Cậu có thể tưởng tượng ra khi hai người trả phòng vào ngày mai, ông chủ sẽ dùng ánh mắt như thế nào để nhìn bọn họ rồi
Mà lúc này, người mang vẻ mặt tươi cười lại là Frost.
Hết chương 63
Tác giả có lời muốn nói:
Ông chủ: Người trẻ tuổi bây giờ...(Ông già xem điện thoại trên tàu điện ngầmjpg)
Tôi đã thi xong và quay lại ròi đây :)))
💬 Bình luận chương