"Nơi này có thể nói chuyện thoải mái. Yên tâm đi, âm thanh sẽ không bị truyền đi đâu." Bạch Ngôn nói.
Tiêu Chỉ quan sát thế giới trong bức tường. Nơi này giống hệt như mê cung, vừa khúc khuỷu lại vừa tràn ngập ngã rẽ: "Cái này là sư huynh tạo ra ạ?"
Bạch Ngôn lắc đầu: "Sao anh có thể làm được công trình lớn thế này chứ. Anh đoán có lẽ là do người trong Blaise dựng nên, chỉ có bọn họ mới có thời gian và cơ hội thôi. Con đường này đã được mở rất lâu rồi, nhưng anh chưa từng gặp được người nào ở đây, cũng chẳng biết người xây con đường bí mật này có còn ở đây không."
Tiêu Chỉ nhớ tới cái tên mà Bạch Ngôn vừa nhắc đến khi nãy: "Anh biết Greata không?"
Nếu liên hệ với địa vị và kinh nghiệm của Greata, Tiêu Chỉ chỉ đoán con đường này được xây dựng bởi các thủ hạ trung thành của Tổng Giám Mục Greata sau khi ông mất tích, có lẽ là dùng để đối phó với tên Andre đột nhiên trở thành Giáo Hoàng kia.
Chỉ là Andre vẫn luôn ngỗi vững trên địa vị Giáo Hoàng, cuối cùng cũng sống rất thọ và chết tại nhà. Nếu vậy thì hành động của những người này không thành công, thậm chí còn không để lại được chút dấu vết nào trên sử sách.
Bọn họ cứ lặng lẽ biến mất như thế, giống hệt Greata vậy.
Bạch Ngôn nói: "Biết, những việc liên quan đến người này đều rất kỳ quái. Theo như phong tục của Blaise, thì các cấp bậc như Tổng Giám Mục sẽ luôn có một cuốn tiểu sử riêng, trong đó sẽ ghi chép lại cuộc đời của Tổng Giám Mục một cách rất cẩn thận tỉ mỉ, và còn ca tụng lòng thành của bọn họ, truyền lại cho đời sau, để khích lệ những giáo đồ của thế hệ sau."
"Nhưng Greata thì lại không, thậm chí những người hay sự việc có liên quan đến ông ta đều cực kỳ mơ hồ, nếu có thể lược bỏ thì chắc chắn sẽ không viết. Gần như người này chỉ để lại vài truyền thuyết mà thôi, nên rất khó điều tra cuộc đời của ông ta."
Tiêu Chỉ: "Bình thường thì tất cả chúng ta đều quy trường hợp này vào loại – có nội tình."
Bạch Ngôn cười: "Em cũng có hứng thú với ông ta à?"
Tiêu Chỉ gật đầu: "Dạo gần đây em đang sàng lọc một số tài liệu liên quan đến Greata, nên cảm thấy rất hứng thú với những chuyện của ông ta và Giáo Hoàng Andre."
Bạch Ngôn gật đầu, rồi suy nghĩ một lát, mới nói: "Nếu vậy thì tiểu sư đệ có thể đến một nơi để xem thử. Anh phát hiện ra một lối vào bí mật ở trấn Sunila, vị trí của nó là ở một nhà thờ bỏ hoang. Vào lúc 12 giờ của đêm trăng tròn, em chỉ cần cầm theo một bó hoa Musa trắng là vào được."
"Đây là Nissi, cứ đến thời gian là sẽ xuất hiện. Những thứ ở bên trong có lẽ sẽ liên quan đến việc Greata mất tích, nhưng cảnh tượng mỗi lần bước vào đều không giống nhau, nên bắt buộc phải tự điều tra. Nếu như không may, có thể em sẽ không tìm được gì cả."
Nissi là tên gọi mà dân lục địa đặt cho những phó bản có tính tuần hoàn, dùng để chỉ những phó bản được bố trí tự động vì một lý do nào đó. Người ta có thể bước vào, nhưng không thể thay đổi cốt truyện của phó bản, và đây cũng chính là kiểu phó bản truyền thống nhất trong game.
Bạch Ngôn nhìn Tiêu Chỉ: "Nhưng mà anh mong tiểu sư đệ có thể giữ bí mật. Hiện tại phó bản này chỉ có người của Thượng Thiện Nhược Thủy bọn anh biết, chứ không hề truyền ra ngoài."
Tiêu Chỉ nói: "Cứ nói cho em biết như vậy có ổn không?"
Bạch Ngôn: "Xem như là lời cảm ơn vì sự đóng góp của em lúc trước đi. Nếu không có em, thì năm nay bọn anh sẽ thua thê thảm lắm, chứ làm gì được hưởng thụ niềm hạnh phúc như bây giờ."
Nói xong, Bạch Ngôn nở một nụ cười mang theo chút gì đó hơi xấu xa và thỏa mãn, chẳng biết có phải là do đang nhớ đến sự xui xẻo của khoa Cơ Giáp năm nay hay không nữa.
Tiêu Chỉ cười nói: "Vậy cảm ơn sư huynh ạ."
Không ngờ là trận đấu hữu nghị của tân sinh còn có thể mang đến thu hoạch ngoài ý muốn như này.
Ba người đang đi tiếp, đột nhiên Bạch Ngôn hỏi: "Hình như anh còn chưa hỏi, hai đứa muốn lên tầng trên của Tháp Sách làm gì thế?"
Tiêu Chỉ thuận miệng kể cảnh tượng mình nhìn thấy ở trấn Gladys cho y nghe, rồi nói: "Anh có cảm thấy nó rất thú vị không?"
Bạch Ngôn cũng bừng bừng hứng thú: "Đúng thế, nó thật sự khiến người ta không kiềm được mà muốn điều tra tiếp."
Từ trước đến nay người Asanasi vẫn luôn là ngọn cờ đầu về mặt lao đầu vào chỗ chết.
Bạch Ngôn mỉm cười: "Nếu muốn dò la bí mật của Tháp Sách, thì anh nghĩ đến được một nơi khá hay."
Tiêu Chỉ và Frost theo Bạch Ngôn rẽ trái rẽ phải trong con đường bí mật, cuối cùng dừng lại ở một nơi. Nơi này không giống với những nơi khác, trên không trung có một vòng tròn ma thuật đang tỏa ra ánh sáng le lói, nhưng không biết là dùng để làm gì.
Bạch Ngôn bèn giải thích: "Đây là một căn tĩnh thất có thể quan sát được Tháp Sách. Nói chung là những tĩnh thất như này thường được các Giám Mục dùng để suy ngẫm và giác ngộ, nhưng trong không gian bí ẩn như thế này, sẽ luôn xảy ra một số sự việc đặc biệt."
Tiêu Chỉ: "Ví dụ như?"
Bạch Ngôn vẫn mỉm cười: "Trước đây có một lần anh thấy hai vị Giám Mục hẹn hò ở nơi này."
Tiêu Chỉ: "..."
Quả nhiên là vừa đặc biệt vừa cháy.
Nụ cười của Bạch Ngôn vẫn không hề thay đổi: "Lần trước đó nữa thì có ba vị Giám Mục phát hiện ra người yêu của họ là cùng một người. Thế là ba người họ bắt đầu tranh chấp, sau đó đánh nhau. Tình hình cuộc chiến khá là kịch liệt đấy, trong đó có một vị Giám Mục bị kéo rách cả quần, quần đùi trong còn là kiểu hoa nhí."
Tiêu Chỉ: ""
Sư huynh à, hóa ra anh là kiểu người hóng hớt đến vậy sao?
Nếu cẩn thận ngẫm lại, y đọc fanfic của lãnh chúa Hessen và thư ký với vẻ hứng thú như vậy thì cũng lộ đuôi rồi mà.
Hết chương 65
💬 Bình luận chương