Tiêu Chỉ khẽ nói với Frost: "Thái độ này của họ cứ như là bọn mình đã bị lộ vậy."
Frost quan sát xung quanh một lượt: "Nếu nói vậy thì đáng lý ra nơi này đã trống không rồi."
Tiêu Chỉ suy nghĩ một lát, thấy cũng đúng. Nếu biết lãnh chúa Hessen ở ngay trước mặt mình, thì đám tín đồ này còn không bỏ chạy ngay lập tức sao? Chứ còn tâm trạng nào mà cầu với chả nguyện nữa?
Tiêu Chỉ nói: "Nơi này còn cách nhà thờ đó xa lắm, nhìn thái độ của bọn họ thì chắc là không cho bọn mình thuê xe ngựa đâu."
Bạch Ngôn nói rằng, hiện nay khu vực nhà thờ kia tọa lạc đã bị bỏ hoang, nên phương tiện giao thông công cộng của Blaise không thể đến được. Y khuyên rằng Tiêu Chỉ có thể tự chuẩn bị thú cưỡi, hoặc là thuê xe ngựa để đi, nhưng thực tế lại đánh nát kế hoạch này mất rồi.
Tiêu Chỉ nhìn con đường nhỏ gập ghềnh trước mặt mình, cười nói: "Em nhớ Alifa quá à."
Nếu có Alifa ở đây, chắc chắn là chỉ mất vài giây là đã qua được rồi. Chỉ tiếc là Alifa gây sự chú ý quá, bay lên chẳng khác nào cái bia đỡ đạn khổng lồ, nên đến Blaise thì đúng là đi tìm đường chết.
*
"Goo?" Ở Hessen xa xôi, Alifa đang đứng trên núi đồ chơi bỗng ngẩng đầu lên, dường như nó cảm nhận được có người đang nhớ nhung nó.
Là ai nhỉ?
Alifa cảm thấy mình đáng yêu thế này thì chắc chắn là có nhiều người nhớ nhung mình lắm, nên nhất thời nó cũng chẳng nghĩ ra được người đó là ai cả.
Nhưng ngay lúc đó, nó lại nghe thấy tiếng "sột soạt" phát ra từ dưới núi đồ chơi. Alifa thuần thục bới núi đồ chơi ra nhìn thử, quả nhiên phát hiện ra Lance đang lén lút thó đồ chơi của mình.
Người này lại đến nữa rồi!
"Goo!" Alifa quạu lắm rồi đấy nhé. Cái miệng khổng lồ của nó há ra rồi nhào về phía Lance, ném luôn cái linh cảm ban nãy ra sau đầu.
Hessen lại lâm vào cảnh bụi bay mù mịt.
*
Cuối cùng, Tiêu Chỉ và Frost quyết định đi bộ đến nhà thờ mà Lance nhắc tới.
Dù sao lúc này cũng còn rất lâu mới đến nửa đêm, thời gian còn nhiều.
Thời tiết hôm nay đẹp lắm, ánh nắng tươi sáng, độ ẩm cũng không cao. Khi đi trên con đường nhỏ yên tĩnh, vắng vẻ, nhìn vào đám hoa cỏ dại tươi tốt xung quanh, và cả không khí cũng mang cảm giác tươi mới của vùng ngoại ô không người, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
Frost thấy xung quanh không có ai, nên bèn nhấc mũ giáp và mặt nạ bảo hộ lên. Xác sống ở đẳng cấp của hắn đã chẳng còn sợ bất cứ thứ gì nữa. Ngay cả khi ánh mặt trời chiếu lên người, cũng không làm tổn thương hắn được, chỉ mang đến cho hắn cảm giác ấm áp.
Tiêu Chỉ và Frost sóng vai đi cùng nhau, dường như cứ đi mãi đi mãi như vậy cũng nhàm chán, nên cậu bèn lấy một cái bánh có nhân quả Hồng Tâm từ trong ba lô ra.
Đây là thứ mà hai ngày nay cậu đã tìm người chơi khác để mua sau khi được nếm thử trình độ nấu ăn của Blaise. Nó là của một cửa hàng nổi tiếng ở Thiên Diệp quốc. Nhờ vào tác dụng bảo quản của ba lô người chơi, nên bây giờ vẫn còn nóng hầm hập như thường.
Tiêu Chỉ thuần thục bẻ một nửa chia cho Frost.
Trước kia mỗi khi có đồ ăn bọn họ cũng chia sẻ như vậy, thế nên động tác này dường như đã thành thói quen của Tiêu Chỉ.
Frost đưa tay nhận lấy. Tuy trong trong ký ức của hắn không có đoạn này, nhưng hắn lại có cảm giác như hành động của mình lúc này thành thạo lắm, cứ như là việc chia sẻ này đã xảy ra vô số lần nên đã biến thành bản năng của hắn vậy.
Hắn cắn một miếng, trong miệng lập tức tràn ngập vị chua ngọt, thơm ngon của quả Hồng Tâm sau khi nướng, còn có vị mềm mại của nhân bánh. Khi kết hợp với từng tầng từng tầng vỏ bánh giòn xốp bên ngoài đã tạo thành một hương vị tuyệt hảo.
Frost dùng đôi mắt bạch kim nhìn Tiêu Chỉ: "Ừm, ngon lắm.'
Tiêu Chỉ cảm thấy lời này rất quen thuộc, vậy nên trong giọng nói cậu có vẻ hoài niệm: "Trước đây, mỗi lần em đưa đồ cho anh thì anh đều nói vậy hết. Em cũng chẳng biết anh có thấy ngon thật hay không."
Tiêu Chỉ cũng từng nghi ngờ rằng, nếu mình lấy một cục than đưa cho Frost, rồi lừa hắn đó là bánh quy vị mới, liệu hắn có nói rằng nó ngon hay không. Nhưng lương tâm lại ngăn không cho cậu làm chuyện điên rồ này với chàng trai nhỏ ngây thơ ở Hessen.
Frost nói rất nghiêm túc: "Ngon thật mà."
Rất lâu trước đây, khi ở Hessen, cuộc trò chuyện như vậy đã diễn ra rất nhiều lần rồi.
Nhiều thời gian trôi qua như vậy, có rất nhiều thứ cũng đã thay đổi. Ngay cả địa vị của hai người ngay tại thời khắc này cũng đã khác, nhưng cảm giác thân thiết giữa họ vẫn còn như trước.
Ăn hết bánh có nhân, hai người tiếp tục vừa đi vừa trò chuyện.
Tiêu Chỉ chợt nhớ ra, từ khi cậu quen biết Frost đến nay, cho dù là trước đây hay hiện tại, thì bọn họ vẫn chưa bao giờ rời khỏi Hessen cùng nhau, nên đây vẫn là lần đầu tiên họ đi xa nhà.
Tiêu Chỉ quay đầu cười nói với Frost: "Anh có thấy mình giống như đang đi du lịch không?"
Frost tắm mình dưới ánh mặt trời, trong ánh mắt lóe lên nét cười, khiến cho gương mặt lạnh như băng trở nên dịu dàng hơn: "Du lịch? Là gì?"
Trước giờ hắn chưa bao giờ đi du lịch, cũng chẳng có ai dám đi du lịch cùng với hắn cả. Thái độ của người trên lục địa đối với hắn đều là kính nể hoặc sợ hãi, nơi hắn sống vẫn luôn yên tĩnh và căng thẳng, dường như chẳng thể hòa hợp với cả thế giới.
Nhưng chỉ có một người có thể thoải mái với hắn như vậy, có thể thoải mái cười đùa, thoải mái chia sẻ, cũng mặc sức nói đủ thứ chuyện chẳng đâu vào đâu.
Tiêu Chỉ không giải thích ngay, mà cậu lại đưa tay bứt một mớ hoa dại bên đường, sắp xếp lại một chút, rồi còn lấy một nhánh cỏ thắt thành một chiếc nơ bướm xinh đẹp để trang trí cho bó hoa, sau đó đưa ra trước mặt Frost: "Cho anh nè."
Frost hơi ngơ ngác, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy. Tuy bó hoa dại trong tay không quá thu hút, nhưng lại nở rộ rất rực rỡ.
Tiêu Chỉ nhìn hắn, rồi nói: "Du lịch nghĩa là đi trải nghiệm một số thứ mà mình chưa từng được trải nghiệm. Có lẽ trong mắt người khác những thứ đó chỉ là những thứ tầm thường thôi, nhưng mỗi người đi du lịch đều có mục đích khác nhau, chỉ cần bản thân mình vui vẻ là được rồi."
Frost nhìn gương mặt tươi cười của Tiêu Chỉ, rồi lại nhìn bó hoa dại hết sức bình thường trong tay mình, hắn bỗng nhiên hiểu được ý nghĩa của những lời này.
Chỉ cần vui vẻ...là được rồi...
Có lẽ là sau khi gặp lại Tiểu Thất, biết đâu mỗi ngày hắn đều đang du lịch.
Mà lúc này, Tiêu Chỉ đã chạy về phía trước rồi. Cậu vẫy tay với Tiêu Chỉ, giục hắn nhanh chân đuổi theo cậu.
Thấp thoáng phía trước là một tòa nhà đổ nát.
Hết chương 66
💬 Bình luận chương