Trong lòng Tiêu Chỉ cảm thấy hơi ngạc nhiên. Thì ra vào lúc Greata mất tích lại có nhiều người ở đây như vậy! Nhưng tài liệu lại chưa từng đề cập đến việc này, ngay cả việc Greata bị mất tích ở nơi nào cũng nói mập mờ, cũng chẳng biết sau đó những người này thế nào.
Quả nhiên là có nội tình!
Không, phải nói là bên trong có chuyện mờ ám mới đúng!
Bởi vì cậu đang ở trong đám người, nên Tiêu Chỉ không thể nói xấu đám cấp cao của Blaise. Cậu bèn quay đầu lại dùng ánh mắt ra hiệu với Frost, để thể hiện tâm trạng khó chịu lúc này của mình.
Frost len lén nhéo tay Tiêu Chỉ, tỏ vẻ mình hiểu rồi.
Greata vừa xuất hiện, ánh mắt đám tín đồ bên dưới đã tỏa sáng lấp lánh, nhiệt tình giống hệt như mấy em gái đu idol vậy.
Greata mỉm cười rồi gật đầu ra hiệu với các tín đồ bên dưới, sau đó thong thả bước đến vị trí cao nhất trong cung thánh. Ông ta cất tiếng nói, dường như trong giọng nói của ông ta ẩn chức một luồng sức mạnh khiến người ta bình tĩnh: "Cảm ơn các tín hữu đã đến tham dự lễ cầu phúc hôm nay, tất cả mọi người đều là tín hữu, là anh chị em gần gũi nhất trên thế giới này, cầu Chúa ban phúc lành cho anh chị em."
Nhóm tín đồ dưới đài đồng loạt đáp lại ông ta.
Sau đó, Greata lại nói thêm mấy câu nữa.
Ông ta có tài ăn nói, lại còn có khiếu hài hước. Mỗi một câu đều rõ ràng mạch lạc, giọng điệu rất hợp ý người, trên mặt còn nở một nụ cười đúng mực. Rõ ràng là ông ta chỉ đang giảng giáo lý và hâm nóng bầu không khí, nhưng lời ông ta nói ra lại có sức hấp dẫn đến lạ.
Tiêu Chỉ thầm thán phục trong lòng, thảo nào người này thăng chức nhanh như vậy, bảo sao Andre không thể không giải quyết ông ta trước. Sức hút của Greata quá vượt trội, nếu như so sánh, hình tượng bậc bề trên hiền từ của Andre chỉ có thể bị chà dưới đất thôi.
Trước khi lễ cầu phúc bắt đầu, mọi người cùng nhau ngâm tụng một đoạn điển tịch.
Nhưng Tiêu Chỉ và Frost thì không, họ chỉ vờ mở miệng ra để lẫn trong đám người. May là mọi người đều cực kỳ chú tâm, nên không có ai chú ý đến hai tên đang đục nước béo cò này cả, thế là bọn họ qua được ải này.
Sau đó Greata cử hành nghi thức cầu phúc trên cung thánh. Theo lời cầu nguyện của ông, những chấm sáng màu vàng ấm áp bắt đầu bay từ trên cung thánh xuống, đáp trên người các tín hữu.
Các tín đồ không hẹn mà cùng nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác tắm mình trong Thánh Quang, như thể linh hồn mình đang được thanh tẩy, gột rửa.
Tiêu Chỉ cũng cảm thấy người mình trở nên ấm áp. Cậu hơi lo lắng nên lén quay đầu nhìn về phía Frost. Dù gì Frost cũng là xác sống, bị bao phủ bởi sức mạnh của Tổng Giám Mục như này không biết hắn có bị ảnh hưởng gì không nữa.
Frost bắt được ánh mắt của Tiêu Chỉ, hắn lắc đầu nhẹ.
Dù gì cũng là nhằm vào những tín đồ bình thường, nên làm sao Tổng Giám Mục có thể dùng hết toàn bộ sức mạnh được. Nếu không nhóm tín đồ yếu ớt bên dưới nhận không nổi thì sẽ trở về với vòng tay của Chúa ngay lập tức mất. Mà đối với Frost thì loại Thánh Quang mong manh như thế này chỉ mạnh hơn ánh mặt trời chút thôi, nên không thể tạo thành tổn thương gì cả.
Sau khi nghi thức kết thúc sẽ là một phân đoạn khá nhẹ nhàng, Greata sẽ giải đáp thắc mắc của các tín đồ, có thể là về điển tịch của Blaise, hoặc cũng có thể là những vấn đề nan giải mà mình gặp phải.
Ngày thường, những tín đồ ở các thôn làng xa xôi như thế này không có cơ hội nhìn thấy Tổng Giám Mục, chứ đừng nói đến chuyện hỏi Tổng Giám Mục. Thế là nhất thời không khí càng trở nên náo nhiệt hơn, một đống câu hỏi liên tục được đặt ra cho Greata.
Greata vẫn luôn mỉm cười giải đáp hết.
Ngay lúc, dưới đài có tín đồ hỏi: "Kính thưa đức Tổng Giám Mục, chúng ta phải đối phó với xác sống như thế nào ạ?"
Greata: "Con gặp phải xác sống nào đó gây nguy hiểm cho mình sao?"
Người nọ lắc đầu: "Không ạ."
Greata nói: "Nếu họ không gây tổn hại gì cho con, vậy tại sao con lại muốn gây hại cho bọn họ?"
Người nọ sửng sốt, vô thức trả lời: "Nhưng mà...chúng là xác sống cơ mà, chúng tượng trưng cho bóng tối và cái chết, còn chúng ta là biểu tượng của ánh sáng, chẳng lẽ không nên tiêu diệt bọn họ sao ạ?"
Trong đám người cũng có không ít người hùa theo.
"Ừm..." Greata sờ cằm suy tư một lát, cũng không trực tiếp bình luận xem câu nói này đúng hay sai, mà lại hỏi tiếp: "Anh chị em biết xác sống xuất hiện như thế nào không?"
"Là do con người sau khi chết không bỏ được chấp niệm hóa thành."
"Lúc bọn họ chết rất đau đớn, sau đó biến thành xác sống."
"Và nếu như họ chết ở nơi không thích hợp, họ cũng sẽ biến thành xác sống."
Greata gật đầu: "Đúng vậy, anh chị em nói không sai. Xác sống, lúc sinh thời họ cũng là con người giống như chúng ta. Bọn họ có thể là thợ rèn, là nông dân, là thợ may, cũng có thể là quý tộc, quan chức, binh lính,... bọn họ cũng có cảm giác hạnh phúc, đau khổ, và sầu lo như chúng ta."
"Chẳng qua là do trước khi chết họ ôm chấp niệm quá sâu nặng nên mới biến thành xác sống. Bọn họ chỉ là một đám người không được Thánh Quang chiếu rọi, những đứa con hoang đàn bất hạnh mà thôi. Nếu như có thể, anh chị em đừng ngại trợ gúp bọn họ, khuyên bọn họ buông bỏ chấp niệm, tôi cảm thấy cách này sẽ tốt hơn tiêu diệt bọn họ đấy."
Greata nhìn đám người dưới đài, rồi nở một nụ cười hiền hòa: "Nhưng mà xin anh chị em hãy cẩn thận. Nếu như gặp phải phần tử nguy hiểm, thì tôi rất hoan nghênh anh chị em đến nhà thờ nhờ giúp đỡ. Tôi sẽ đồng hành cùng anh chị em."
Tiêu Chỉ nhìn Greata đang đứng nói trên đài với nụ cười ung dung, nhất thời cảm thấy hoang mang. Thì ra trong nội bộ Blaise cũng có người mang một thái độ khác với xác sống, mà dường như còn cởi mở hơn cả người trên lục địa nữa.
Nếu như năm đó người bước lên vị trí Giáo Hoàng là vị này, thì có lẽ Frost sẽ không gặp phải những trải nghiệm đáng sợ ấy, có thể...bây giờ cục diện giữa Hessen và Blaise cũng sẽ khác.
Chỉ tiếc rằng người như vậy đã bị giết từ 500 năm trước.
Sau khi chết còn bị xóa tất cả dấu vết còn sót lại, trở thành một cái tên trống rỗng.
Kết thúc phần giải đáp thắc mắc và các câu hỏi, là nghi thức trao bữa ăn phúc lành. Các tín đồ sẽ lần lượt đi đến cung thánh, sau khi dùng nước suối thánh rửa tay xong, sẽ đến nhận lấy bữa ăn phúc lành mà Tổng Giám Mục Greata tự tay trao.
Sau nghi thức này, các tín đồ sẽ cùng nhau đọc kinh cho đến lúc bình minh. Mục đích của việc này chính là chào đón ánh sáng. Đến lúc đó thì nghi thức cầu phúc mới được xem như là kết thúc.
Nhìn một đám người đứng phía trước, lòng Tiêu Chỉ không khỏi thấp thỏm. Vậy là phải đến gần Tổng Giám Mục à? Những tín đồ bình thường không nhìn ra Frost là xác sống được, nhưng...Tổng Giám Mục thì sao?
Trong khoảng cách gần như vậy mà còn phải chính tay nhận bữa ăn phúc lành trong tay ông ta, thật sự là một việc rất nguy hiểm. Hơn nữa phía sau còn có nhiều giáo sĩ như vậy, bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm thì khó mà không để lộ sơ hở.
Chưa kịp nghĩ kỹ, thì đã đến lượt Tiêu Chỉ lên nhận.
Không biết cậu có thể bảo rằng một mình mình ăn được 2 phần không nữa...
Hết chương 67
💬 Bình luận chương