Tiêu Chỉ quay đầu lại nhìn, lại thấy đống rác cao ngất kia đang sụp đổ trên diện rộng, như thể có một con quái vật khổng lồ vô hình nào đó đang đuổi đến chỗ này. Cậu không thể nhìn rõ vẻ ngoài của thứ này, nhưng những mảnh vụn trên mặt đất và cát bụt mù mịt trong không khí đã giúp cậu hiểu được thứ này khổng lồ đến nhường nào.
"!"
Tiêu Chỉ và Frost nhìn nhau. Cả hai không hẹn mà cùng nghĩ đến con quái vật trong suốt mà họ từng gặp phải khi trước.
Không ngờ là thứ quỷ yêu này còn có cả phiên bản đất liền nữa cơ đấy!
Nhận ra được độ khó nhằn của cái giống ôn này, vậy bên ba người bèn cắm đầu cắm cổ chạy về nơi màu sắc rực rỡ kia xuất hiện.
Con quái vật vô hình phía sau cũng ra sức đuổi theo bọn họ, dường như muốn phá hủy tất cả mọi thứ ở ven đường.
Đống đổ nát như mê cung này đã gây ra một số trở ngại cho đám người Tiêu Chỉ, nên đôi lúc họ không thể không dùng bạo lực hất chúng nó đi.
Nơi này cứ như là tận thế vậy, dưới chân không có đường, mà trên không trung còn xuất hiện một cái lá chắn vô hình nữa chứ. Một bên là thế giới đen trắng trong sách, còn bên kia là thế giới rực rỡ đầy sắc màu.
Một làn khí bỗng nhiên lao về phía bọn họ cùng với tiếng rít gào. Nó thổi bay mái tóc bạc của Frost, khiến quần áo Tiêu Chỉ bay phấp phới, suýt chút nữa đã thổi bay cả Greata. May là phản ứng của ông nhanh nhạy, bắt lấy đống rác ở bên cạnh, nên mới gắng gượng trụ được cơ thể mình.
"Làm sao giờ?" Greata cất tiếng hỏi trong cơn gió lớn.
"Đi!" Tiêu Chỉ nói.
Nói xong, cậu nhìn lướt qua thứ khổng lồ đang đuổi theo sát nút. Sau đó cậu lập tức quay lưng nhảy vào khe hở mang màu sắc rực rỡ.
Mà Frost cũng nhảy theo Tiêu Chỉ chẳng chút do dự.
"Cái này... tin được không đấy?" Greata bị bỏ lại thấp giọng lầm bầm một câu.
Nhưng ông ta nhìn mớ cát bụi đang không ngừng lấn tới, lại nhớ đến chuyện mình đã giãy giụa trong Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng này suốt 500 năm qua, ông chợt cảm thấy... sẽ không còn nơi nào tệ hại hơn nơi này nữa.
Thế là ngay sau đó, Greata cũng vội vàng nhảy vào khe hở đầy màu sắc đó.
Cuối cùng chỉ còn lại con quái vật bí ẩn vừa để xổng mất con mồi. Nó gào lên đầy phẫn nộ, nhưng cũng chỉ có thể liên tục phá hủy mọi thứ xung quanh cho hả giận mà thôi.
*
Sau khi chui vào khe hở đầy màu sắc, ba người nhóm Tiêu Chỉ bước vào một đường hầm dài ngoằng. Đường hầm này ngập tràn những hình ảnh loang lổ, thỉnh thoảng còn nghe thấy những tiếng gọi chẳng thể nào hiểu nổi vang lên.
Nhưng ba người chẳng hề quan tâm đến âm thanh này, chỉ đi thẳng về phía trước mà thôi.
Đến tận lúc bọn họ gần như miễn nhiễm với môi trường xung quanh, cuối cùng họ mới rời khỏi được đường hầm này, và thứ xuất hiện ngay trước mắt họ chính là căn hầm bí mật ngày trước.
Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng được mở ra ngay trước mắt, nhưng hình ảnh bên trên đã biến mất, trở nên trống rỗng. Xem ra thì chỉ khi nào có người ở trong đó, thì nó mới xuất hiện hình ảnh mà thôi.
Greata nhìn chằm chằm vào Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng: "Đây chính là thứ đã nhốt tôi nhiều năm đến vậy sao?"
Tiêu Chỉ gật đầu: "Đúng thế."
Vẻ mặt của Greata rất phức tạp: "Vậy mà... chỉ là một quyển sách à..."
Đột nhiên ông cảm thấy hơi nực cười. Ông từ một Tổng Giám Mục đầy khí phách đến kẻ bỗng nhiên bị cấp dưới phản bội, lại phải lang thang một mình suốt mấy trăm năm. Đoạn thời gian này có vẻ ngắn ngủi, nhưng thật sự đã là mấy trăm năm. Thế giới trắng đen kia lớn như thế, vậy mà cũng chỉ là một cuốn sách.
Greata cúi đầu xuống, cơ thể lại bắt đầu run nhẹ: "Ha... ha ha... ha ha ha ha ha ha ha..."
Ông cười như một kẻ điên.
Để không quấy rầy Greata, Tiêu Chỉ bèn quay đầu lại ngắm nghía Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng, bắt đầu suy nghĩ xem mình nên xử lý thứ này thế nào.
Dĩ nhiên cách dễ dàng nhất là cứ để nguyên như thế, nhưng nếu để cái thứ có thể giam cầm cả Tổng Giám Mục như này lại cho Blaise, thì rất bất lợi cho Hessen.
Lỡ đâu lúc đánh nhau, bên phía Blaise nhốt thẳng vị kỵ sĩ trưởng nào đó vào thì biết làm sao?
Nhưng nếu muốn mang đi, thì sẽ khiến bên Blaise bị kinh động. Hơn nữa, cậu cũng chẳng rõ cách sử dụng Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng, ban nãy đi vào đó cũng chỉ là do ngoài ý muốn mà thôi.
Kệ đi. Cái nào tiện thì làm vậy. Cho dù không nghiên cứu được cách sử dụng, thì cho A Sâm nhét vào kho báu nhỏ của hắn cũng được, coi như là quà lưu niệm của chuyến đi này.
Với lại chuyện này cũng đâu thể nói là trộm được.
Lỗ Tấn nói rất đúng. Trộm sách, mà bảo rằng ăn trộm sao?*
Hết chương 75
(*) "Trộm sách, mà bảo rằng ăn trộm sao?" Câu này nằm trong truyện ngắn "Khổng Ất Kỷ" của Lỗ Tấn. Câu chuyện mô tả về những việc diễn ra trong và ngoài một quán rượu tại Lỗ trấn, nơi nhân vật "tôi" làm phụ việc. Quán rượu tên là Hàm Hanh, phục vụ đủ loại khách; khách bình dân lao động thường ngồi ở ngoài, còn phía bên trong thường là những người có vẻ đứng đắn, kiểu cách.
Trong những khách của quán, có một người mà nhân vật "tôi" chú ý đó là ông Khổng Ất Kỷ. Ông Khổng ăn mặc theo lối có học song chỉ đứng uống rượu ở ngoài. Ông là một nhà nho lỗi thời, lập dị, dơ bẩn, nghèo nàn, song lúc nào cũng tỏ ra nghiêm nghị, đến mức sự nghiêm nghị đó biến thành trò cười của bọn bình dân ngồi ở ngoài.
Khổng Ất Kỷ là khách quen của quán, ông thường mua thiếu và luôn trả đúng hẹn. Ông rất mê đọc sách, nhiều khi đến quán với những vết thương trên người, người ta hiểu là ông bị đánh do ăn cắp sách, song ông không bao giờ thừa nhận chuyện đó và luôn bịa ra một lý do để thoát hai chữ "ăn cắp".
Một thời gian rất dài, Khổng Ất Kỷ không tới quán. Người ta nhớ tới ông vì những trận cười và vì món nợ lâu ngày không ai thanh toán. Một người khách đến kể rằng Khổng Ất Kỷ đã bị đánh què chân vì ăn cắp sách, cho rằng ông ta đã chết. Nhưng đến một buổi chiều nọ, Khổng Ất Kỷ lại trở về. Ông ta bị què hai chân, phải lết bằng tay rất thê thảm, song vẫn giữ kiểu cách như xưa: vẫn tỏ ra khó chịu khi người ta nói mình ăn cắp sách. Uống xong bát rượu, ông lết đi ngay, để lại sau lưng là những tiếng cười. Kể từ sau lần đó không còn thấy Khổng Ất Kỷ nữa.
Đây là một đoạn trong "Khổng Ất Kỷ" của Lỗ Tấn, do Phan Khôi dịch (1937).
Tôi còn nhớ, một hôm ông vừa đặt chân lên thềm, đã có người trêu:
‒ Khổng Ất Kỷ, mặt ông lại thêm một cái sẹo nữa rồi.
Nhưng không thèm trả lời, và đi thẳng lại tôi, ông lạnh lùng:
‒ Hai chén rượu hâm và một đĩa đậu hồi hương.
Dứt lời, ông đặt trên bàn chín đồng điếu. Người ấy lại trêu:
‒ Khổng Ất Kỷ làm gì có tiền, chắc ông đã trộm được của ai...
Khổng Ất Kỷ lườm:
‒ Sao anh dám vu khống cho người ta?
‒ Vu khống? Thì hôm kia, chính mắt tôi trông thấy ông ôm trộm sách của nhà họ Hà, bị treo lên đánh.
Khổng Ất Kỷ đỏ mặt, mấy sợi gân xanh trên trán nổi lên:
‒ Trộm sách không phải là ăn trộm. Trộm sách, mà bảo rằng ăn trộm sao?
Rồi tiếp theo đó là một tràng chữ khó hiểu, nào quân tử cố cùng, nào dã hồ, khiến mọi người đều cười vang.
💬 Bình luận chương