"Chết rồi khỏe hơn á mày!"
"Chuẩn đét, chết là xong hết, tật xấu gì cũng trị được!"
"Đi mày! Chúng ta đánh một trận. Hôm nay tao nhất định phải lặt cái đầu mày xuống!"
"Tao lại sợ mày quá cơ! Hôm qua mày mới bị tao chém đứt đôi đấy nhá!"
"Há há há há!!!"
Hai xác sống khoác vai nhau bỏ đi. Hành động của họ cực kỳ thân thiết, nhưng lại luôn miệng hỏi thăm tình trạng sống chết của nhau, như thể có thâm cừu đại hận gì vậy.
Tiêu Chỉ: "..."
Ờ thì, rất có "sì tai" của Hessen mà. Bạn xem họ cười vui chưa kìa.
*
Cứ như vậy, Tiêu Chỉ vừa xây dựng Hessen, vừa hưởng gói quà kinh nghiệm độc quyền của Nhiếp Chính quan. Có lẽ những việc dạo gần đây đều là việc quan trọng, nên cậu cứ tha hồ cọ kinh nghiệm, cọ mãi, thế là cọ lên tận level 240 luôn.
Tiêu Chỉ nhìn level của mình mà thấy hạnh phúc lắm, chơi hack đã thật đấy.
Có lẽ trong số tất cả những người chơi ZERO, chỉ có mình cậu là tăng cấp nhẹ nhàng như vậy thôi.
Tiêu Chỉ thả tập công văn trong tay xuống. Sự bận rộn của mấy ngày này tạm thời kết thúc, các sự vụ khác cũng đã được sắp xếp đi vào quỹ đạo. Vậy nên cậu đã có thể nghỉ xả hơi một chút rồi.
"Chỉ tiếc là A Sâm không có ở đây..." Tiêu Chỉ nhìn khu rừng đen như mực ngoài cửa sổ, lầm bầm.
Chẳng biết mấy ngày nay Frost chạy đi đâu mà không ở Hessen, cả Alifa cũng không có. Mà Frost lại còn cứ ra vẻ thần thần bí bí, không thèm nói cho cậu biết nữa chứ.
Quen nhau lâu như vậy rồi, nhưng Frost chưa bao giờ chơi mấy trò như này cả. Thế nên chuyện này khiến Tiêu Chỉ thấy hơi tò mò, lại còn theo thời gian dần trôi mà trông chờ hơn.
Đúng lúc có thời gian rảnh rỗi, Tiêu Chỉ bỗng muốn đến thăm tàng cây lớn màu trắng mà hai người họ gặp nhau lần đầu tiên một lát.
Hình như đã rất lâu rồi cậu không đến đó.
Vị trí của tàng cây lớn này rất hẻo lánh. Mạng lưới giao thông cũng không được phủ đến nơi đây, nên phải mất một lúc, Tiêu Chỉ mới đến đứng dưới tàng cây.
Cái cây này lớn hơn lần đầu tiên cậu nhìn thấy rất nhiều, cũng mọc nhiều cành hơn. Mỗi cành có vô số những chiếc lá cây màu trắng tươi tốt. Toàn bộ tàng cây này đều được mở rộng ra, trông cứ như một căn đình trú tạm được làm bằng mây đặt giữa rừng.
Khi nhớ về những chuyện đã từng xảy ra dưới tàng cây này, khóe miệng Tiêu Chỉ bất giác cong lên.
Cậu hủy tác dụng của Tinh thể Vong hồn, cất bước đến ngồi ở một nơi trên tàng cây mà mình vẫn thường ngồi khi trước. Cậu vừa suy nghĩ, vừa bứt một nhánh cỏ màu đen mân mê trong vô thức.
Những ngọn cỏ ở đây vừa mềm vừa dẻo, nên rất thích hợp để bện. Chỉ cần ngồi ở chỗ này, Tiêu Chỉ sẽ nhịn không được mà bứt hết tụi nó. Nếu như đám cỏ này mà biết suy nghĩ, có lẽ là chẳng thèm nhớ cái tên phá hoại chuyên vặt cỏ này đâu.
Cơn gió nhẹ phất qua cái cây lớn, nhẹ nhàng lướt qua góc áo của Tiêu Chỉ. Lá cây màu trắng rơi lả tả theo gió, trông hệt như một trận tuyết đặc biệt, nhẹ nhàng rơi trên đầu vai cậu. Sau đó chúng từ từ rơi xuống mặt đất, khiến mặt đất sẫm màu bị phủ một lớp tuyết trắng.
Bất tri bất giác, bên cạnh Tiêu Chỉ đã xuất hiện một con rắn nhỏ tinh xảo, sống động, sau đó là con thứ hai, thứ ba...
Mãi cho đến khi con rắn nhỏ thứ bảy vững vàng chiếm được một vùng trên mặt đất.
"Tiểu Thất." Cách đó không xa bỗng vang lên giọng nói thân quen.
Tiêu Chỉ vừa ngẩng đầu lên đã thấy Frost đứng ngay trước mặt. Hắn mặt một bộ giáp nhẹ màu đen. Bộ giáp nhẹ bó sát càng tôn lên đôi chân thon dài của hắn. Mái tóc bạc xõa tung, khẽ bay trong gió, cùng với những chiếc lá cây rơi lả tả. Khung cảnh ấy suýt chút nữa đã khiến Tiêu Chỉ nghĩ rằng đây chỉ là những hồi ức do mình điểm tô mà trở nên đẹp đẽ.
Tiêu Chỉ mỉm cười với Frost: "A Sâm, anh về rồi hả?"
Frost gật đầu, sau đó thong thả đi về phía Tiêu Chỉ. Hắn ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chỉ rất tự nhiên, giống như rất nhiều lần của trước đây.
Sau khi ngồi xuống, Frost lấy một viên thủy tinh to bằng bàn tay ra, bên trong phong ấn một ngọn lửa tím. Ngọn lửa ấy tỏa sáng lấp lánh, tựa như hàng thủ công mỹ nghệ được tạo nên từ lưu ly.
"Tặng em." Frost đưa viên thủy tinh đến trước mặt Tiêu Chỉ.
Giọng hắn rất bình tĩnh, giống hệt như những lần trước đây.
Tiêu Chỉ ngắm nghía ngọn lửa trong đó: "Đây là... Ngọn lửa Inahi mà Đại Tráng Tráng từng nhắc đến sao?"
Ánh mắt của Tiêu Chỉ chuyển từ viên thủy tinh lấp lánh sang đôi mắt của Frost. Đôi mắt hắn vẫn dịu dàng như thế, như thể hắn vẫn là chàng thanh niên ngây thơ dùng một cục đá xem như quà tặng cho Tiêu Chỉ của năm nào.
Nhưng Tiêu Chỉ biết, việc lấy được Ngọn lửa Inahi, nguyên liệu cuối cùng để nâng cấp Truy Hồn Giả nào có dễ dàng như thế. Trước đây Tiêu Chỉ từng bỏ thời gian ra để xem toàn bộ tài liệu trên lục địa, những ghi chép có liên quan đến nó đều là việc của tận 300 năm trước.
Có lẽ Frost dẫn Alifa biến mất suốt mấy ngày nay chỉ là để vùi đầu vào việc này. Chẳng biết hắn đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức, cũng chẳng biết đã vất vả đến mức nào nữa.
Tuy Tiêu Chỉ không nhìn thấy vết thương trên người Frost, nhưng với những gì cậu hiểu về hắn, thì Tiêu Chỉ dám khẳng định rằng, cho dù hắn có bị thương, cũng phải chờ đến khi vết thương lành hẳn, không còn nhìn thấy nữa mới xuất hiện trước mặt cậu.
Vậy mà Frost lại chẳng hề nhắc tí gì về những vất vả đó, cũng không dùng những cái giá mình phải trả để tăng giá trị cho món quà này.
"Cảm ơn anh." Tiêu Chỉ tươi cười nhận lấy nó. Cậu cũng chẳng nói thêm gì khác, bởi vì giữa họ chẳng cần phải khách sáo nữa.
Sau khi nhận Ngọn lửa Inahi, Tiêu Chỉ bèn quay người cầm lấy một con rắn nhỏ, trên mặt là nụ cười nghịch ngợm: "Đáp lễ của em."
Nghe cứ như là đang chiếm lợi, nhưng cả hai đều biết đây chỉ là đùa mà thôi.
Thấy Frost cầm lấy con rắn nhỏ, Tiêu Chỉ bèn nói: "Lâu rồi em không bện, thấy hơi ngượng tay."
Nhưng khóe miệng Frost lại xuất hiện nét cười: "Không đâu, vẫn đẹp lắm."
Hắn lơ đễnh đảo mắt nhìn qua, bỗng phát hiện ra trên mặt đất còn có rất nhiều rắn nhỏ. Thế là Frost dùng ánh mắt ra hiệu: "Đều là của ta hết."
Tiêu Chỉ dùng tay nâng mấy con rắn nhỏ đó lên, đưa chúng đến trước mặt Frost: "Đúng rồi, đều là của anh hết."
Frost nhận lấy, còn cẩn thận kiểm tra từng con một. Vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa chăm chú, cứ như là đang nghiên cứu châu báu gì vậy.
Bỗng nhiên, Frost nói: "Tiểu Thất, ta muốn nhìn thấy em."
Tiêu Chỉ cảm thấy hơi khó hiểu: "Thấy em?"
Chẳng phải cậu đang ngồi ngay đây à?
Frost quay mặt đi, đưa tay chạm nhẹ lên má cậu.
Tiêu Chỉ lập tức hiểu ngay, ra là cậu còn đang dùng gương mặt mình thường dùng trong game. Trong lúc hoạt động ở Hessen, những người biết diện mạo của cậu đều nhớ đến gương mặt này, nên cậu cũng không muốn thay đổi.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Frost, Tiêu Chỉ trở về với gương mặt thuộc về mình.
Frost ngắm nhìn người trước mặt mình. Nhất thời, dường như thời gian đã quay về thật lâu thật lâu trước đây, ở Hessen hẻo lánh, có một góc chẳng biết tên, dưới tàng cây lớn màu trắng, có hai người luôn ngồi cạnh nhau.
Giống như chưa từng thay đổi...
Tiêu Chỉ thấy Frost lẳng lặng nhìn mình chăm chú, tựa như đang ngắm cậu, nhưng lại hệt như đang xuyên qua cậu mà nhìn thấy rất nhiều hồi ức.
Tiêu Chỉ đang chuẩn bị nói, chợt thấy Frost đột nhiên nhíu mày. Tiêu Chỉ trở nên lo lắng ngay: "A Sâm? Anh sao vậy?"
Chỉ trong nháy mắt, Frost đã cong người, tựa đầu vào vai Tiêu Chỉ. Hương gỗ mát lạnh chỉ thuộc về mình hắn cùng với giọng nói trầm thấp vờn quanh tai Tiêu Chỉ: "Đau đầu..."
Tiêu Chỉ vội vàng đưa tay đỡ hắn: "Anh có đau lắm không?"
Nhưng Frost không nói gì, chỉ đưa tay ôm lấy Tiêu Chỉ, nhốt trọn cậu vào lòng mình, lại còn có vẻ như chẳng chịu buông tay, thế là cứ ăn vạ với Tiêu Chỉ một cách công khai như vậy.
Cảm nhận được cơ thể ấm áp trong lòng mình, và cả nhiệt độ của riêng Tiểu Thất, khóe miệng của Frost không kiềm được phải nhếch lên. Bỗng nhiên hắn cảm thấy cơn đau đầu luôn quấy nhiễu mình chẳng còn khó chịu nữa.
Hắn lại ra sức hơn một chút, và thế là tư thế này đã đẩy Tiêu Chỉ ngã xuống thảm cỏ đầy lá rụng.
Tiêu Chỉ cảm thấy hơi khó chịu với tư thế này, mà dường như hai tai lại bắt đầu đỏ lên rồi. Cậu nhúc nhích vài cái trong vô thức, nhưng giọng nói của Frost lại vang lên bên tai. Giọng nói hắn lộ ra vẻ yếu ớt mà bình thường hắn sẽ chẳng bao giờ để lộ, cùng với vẻ nhõng nhẽo nhỏ đến mức khó mà phát hiện ra: "Đừng nhúc nhích, ta đau đầu..."
Tiêu Chỉ lập tức dừng lại ngay: "..."
Đúng là hết cách với người này mà.
Thật ra là đau đầu thật hay là đau giả vậy nè...
Thôi kệ, cũng chẳng quan trọng.
Thế là cậu vẫn dùng tư thế đó nhẹ nhàng xoa lưng Frost, mang theo ý trấn an rất dịu dàng.
Gió nhẹ vẫn thổi, lá cây vẫn thong thả rơi. Nhưng dưới tàng cây lúc này lại có hai người đang ôm lấy nhau.
Hết chương 76
💬 Bình luận chương