Blaise càng án binh bất động, thì áp lực vô hình đè nặng lên Hessen càng lớn.
Tiêu Chỉ quyết định sẽ đi lấy Vương miện Thánh Diễm trước. Có Vương miện Thánh Diễm rồi, phần chiến lực bị mất do Truy Hồn Giả vắng mặt cũng có thể bổ sung. Nếu như có tình huống bất ngờ xảy ra, cậu cũng có thể xuất hiện với vai trò lực chiến cao cấp.
Nếu như để tình hình càng căng thẳng hơn, thì cậu khó mà có cơ hội đến hồ Adiya.
Tiêu Chỉ nghĩ là làm ngay. Cậu nâng cấp độ cảnh giác của Hessen lên mức chiến tranh, sau đó đi thăm Greata trước.
Dạo gần đây Greata ở Hessen rất ổn, có rất nhiều chủ đề chung với Milton đã chết nhiều năm, còn có thể trò chuyện vui vẻ với một số xác sống gần tuổi. Thỉnh thoảng họ cũng tổ chức vài buổi tiệc trà, mỗi ngày đều trôi qua rất bình yên.
Greata ở tạm tại một căn phòng ngủ trong trung tâm chính vụ. Tiêu Chỉ vừa mới đến gần đã nghe giọng ông ta: "Đây là cái quái gì thế này?! Bọn chúng muốn kiểm soát hoàn toàn tâm trí của các tín đồ đấy à?! Dị đoan!! Quyển sách rách này từ đầu đến cuối toàn là dị đoan!"
Theo như Teague nói, thì thời gian này Greata tìm được một quyển Kinh Thánh của Blaise. Càng đọc ông càng tức, nhưng càng tức thì càng phải đọc. Thế là cả ngày ông đều nóng máu đến mức chửi đổng, nhưng lại không vứt sách đi, cứ như đang tự hành xác vậy.
Tiêu Chỉ gõ cửa.
Khi Greta đến mở cửa thì còn chưa nguôi giận. Sau khi mở cửa xong, ông thẳng tay ném quyển Kinh Thánh lên bàn sách. Nhìn thấy những vết lồi lõm trên bìa sách, chứng tỏ rằng nó đã bị đối xử như vậy nhiều lần lắm rồi.
Greata cố gắng khiến mình bình tĩnh lại: "Ngài Nhiếp Chính quan đến tìm tôi có việc gì không?"
Tiêu Chỉ vào thẳng chủ đề: "Tôi chuẩn bị đi lấy Vương miện Thánh Diễm, nên mới đến hỏi riêng ông xem có điều gì cần chú ý không."
Greata nói hết cho cậu những điều về phong ấn, thậm chí còn giải thích cặn kẽ về cách giải phong ấn, cuối cùng mới dặn dò cậu: "Sát thương mà Vương miện Thánh Diễm gây ra cho xác sống rất khủng khiếp. Cậu phải cẩn thận, đừng cho bất kỳ xác sống nào tiếp xúc với nó. Sau khi cậu lấy được cũng đừng bao giờ đưa đến cho tôi xem."
Tiêu Chỉ cảm ơn ông xong thì rời khỏi.
*
Tiêu Chỉ quay về Bạch Cốt Điện, tìm Frost để nói cho hắn nghe dự định của mình. Không những thế, cậu còn mượn Alifa ít lâu, để đảm bảo rằng mình có thể đi sớm về sớm.
Frost nói: "Ta đi cùng với em."
Tiêu Chỉ nói: "Hiện tại cục diện trên lục địa rất bất ổn. Không ai đoán được hành động kế tiếp của Blaise là gì. Hessen cần anh bảo vệ. Mà anh cũng cần có Hessen. Anh ở lại Hessen mới là quyết định sáng suốt nhất lúc này."
Nghe Tiêu Chỉ nói xong, Frost không hề đồng ý, cũng chẳng phản bác, mà chỉ giữ im lặng.
Đột nhiên, hắn đứng bật dậy, chẳng nói câu nào mà bỏ đi luôn.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Tiêu Chỉ bị bỏ lại đó bỗng cảm thấy hơi hoang mang. Hình như Frost chưa từng như vậy mà nhỉ?
Chẳng lẽ hắn đang phản nghịch?
Hơn 600 tuổi mới bắt đầu phản nghịch á? Có phải hơi trễ rồi không?
Một lát sau, Frost quay lại phòng cùng với một cây pháp trượng lấp lánh. Hắn đưa pháp trượng đến trước mặt Tiêu Chỉ, giọng hơi mất tự nhiên: "Truy Hồn Giả còn đang nâng cấp, bây giờ em... cứ dùng tạm cái này đi."
Tiêu Chỉ quan sát pháp trượng. Cả cây pháp trượng này cứ như được khắc ra từ pha lê. Mà trên đỉnh cao nhất của pháp trượng, được khảm một viên đá quý mà đỏ có hình dạng như trái tim.
Tiêu Chỉ nhìn thấy được một cái tên quen thuộc trên thông tin vật phẩm – Trái tim Difreyris.
Theo như truyền thuyết của lục địa, Difreyris là tên của một chàng thiếu niên. Thiếu niên ấy vì đem lòng yêu Nữ thần Ánh Trăng mà đã cầu xin các vị thần biến trái tim mình thành một viên đá quý đỏ rực để tặng cho Nữ thần mình hằng yêu thương.
Cái tên Trái tim Difreyris của pháp trượng này được dựa trên truyền thuyết đó. Một câu chuyện có phần lãng mạn và đầy sự hy sinh.
Sau đó, Trái tim Difreyris đã qua tay rất nhiều chủ nhân. Người nổi tiếng nhất chính là vị hoàng đế khai quốc của đế quốc Canis. Ông đã đưa Trái tim Difreyris như tín vật đính ước cho vị Hoàng Hậu xuất thân bình dân của mình, còn đặt ra lời thề "Nàng là duy nhất trong lòng ta".
Tuy rằng đế quốc Canis đã biến mất dần theo năm tháng, nhưng truyền kỳ họ thêm vào cho Trái tim Difreyris vẫn được lưu truyền khắp thế giới. Cho dù thời gian có bào mòn, nó vẫn chẳng bao giờ phai màu, thậm chí còn trở thành câu chuyện cổ tích được lan truyền khắp lục địa.
Tiêu Chỉ vẫn nhớ, cách đây rất lâu, rất lâu, cậu đã từng xem hai câu chuyện đó như chuyện kể trước khi ngủ để kể cho A Sâm lúc còn ngây thơ nghe.
Chẳng biết bây giờ Frost còn nhớ rõ hay không.
Nhớ rõ hai câu chuyện ấy, và cả... ý nghĩa của Trái tim Difreyris.
Khi cậu lại ngước mắt nhìn Frost, bỗng cậu đối diện với đôi mắt bạch kim ẩn chứa một chút mong chờ, một chút thấp thỏm, và cả chút sự cố chấp của hắn.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Tiêu Chỉ đã chắc chắn rằng Frost vẫn còn nhớ hai câu chuyện ấy.
Trong một thoáng ấy, không khí trong phòng trở nên hơi lạ lẫm, dường như khắp nơi xuất hiện một vị ngọt như có như không. Nó nhẹ nhàng hơn đường mật, nhưng lại nồng nàn hơn hương hoa quả. Vị ngọt đó như mang theo hơi ấm, khiến cho Bạch Cốt Điện vốn lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn.
Nhất thời, hai người chẳng ai lên tiếng. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Người có động tĩnh đầu tiên chính là Frost. Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, gần đến mức khiến tim người ta nảy lên.
Nếu nhìn vào cái bóng, thì hai người gần như đã dính chặt vào nhau. Tuy hai mà một.
Giọng nói trầm thấp bỗng vang lên: "Em có thể chấp nhận nó không? Đây là lời hứa trịnh trọng nhất mà anh có thể dành cho em."
Dường như Tiêu Chỉ nghe được nhịp tim của chính mình. Cậu hiểu "nó" trong lời của Frost không chỉ là Trái tim Difreyris, mà còn là một trái tim khác chỉ thuộc về vị lãnh chúa Hessen trước mặt cậu. Một trái tim không còn đập nữa, nhưng lại chân thành và tha thiết vô cùng.
"... Nếu như em không thích, anh có thể đổi một pháp trượng khác cho em."
Nghe vậy, Tiêu Chỉ vội vàng nắm lấy pháp trượng lấp lánh trước mặt mình theo bản năng.
Theo hành động ấy, dường như cậu nghe thấy âm thanh từ đáy lòng mình. Đó là sự sung sướng, rộn ràng vì hạnh phúc. Có lẽ cậu cũng đã chờ đợi thời khắc này từ rất lâu rồi.
Tiêu Chỉ cất Trái tim Difreyris đi, sau đó cậu ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt bạch kim đang gần trong gang tấc. Cậu cười thật tươi: "Em rất thích. Nó là thứ quý giá nhất trên thế giới này."
Chỉ trong nháy mắt đó, đôi mắt bạch kim của Frost bỗng xuất hiện nét cười hạnh phúc. Tựa như lớp băng tuyết dày cộp của mùa đông giá rét cuối cùng cũng bị tia nắng ấm áp của mùa xuân làm cho tan chảy.
Sao Frost có thể không vui mừng được chứ?
Thì ra Tiểu Thất cũng có suy nghĩ giống với hắn. Thì ra trong lòng Tiểu Thất, tâm ý của hắn chính là món quà quý giá nhất trên thế giới này.
Tiêu Chỉ chợt nhận ra đôi mắt bạch kim ấy càng lúc càng đến gần mình, càng lúc càng gần, đến khi đã chiếm trọn tầm nhìn của cậu.
Ngay sau đó, Tiêu Chỉ cảm thấy môi mình bị bao phủ bởi cảm giác mềm mại. Đầu tiên là dịu dàng, rồi từ từ mạnh hơn, sau đó là thâm nhập không ngừng, như thể dã thú kiêu ngạo đang tuần tra lãnh địa của mình vậy.
Tiêu Chỉ cũng khó mà kiềm chế nổi, đành phải vươn tay ôm lấy Frost. Ngón tay thon dài bám vào lưng hắn, khiến khoảng cách giữa hai người bị kéo gần đến mức dường như chẳng còn nữa.
Giờ khắc này, không ai trong họ muốn nụ hôn này kết thúc dễ dàng như thế.
Hết chương 79
💬 Bình luận chương