Người đám trẻ này cũng đen đúa, dơ bẩn như cậu, quần áo cũng rách nát tả tơi, tất nhiên đều là những đứa trẻ nhà nghèo. Tuy bọn nó không được xem là vạm vỡ, nhưng cũng to hơn tay chân khẳng khiu như cây gậy trúc của Tiêu Chỉ nhiều.
Mấy đứa nhỏ đó cứ ném miếng bánh mì qua lại như đang chơi trò gì vui lắm. Chúng vừa vứt vừa chế giễu Tiêu Chỉ:
"Ha ha ha ha ha ha ha, chỉ có thứ rác rưởi đê tiện nhất mới ăn cái thứ này!"
"Ba ba tao nói nó là thằng đê tiện không ai cần."
"Thằng đê tiện chỉ xứng ăn rác rưởi!"
"Ha ha ha ha..."
Đói quá...
Cơn đói khiến người ta phát điên quét qua toàn thân Tiêu Chỉ.
Rõ ràng thứ này là của mình. Tiêu Chỉ nghĩ.
Cậu nhìn đám nhỏ to con trước mặt mình, bỗng cảm thấy dường như mình nên làm gì đó.
Nhưng...
Cậu nhìn cánh tay gầy yếu của mình, cậu có thể... làm gì được đây?
Đột nhiên có đứa nhóc nào trong đó vụng về không tiếp được khiến bánh mì rơi xuống đất. Đúng lúc trên đất có một vũng nước dơ, bánh mì hút nước, rồi biến thành màu xám xịt, trông hơi ghê tởm.
"Eo... Đừng chơi nữa."
"Đi thôi, đi thôi, mất cả hứng."
Mấy đứa nhóc đó khoác vai nhau bỏ đi, chợt thấy oắt con bẩn thỉu kia vọt đến ngay trước mặt chúng nó.
"Sao nào? Thằng rác rưởi muốn đánh nhau với bọn này à?"
"Ha ha ha, mình nó hả? Nhảy lên đánh đầu gối của bọn mình à?"
Bọn nó cười phá lên, chế giễu thằng nhóc chẳng biết tự lượng sức mình này.
Đến khi bọn nó cười đã rồi, oắt con bẩn thỉu vẫn cứ nhìn bọn nó chằm chằm, không nói lời nào cũng chẳng chịu bỏ đi. Ngay lập tức, bọn nó cảm thấy lửa giận bùng lên trong lòng mình. Chỉ là một thằng rác rưởi như vậy mà cũng dám nhìn thẳng bọn nó à?
Sắc mặt của bọn nó chùng xuống. Thằng nhỏ cầm đầu xắn phần tay áo rách nát của mình lên. Nó học theo vẻ mặt hung thần ác sát của bậc cha chú, rồi bước đến trước mặt Tiêu Chỉ: "Cho nó một bài học đi tụi bây."
Mấy đứa khác thấy thế cũng học theo, đồng loạt giơ nắm đấm đi tới chỗ cậu.
Mấy thằng nhóc choai choai sắp thành thiếu niên đối đầu với một đứa nhỏ ốm yếu, chuyện thắng bại thế nào đã không còn phải hỏi nữa. Xung quanh đó cũng có vài người lớn, nhưng vẻ mặt họ cứ như đang xem kịch vui vậy. Chẳng có ai chịu ra mặt thay cho đứa nhỏ đó, như thể cậu chỉ là một con chuột bé nhỏ lưu lạc đầu đường xó chợ, ai cũng có thể giẫm nát.
Bé nhỏ đến mức chẳng đáng nhắc đến.
Đám nhỏ giơ nấm đấm lên rồi vây quanh Tiêu Chỉ. Cái bóng của bọn nó in lên người Tiêu Chỉ, gần như đã biến thế giới của cậu trở thành bóng tối.
Tiêu Chỉ nghe thấy nhịp tim của mình. Căng thẳng, áp lực, lo lắng, phẫn nộ,... vô vàn cảm xúc chất chồng lên nhau, tựa như sắp nổ tung trong lồng ngực cậu.
Nhưng chỉ trong giây lát, một ngọn lửa nóng rực lấy Tiêu Chỉ làm trung tâm mà bắt đầu bùng lên mãnh liệt, đẩy hết những đứa trẻ đang bao vây lấy cậu ra ngoài.
"Á á á á á..."
"Lửa, lửa, lửa, lửa!!!!"
Ngọn lửa lan đến quần áo và tóc của chúng, khiến chúng không ngừng kêu gào, lăn lộn trên mặt đất. Chúng sợ hãi quằn quại trong vũng bước đọng, còn chật vật hơn đứa nhỏ Tiêu Chỉ từng bị bọn chúng chế giễu gấp bội.
"Nó, nó, nó là người được Thánh Diễm bảo vệ!!!"
Mấy đứa trẻ bị lửa nóng thiêu cháy kêu gào thảm thiết, nhưng những người xung quanh cũng bỏ ngoài tai tiếng kêu của chúng giống hệt như cách họ đã từng làm với Tiêu Chỉ ban nãy. Ánh mắt của mọi người đều đặt hết vào ngọn lửa bao quanh người cậu. Không ít người đã bắt đầu đến gần ngọn lửa cuối rạp người xuống quỳ lạy, dường như đây là một thứ cực kỳ thiêng liêng, chẳng thể nào tưởng tượng nổi.
Chẳng bao lâu sau, cả một đội người mặc trang phục lộng lẫy đến, cung kính đưa Tiêu Chỉ đi.
Trong thế giới này, sức mạnh của Thánh Diễm là tối cao. Nó phù hộ cả quốc gia, giúp dân chúng không bị quấy nhiễu bởi ngoại địch, còn tránh được thiên tai.
Trong số các công dân, chỉ cần là người được Thánh Diễm bảo vệ, thì sẽ đều có được năng lực điều khiển ngọn lửa. Kẻ nhỏ yếu chỉ có thể thắp nến, nhưng kẻ mạnh lại có thể thao túng lửa để chiến đấu. Mà người vừa mới thức tỉnh đã có thể thắp lên ngọn lửa lớn như Tiêu Chỉ là người đứng đầu trong số những kẻ được Thánh Diễm ban phước. Là thiên tài ngàn năm có một.
Kể từ ngày đó, cậu từ một đứa trẻ lưu lạc bị mọi người coi thường, ăn không đủ no, trở mình biến thành người được Thánh Diễm ban phước có thiên phú nhất trong nhà thờ.
Cứ như vậy, dường như suốt cả thời gian ấy Tiêu Chỉ đã học tập và trường thành ở nhà thờ mà chẳng gặp trở ngại gì.
Cậu mãi luôn là người tiến bộ nhanh nhất trong số những kẻ được Thánh Diễm ban phước cùng cấp bậc, tốc độ ấy dường như đã vượt khỏi con người. Vô số thiên tài tự thấy xấu hổ khi đứng trước mặt cậu. Không biết có bao nhiêu quý tộc tự đưa tay muốn bắt tay với cậu. Lời khen hệt như thác đổ dành hết cho cậu.
Đến khi Tiêu Chỉ 18 tuổi, cậu đã đứng trên đỉnh của những kẻ được Thánh Diễm bảo vệ. Cho dù là Đại Tư Tế, thì kỹ năng điều khiển lửa cũng chẳng sánh bằng cậu.
Cuối cùng cậu cũng có cơ hội bước l*n đ*nh cao rồi.
Một ngày tràn ngập ánh mặt trời xán lạn.
Trên đài thờ phượng Vương miện Thánh Diễm đang cử hành một nghi thức long trọng. Các quý tộc và những kẻ được Thánh Diễm ưu ái đều đến dự lễ. Vô số dân chúng vì để chiêm ngưỡng Vương miện Thánh Diễm mà nô nức kéo nhau đến nơi này.
"Con có thề rằng sẽ trung thành với Thánh Diễm, dâng toàn bộ thời gian, sinh mệnh, cả lòng thành và linh hồn hiến dâng cho Thánh Diễm tối cao không?" Đại Tư Tế hỏi một cách trịnh trọng.
Tiêu Chỉ nhìn bốn phía xung quanh. Cậu đang đứng trên Thánh đài tối cao. Xung quanh là vô vàn tín đồ đang quỳ lạy. Bọn họ kéo tới rất đông, nhiều đến mức nhìn chẳng thấy được điểm cuối.
Chỉ cần cậu thề hiến dâng tất cả cho Thánh Diễm, cậu sẽ trở thành người quyền lực nhất quốc gia này. Từ đây, vô vàn vinh quang và lòng tôn kính sẽ đồng hành cùng cậu suốt cả đời.
Tiêu Chỉ quay sang nhìn người đang đứng bên cạnh mình, rồi lại nhìn Vương miện Thánh Diễm đang nằm ngay trên đỉnh đầu.
Nó đẹp đẽ, tinh xảo, và đầy uy lực như thế đấy.
Nó tượng trưng cho địa vị, cho vinh quang, cho tài phú không thể nào đếm xuể.
Chỉ cần cậu thề thôi...
Tất cả mọi người đều đang chờ đợi. Chờ đợi câu trả lời đã nằm trong dự liệu nhưng lại khiến lòng người ta phấn chấn.
Tiêu Chỉ cười tươi, rồi nhẹ giọng trả lời: "Không."
Đôi mắt của Đại Tư Tế trợn trừng, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó dường như là đang phẫn nộ vì sự nổi loạn của cậu: "Cậu đừng tưởng rằng mình có cái danh thiên tài, là có thể muốn gì được đó..."
"Suỵt..." Tiêu Chỉ đặt tay trước môi, ra hiệu cho lão im lặng.
Sau đó, cậu xoay người bước lên trước vài bước. Ngay trước mặt tất cả mọi người, cậu cầm lấy Vương miện Thánh Diễm được thờ phụng như thần linh.
Trong tiếng xôn xao của đám người dưới đài, cậu đặt vương miện đó lên đầu mình.
Tiêu Chỉ nhìn từng gương mặt xen lẫn vẻ kinh ngạc và phẫn nộ ở xung quanh, gằn từng chữ: "Tôi đây mới là chủ nhân của nó."
Hết chương 80
Tác giả có lời muốn nói:
Vở kịch nhỏ:
Tiêu Chỉ: A Sâm, hôm nay em đến kiểm tra tình hình học chữ của anh. Anh đọc nội dung viết trong tờ giấy này đi.
A Sâm:...
Tiêu Chỉ: Hửm? Không biết à? Xem ra phải học lại lần nữa rồi.
A Sâm:... Trời ạ. Sao Tiểu Thất hôm nay ngầu quá vậy?
💬 Bình luận chương