Tiêu Chỉ cũng tiện tay phòng phát trực tiếp. Khung cảnh hiện ra chính là một đống cát vàng, và... rất nhiều chân. Xét về hình dạng của trang phục thì đây là của thánh kỵ sĩ Blaise, nhưng vị trí ghi hình rất thấp, giống hệt như nằm bò ra đất để quay vậy, khiến người ta cảm thấy khó chịu.
"Chủ phòng đang quay cái vẹo gì thế?"
"Đúng đó, chẳng thấy gì cả!!"
"Live stream: Giày của thánh kỵ sĩ đẹp không mấy cưng?"
Hình ảnh lùi tận vào đến giữa bãi cỏ, chủ phòng mới dám lén lút nói: "Quý khán giả thân yêu à, quý vị cho rằng chui được vào đây là dễ lắm hử? 18 anh chị em trong đoàn của tôi đã phải đi về hết rồi, do trước đây tôi đã học được một tuyệt chiêu biến hình cực kỳ vô dụng nên mới ở lại được thôi. Bây giờ tôi đang biến thành thằn lằn cát live stream cho quý vị xem đây này."
"Thằn lằn cát chỉ cao đến đó thôi, tôi cũng có cách nào nữa đâu. Hơn nữa tôi cũng chẳng muốn nằm rạp xuống cát. Nóng vãi hu hu. Mọi người nhìn nè, móng vuốt cực cute của tôi sắp chín rồi đây này."
Nói xong thì giơ bộ vuốt dính cát lên thật.
Lần ra vẻ đáng thương này của chủ phòng không chỉ chọc cười người xem, mà còn giúp cậu ta thu được cả đống quà.
"Ha ha ha ha, thì ra là thằn lằn cát. Tôi còn tưởng chủ phòng nằm bò trên cát học bơi chứ."
"Chắc chắn là người của Blaise không thể nào ngờ được rằng đang có một con thằn lằn cát đang đảm nhiệm vị trí phóng viên trực tiếp tại hiện trường."
Sau khi hiểu rằng mình không có lựa chọn nào tốt hơn nữa, những người chơi xem live stream chỉ đành yên lặng chờ đợi.
Sau một lúc lâu, mấy cái chân bỗng nhiên khựng lại. Giọng chủ phòng vang lên: "Hình như phía trước có biến gì đó đấy, để tôi qua xem thử."
Máy quay lén lút tiến về phía trước, lướt qua đám thánh kỵ sĩ ở ven đường, cuối cùng đi đến một khu vực thoáng đãng. Vừa mới đến gần chỗ này, mọi người đã nghe được một tiếng "ầm" đinh tai nhức óc. Chủ phòng sợ run, nhảy tọt vào mương.
Bỏ mặc những chữ "ha ha ha" của khán giả, chủ phòng can đảm bò ra khỏi hố cát, thậm chí còn tìm được một nơi cao để quan sát. Đến lúc này, khán giả của phiên live stream mới nhìn rõ được người đang đối đầu với đội quân của Blaise, vậy mà chỉ vỏn vẹn 2 người...
Thân hình của bọn họ cao to, cường tráng, còn mọc đầy lông ngắn. Đầu của họ đều là đầu sư tử oai hùng, mà đây cũng chính là diện mạo tiêu biểu của đàn ông tộc Cuồng Sư.
Trong đó có một người cầm một chiếc rìu khổng lồ, toát ra khí chất siêu phàm.
Người kia thì cầm một thanh kiếm lớn. Ánh mắt người này sắc lẹm, tỏa ra chiến ý hừng hực.
"Ấy!! Cái người cầm rìu hình như là Kẻ Chinh Phục – Tutaschon?!"
"Là Tutaschon có khả năng thống nhất sa mạc nhất ấy hả? Chẳng phải ông ta là tộc trưởng bộ lạc Cuồng Sư à, tự nhiên vào đây làm gì?"
"Là Tutaschon thật đó, mọi người nhìn hoa văn trên cánh tay ông ta này [Hình ảnh]. Hoa văn giống hệt hình xăm này chính là đặc điểm riêng của ông ấy đấy."
"Đúng rồi, bên cạnh là trợ thủ đắc lực của Tutaschon, Đại Kiếm Sư Dolestrange đấy. Trước đây tôi thường hay nghe đồn rằng họ thường hẹn nhau nhau đến sa mạc luyện tập để duy trì chiến lực. Vậy mà thật luôn này!!!"
Sau khi xác nhận được thân phận của hai người, thì khung cảnh hiện tại có vẻ càng quái dị hơn. Đại quân của Blaise vây chặt lấy Tutaschon và Dolestrange, nhìn kiểu gì cũng chẳng phải kiểu thân hòa, hữu nghị.
Dolestrange nhìn về phía chỉ huy: "Blaise có ý gì?"
Tên chỉ huy bước lên một bước, giọng điệu lạnh như băng: "Kẻ Chinh Phục à, như này mà còn chưa hiểu sao?"
Tất nhiên là những kẻ này không có ý tốt, bầu không khí bỗng chốc trở nên cực kỳ căng thẳng.
Tutaschon cười to: "Ha ha ha, muốn giết ta à? Chỉ với những người này mà lại muốn giết ta và Đại Kiếm Sư Dolestrange ư? E là không đủ đâu."
Nghe vậy, thánh kỵ sĩ trưởng cười khẽ một tiếng. Gã đưa tay ra hiệu cho quân thánh kỵ sĩ phía sau chuẩn bị hành động.
Tutaschon và Dolestrange đã đồng hành cùng nhau nhiều năm, vậy nên đã tạo nên một sự ăn ý từ rất lâu. Thấy thế, họ lập tức dựa lưng vào nhau, giao hết việc phòng thủ cho người kia, còn mình thì chú tâm chiến đấu với kẻ địch.
Bọn họ đã chiến đấu như vậy không biết bao nhiêu lần, cũng đã vô số lần mở đường máu thoát thân từ trong vòng vây của quân địch.
Trận chiến sắp bùng nổ.
Đoàn thánh kỵ sĩ vây quanh hai người họ theo mệnh lệnh. Vô số đòn tấn công nhằm về phía hai người, nhưng hai người trong vòng vây lại chẳng hề hoảng loạn, cứ ung dung đối mặt với nguy hiểm trước mắt.
Lần giao thủ đầu tiên, vũ khí của đoàn thánh kỵ sĩ khiến Tutaschon và Dolestrange nhíu mày. Nhưng chỉ trong giây lát thôi, họ đã mạnh tay hơn, hung hăng phản đòn.
Trang bị cũng được đấy, nhưng chỉ vậy mà thôi.
Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của trang bị, thì không có cửa chiến thắng hai chiến binh đứng trên đỉnh cao của lục địa.
Nhờ vào kinh nghiệm chiến đấu và sự ăn ý qua nhiều năm đồng hành, nên dù phải đối mặt với đoàn thánh kỵ sĩ đông gấp mấy lần bên ta, họ vẫn toát ra khí thế không gì cản nổi.
"Thánh kỵ sĩ yếu thật. Nhiều người như vậy mà cũng chẳng cản nổi hai người."
"Thím biết hai người này là ai không? Sau này có thể đứng ngang hàng với Thiên Diệp Vương và lãnh chúa Hessen đấy. Tưởng tượng xem nếu hai lãnh chúa Hessen đứng trước mặt thím thì thế nào đi."
"Vãi cớt... Địa ngục trần gian chứ gì nữa!! Nghĩ thôi mà sợ muốn tụt quần xà lỏn rồi!!"
"Tự nhiên tôi thấy Blaise can đảm thật đấy. Ít người vậy mà cũng dám xông lên."
"Mọi người nhìn kìa, họ sắp phá vòng vây tới nơi rồi!!"
Chỉ trong khoảng thời gian trò chuyện ngắn ngủi của người chơi, thì trong live stream đã hiện rõ hình ảnh Tutaschon và Dolestrange đã phá được một góc của vòng vây. Theo tình hình này thì chẳng bao lâu nữa, họ sẽ có thể phá vòng vây rồi nghênh ngang bỏ đi.
Nhưng ngay tại thời khắc này, biến cố đột nhiên phát sinh.
Đầu tiên là một tiếng nổ thật lớn, kèm theo đó là luồng ánh sáng chói mắt. Luồng sáng đó rất lớn, lao thẳng về phía hai người kia.
"Đệt mợ..."
"Gì đây?!! Vũ khí laser hở?? Hình như sai thời đại á?!!!"
Biến cố phát sinh quá nhanh, nên hai người kia dường như chẳng kịp đề phòng.
Ngay trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, Dolestrange đột ngột xông lên trước, dùng thân mình che chắn Tutaschon ở phía sau, còn dùng thanh kiếm khổng lồ chắn ngay trước người mình.
"Đoàng..."
Đòn này nện thẳng vào người Dolestrange, mạnh đến mức khiến anh bị thổi ngược về sau, phải nhờ Tutaschon đỡ mới có thể đứng vững. Một dòng máu đỏ tươi chảy từ khóe miệng anh, thấm vào phần ria bên môi.
"Vết thương thế nào rồi?" Tutaschon hỏi.
Dolestrange đưa tay lau vết máu bên mép, lắc đầu: "Vẫn ổn."
Phần lông ngắn trên người anh bị đốt trụi mất một mảng, có chỗ còn bị bong da tróc thịt. Nhưng luồng sáng này lại không gây thương tổn nặng đến anh, chí ít là không khiến anh đánh mất năng lực hành động. Dolestrange bảo rằng mình vẫn ổn không phải là có ý cậy mạnh, bởi anh thật sự vẫn còn có thể ra trận.
Dolestrange nhìn về phía đòn tấn công đó phát ra, cao giọng nói: "Chỉ dùng thứ này, mà lại muốn g**t ch*t vua của bộ tộc Cuồng Sư bọn ta à?"
"Ồ wow... trực tiếp đỡ pháo laser, vị này đúng là đàn ông đích thực!!"
"Tuy CP này tui đu không nổi, nhưng Đại Kiếm Sư kiên cường quá!!! Ngầu đét!!!"
"Mọi người nhìn cơ thể lông lông xù xù đó đi, còn có bộ lông lộng lẫy này nữa. Cơ bắp cuồn cuộn này, còn có hành động xả thân bảo vệ chủ nữa. Đây chính là sức quyến rũ của đàn ông đích thực đấy!!! Hội tụ hết tinh hoa của lịch sử tiến hóa rồi!!"
Chẳng hiểu sao Tiêu Chỉ lại cảm thấy câu vừa rồi là do ông thầy nhà mình bình luận...
Gần như là ngay lúc đó, cậu nhận được tin nhắn riêng của Ngải Einstein.
Hey Hey Hey: Mất mặt quá. Bây giờ vờ như không quen ông thầy mình được không...
7654321: +1
Hết chương 81
💬 Bình luận chương