Cố tiên sinh đến lúc này, chắc chắn là biết cô bị bắt nạt rồi, cho nên đến chống lưng cho cô đây mà.
Du Yến mang theo hai chị em vội vàng đi ra trường quay, sợ đi chậm sẽ bị chật cứng như ban sáng, muốn nhìn thấy anh chắc phải bắt ghế đứng lên.
Nhưng đi được nửa đường, cô lại kéo hai người lại, không nói hai lời xoay người quay về.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản không?”
“Không thể.” Cố tiên sinh quả quyết từ chối.
Cố tiên sinh bá đạo nói một thì không được hai, thoáng cái lại khiến Du Yến càng thêm si mê, cong mắt say đắm ngắm anh, Cố tiên sinh bị cô ngắm đến trong lòng thoải mái, thật muốn mãnh liệt hôn cô, nhưng ở đây là nơi công cộng có người qua lại, đến cả ôm cô vào trong lòng cũng không thể.
Cố tiên sinh nhất thời cảm thấy có chút buồn bực.
Du Yến lại chợt nghĩ đến chuyện khác, nói với Bùi Thiếu Hoa: “Anh Hoa cũng họ Bùi, có phải là họ hàng của Bùi lão không.”
Không nghĩ đến Bùi Thiếu Hoa sảng khoái gật đầu, “Ông ấy là chú hai của anh.”
Du Yến kinh ngạc, lòng thầm nghĩ lai lịch của người này thật lớn.
Không nhịn được lại cảm thán: “Không nghĩ đến bối cảnh của anh Hoa lớn thế này a!”
“Đương nhiên rồi.” Lúc này Bùi Thiếu Hoa mới tìm được chút cảm giác tồn tại, không nhịn được có chút đắc ý.
“Nhưng bối cảnh lợi hại thế này, sao chơi mạt chược lại tệ thế.” Du Yến khó hiểu hỏi anh.
Bùi Thiếu Hoa bị giẫm trúng chân đau thoáng cái muốn lật bàn, mẹ nói, bối cảnh gia thế liên quan gì đến chuyện chơi mạt chược tệ chứ? Hai người này có phải là tâm linh tương thông không? Sao có thể nhắc đến cùng một chuyện như thế? Hứ!
Thế là, Bùi Thiếu Hoa đùng đùng nổi giận rời đi.
Cố tiên sinh cần đi làm nhưng vẫn không nỡ rời đi.
Hai nhân vật lớn vừa rời đi, mọi người trong trường quay liền thở phào nhẹ nhõm.
Đạo diễn Lý cùng Du Yến đi tiễn người, lúc quay về, ông nói với Du Yến: “Cô sớm quen biết ông chủ bên đầu tư, sao không nói sớm, cũng sẽ không xảy ra chuyện ban sáng, nhìn ý của Bùi tổng, Nghiêu Hàm Na này bị đổi chắc rồi, cô thật không muốn lên vai chính sao?”
“Đạo diễn Lý, tôi thật sự rất thích vai nữ phụ này, cũng rất giàu tính thách thức, tôi thật sự không muốn đổi.”
“Được được được, cô muốn vai nữ phụ thì là nữ phụ, cô vui là được.” Đạo diễn Lý vội phụ họa với cô, nói đùa chắc, ông chỉ là một đạo diễn nho nhỏ, Du Yến này lại là một đại tổ tông, nếu đắc tội với cô, đoán chừng đến cả ông cũng bị đổi đi.
Sóng gió mà Nghiêu Hàm Na mang đến, dưới sự cường ngạnh trấn áp của Cố tiên sinh, mọi chuyện rất nhanh liền sóng yên biển lặng, tòa soạn đăng bài Nghiêu Hàm Na bị thương, hôm sau lập tức đăng bài xin lỗi, nói tin tức không xác thực, do người xấu tung tin sai sự thật, khiến cho đoàn phim《Bạn của năm đó》đã gặp nhiều rắc rối không cần thiết, đặc biệt phải đăng báo xin lỗi vân vân...
Mà bởi vì có người biết chuyện đứng ra làm chứng, chỉ thẳng người tung tin là đại diện của Nghiêu Hàm Na, thế là đại luật sư của tập đoàn Cố Thị lập tức kiện người đại diện của Nghiêu Hàm Na lên tòa.
Chuyện này bị lộ ra, truyền thông lại bắt đầu xôn xao.
Nghiêu Hàm Na đóng phim bị thương, dẫn đến cuộc đại chiến giữa vai chính và vai phụ, kết quả chưa phân thắng bại, lại phát hiện ra người đại diện của Nghiêu Hàm Na ác ý phỉ báng, trực tiếp bị kiện lên tòa, (tuy chỉ nói là người đại diện, nhưng người đại diện nhận mệnh lệnh của ai, không nói cũng đã biết rõ), chứng cứ vô cùng xác thực, người đại diện của Nghiêu Hàm Na lập tức bị tố cáo. Cho đến khi đoàn phim《Bạn của năm đó》đơn phương thông báo đổi vai nữ chính, đã xác định được người thế vai. Mà trong toàn bộ quá trình, Nghiêu Hàm Na từ đầu chí cuối đều không đứng ra nói đến nửa lời. Càng ly kỳ là nhân vật chính trong tin đồn lại không được báo chí đăng dù chỉ nửa chữ.
Quần chúng đổi người sao?” Du Yến nhìn Đỗ Phi Phi, bất mãn bĩu môi.
“Đã hỏi rồi, người ta bên kia hình như có người chống lưng.” Đỗ Phi Phi cũng khó xử nhíu mày.
“Thật đúng là, anh Hoa bây giờ đã đi du lịch, còn chơi mất tích, thật sự là trời muốn diệt em.”
“Thật ra do em không đi tìm Cố tiên sinh thôi.” Đỗ Phi Phi đề nghị.
Du Yến đau khổ vuốt mặt: “Lần trước điều tra Kỷ Hải, đã khiến cho Cố tiên sinh chú ý, lần này lại tìm anh ấy, anh ấy nhất định sẽ hỏi quan hệ giữa em với Kỷ Hải.”
“Thế giữa em với Kỷ Hải rốt cuộc có quan hệ gì? Em vì sao không muốn đóng cùng cậu ta.” Không đợi Cố tiên sinh hỏi, Đỗ Phi Phi cũng vô cùng tò mò.
“...” Du Yến cạn lời nhìn Đỗ Phi Phi, buồn bực đáp: “Em và cậu ta không có quan hệ gì cả!”
“Thế tại sao lại bài xích như thế?”
“Haiz, lời nói ra rất dài.”
“Thế thì tóm tắt lại.”
“Em sao phải nói cho chị nghe, muốn nói cũng là nói cho Cố tiên sinh nghe!”
Hai người nói một đống lời nhảm nhí, lại bàn không ra trọng điểm.
Du Yến tiếp tục vuốt mặt, cảm thấy chuyện này trốn tránh cũng không phải là cách, đành dứt khoát nhân cơ hội quay phim, tìm hiểu thân thế của Kỷ Hải, xem thử cậu ta có phải vẫn còn kí ức trước kia không, bây giờ cũng chỉ có cách này mà thôi.
Nghĩ như thế, cả người Du Yến thoải mái hơn rồi.
💬 Bình luận chương