Nếu đã quyết định sẽ đi thăm dò Kỷ Hải, Du Yến cũng không nghĩ đến việc đá anh ra khỏi đoàn phim, mà chuẩn bị lẳng lặng quan sát diễn biến.
Hai lần gặp trước, vì bị ám ảnh tâm lý kiếp trước ảnh hưởng, cô vô cùng không bình tĩnh, lộ rõ sự kích động, dưới cái nhìn của mọi người xung quanh, phản ứng khi đối mặt với người lạ như thế thật sự là rất kì quái. Nếu Kỷ Hải cũng có kí ức kiếp trước, thế sẽ dễ dàng nhìn thấy sự khác thường của cô, cho nên, muốn có được đáp án, cô phải càng bình tĩnh hơn mới được.
Thật ra cảnh quay của Kỷ Hải không nhiều, chỉ diễn cùng Du Yến vài cảnh, hơn nữa nhân vật này cũng không được yêu thích, nếu Kỷ Hải có lòng muốn tiến vào giới điện ảnh, thì đó không phải là một vai diễn bắt đầu tốt, đương nhiên, nếu như cậu ta vì cô mà đến, thế thì lại là chuyện khác rồi.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản , thì đổi người là ổn, cậu thật sự không cần phải chạy đến đây.
Nhưng giây phút cuối cùng, Kỷ Hải vẫn xuất hiện.
Du Yến đập quyển kịch bản xuống bàn, mắng thầm: Đúng là thánh phiền phức!
Cảnh Hân bên cạnh sột soạt nhai khoai tây lát, còn cho rằng bản thân phát ra tiếng động làm ồn cô học thoại, lập tức ngừng miệng, đến cả số khoai tây lát trong miệng cũng không dám nhai.
Nhìn thấy dáng vẻ sợ sệt của cô nàng, Du Yến phì cười, nhào đến nhéo mặt Cảnh Hân nói: “Hân Hân, em thật sự là niềm vui của chị!”
Cảnh Hân trợn mắt, cả mặt bất lực: Nữ thần, mỗi ngày chị đều cố tình chèn ép em như thế, được, xem như chị lợi hại!
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản , nếu béo lên, lên phim trông sẽ không đẹp nữa, hơn nữa vai diễn này của em cần dáng người gầy gò, đạo diễn còn muốn em gầy chút nữa.” Du Yến ở đầu dây bên kia đang lắc đầu, nói sự khổ cực khi đóng phim.
Cố tiên sinh tức thì lòng đau như cắt, cảm thấy có nên đổi đạo diễn đi không, lại dám bắt bà xã của anh giảm béo, rõ ràng đã gầy như thân trúc rồi. Tối qua lúc hành sự trên giường, ôm lấy chiếc eo nhỏ nanh của cô, cảm thấy chỉ hơi dùng sức một chút liền có thể bẻ gãy mất.
“Không được gầy nữa.” Cố tiên sinh không vui ra lệnh, lần nữa cảm thấy thời gian đồng ý cho cô năm năm tự do, tuyệt đối là một quyết định sai lầm, làm diễn viên đúng là giày vò thân thể của chính mình mà, không làm diễn viên cũng chẳng sao, trong nhà cũng không thiếu chút đỉnh tiền đó cô kiếm được.
Sau đó Cố tiên sinh lại nghĩ, có phải là nên thành lập cho cô một công ty, chuyên môn đầu tư chút phim thong thả để cô đóng chơi, cô có thể thoải mái chơi đủ năm năm.
Chẳng qua bố Du cũng là mở công ty giải trí, nếu như biện pháp này khả thi thì cũng sẽ không có tình hình như bây giờ.
Nghĩ đến chuyện này, Cố tiên sinh đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy giải quyết vấn đề của Du Yến còn khiến anh bó tay hơn so với chuyện của hội đồng quản trị.
“Biết rồi, em bảo đảm, sau khi đóng xong phim này sẽ lập tức béo trở lại.”
Tuy biết sự bảo đảm của cô chẳng đáng mấy xu, nhưng trong lòng Cố tiên sinh vẫn thoải mái hơn chút.
“Cố tiên sinh, tối nay chúng ta đi ăn lẩu đi, đột nhiên em thèm quá.”
“Ừm.” Đối với yêu cầu của cô, Cố tiên sinh không hề có nguyên tắc mà đồng ý.
“Quá tuyệt, thế tan làm anh đến đón em nhé, tối nay chúng ta đi hẹn hò.” Du Yến ở bên kia vui vẻ lên kế hoạch.
Trong não Cố tiên sinh có thể dễ dàng hiện lên dáng vẻ vui mừng của cô, thế là anh cũng mong chờ tối nay như cô.
Du Yến rất nhanh liền bị gọi đi quay phim, hai người lúc này mới không nỡ gác máy.
Cố tiên sinh cất điện thoại, phát hiện ra ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm anh, ánh mắt ấy hệt như nhìn người ngoài hành tinh vậy, Cố tiên sinh lần nữa ho khan hai tiếng, bình tĩnh nói: “Vừa rồi nói đến đâu rồi? Tiếp tục đi.”
Bộ nhớ CPU bên trong của các thành viên hội đồng quản trị đều không đủ dùng, sớm đã nóng đến chết máy rồi.
Sau khi Du Yến bên này gác máy, liền cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, Cố tiên sinh tuyệt đối là bình nạp năng lượng tùy thân của cô, thế là tâm tình vui vẻ bước ra ngoài trường quay, cho dù là nhìn thấy Kỷ Hải, chỉ cần cậu ta không nhìn cô lộ ra vẻ cười kì quái, cô liền cảm thấy tất cả đều có thể chịu đựng.
Tuy trong lòng có muôn vàn chán ghét đối với Kỷ Hải nhưng lúc đạo diễn hô bắt đầu, Du Yến vẫn rất nhanh nhập vai.
Kỷ Hải đóng vai một côn đồ ăn chực uống chực, thường xuyên tìm người chị họ Du Yến này mượn tiền, cho nên trong lòng chị họ vô cùng chán ghét cậu ta, mỗi lần gặp đều không cho cậu sắc mặt tốt.
Du Yến cảm thấy, chuyện này thật sự quá đơn giản, đây tuyệt đối là diễn theo bản năng, ánh mắt động tác tùy tiện diễn cũng có thể khiến đạo diễn hài lòng không thôi.
Ngược lại là Kỷ Hải, có lẽ vừa tiến vào đóng phim, trạng thái vẫn chưa điều chỉnh, cho nên vừa bắt đầu liền liên tục phải quay đi quay lại.
Đạo diễn ngược lại cũng không trách cậu ta, dù sao đi nữa cũng là người mới, lần đầu đóng phim, quay đi quay lại là chuyện rất bình thường, đạo diễn Lý đã chuẩn bị tâm lý rồi. Giống như Hà Hi, lúc đầu vào ống kính cũng diễn không tốt, thường xuyên bị đạo diễn Lý mắng, bây giờ cũng diễn ổn hơn nhiều rồi.
Chẳng qua là lúc đạo diễn Lý giảng kịch cho Kỷ Hải vẫn là rất trực tiếp, “Kỷ Hải, ánh mắt này của cậu không đúng, lúc cậu nhìn Tiểu Yến, là mang theo một chút đắc ý, khinh nhờn, cô ấy càng xem cậu không ra gì nhưng cô ấy lại không thể không đưa tiền lương cho cậu, cho nên cậu rất đắc ý, còn nữa, nụ cười của cậu phải mang theo nét cười hư hỏng, lúc vừa rồi cậu nhìn Tiểu Yến cười, liền khiến tôi liên tưởng đến dáng vẻ hán si*.”
(*Chỉ phái nam, cũng giống như hoa si)
Đạo diễn Lý tuổi tác của ông cũng không nhỏ rồi, ông cũng hiểu hán si là gì sao, bắt trend cũng giỏi quá cơ.
Du Yến nghe được hai chữ hán si, càng cảm thấy buồn nôn không chịu được.
“Xin lỗi đạo diễn, vì chị Yến là nữ thần của tôi, tôi là fan của chị ấy rất lâu rồi, có thể tiếp xúc với chị ấy trong khoảng cách gần thế này khiến tôi có chút hưng phấn.” Thái độ nhận lỗi của Kỷ Hải rất tốt, mỗi lần quay lại đều lập tức xin lỗi rối rít.
Du Yến cảm thấy, Kỷ Hải nhất định là cố ý, cố ý để mọi người biết cậu ta là fan cuồng của cô, cố ý làm ra những hành động fan cuồng, ví dụ như dùng ánh mắt si mê đầy tính chiếm hữu để nhìn cô, lâu dần, mọi người sẽ quen, cho rằng đó là điều bình thường.
Nhưng Du Yến không quen nổi, cô ghét ánh mắt quá mức trắng trợn của cậu ta, cảm thấy điều đó sẽ khiến cô nghĩ đến chuyện kiếp trước, lúc cậu gọi cô là nữ thần, cũng chính là ánh mắt đó.
Du Yến chán ghét chuyện kiếp trước của mình, đó là những hồi ức cô muốn cực lực xóa đi nhất, nhưng sự tồn tại của Kỷ Hải, lại từng giây từng phút nhắc nhở cô sự tồn tại của kiếp trước.
Nhân lúc nghỉ ngơi, đạo diễn Lý lại giảng kịch cho Kỷ Hải, theo thói quen minh họa vài động tác cho cậu ta xem, chờ đến khi bọn họ nói gần xong, giờ nghỉ ngơi cũng kết thúc.
Cảnh quay này là em họ lần nữa đến tìm chị họ, muốn cô đưa tiền, nhưng chị họ từ chối, thế là em họ động thủ giật túi của cô, hai người giành đi giành lại, cuối cùng chị họ giành không được, bị đẩy ngã trật chân, mà em họ liền ngang nhiên cầm túi tiền rời đi.
Đạo diễn hô bắt đầu, Du Yến chầm chậm bước vào ống kính, vừa tan làm, vẻ mặt của cô trông khá mệt mỏi, chỉ muốn về nhà trọ sớm hơn chút, lúc này, lại có người bước vào ống kính, Kỷ Hải dựa tường, phỏng chừng đã chờ được một lúc, nhìn thấy chọ họ đã xuất hiện, cậu ta liền cười hì hì hai tiếng, nói: “Chị họ, sao giờ này mới về, muốn tôi đói chết sao, có tiền không, cho tôi mượn chút đỉnh.”
Du Yến chán ghét trừng mắt nhìn cậu ta một cái, lạnh lùng nói: “Tôi không có tiền.”
Em họ lưu manh hừ một tiếng, bảo: “Tôi không tin.” Dứt lời liền trực tiếp nhào đến giật lấy túi của cô.
Túi của Du Yến là túi quai chéo, vừa bị cậu ta kéo một cái liền kéo dây đeo xuống, Du Yến thét lên, lập tức giữ lấy dây đeo, lên tiếng mắng: “Cậu thật là đồ lưu manh thối, tiền lương tháng này của tôi đều bị cậu cầm đi rồi, nào còn tiền chứ.” Nói xong liền dùng tay còn lại đấm cậu ta.
Du Yến đấm cậu vài phát này đều dùng hết lực bú sữa để trút ra, hung hăng đấm xuống, đến cả nấm tay cô còn cảm thấy đau âm ỉ.
Kỷ Hải cũng nhìn thấy cô đánh thật, thầm cười một tiếng, đưa tay đẩy cô, dùng thân thể che canh, thậm chí cậu ta khẽ sờ lấy eo Du Yến.
Du Yến thoáng cái như bị sét đánh, cả người ngây ra, gương mặt tức khắc trắng bệch không còn sắc máu, hệt như gặp quỷ nhìn Kỷ Hải.
“Cắt...” Đạo diễn thấy Du Yến không ổn, cũng vội hô cắt.
“Tiểu Yến, sao vậy, không khỏe sao?” Trước đó vẫn diễn rất tốt, vốn cho rằng sẽ diễn một lần là qua, không ngờ Du Yến lại đột nhiên dừng lại, đạo diễn Lý cảm thấy rất là bất đắc dĩ.
Du Yến trân trân nhìn Kỷ Hải, ánh mắt hung dữ, sắc bén như lưỡi kiếm, hận không thể moi tim cậu ra xem thử, xem thử cậu có phải là kẻ lòng dạ đen tối của kiếp trước hay không.
Kỷ Hải khẽ cười, không chút sợ hãi đón nhận ánh nhìn của cô, ánh sáng trong mắt thâm trầm phức tạp, đó đều là những cảm xúc mà Du Yến không thể hiểu nổi.
“Xin lỗi đạo diễn Lý, tôi có chút không khỏe, có thể nghỉ ngơi chút không.” Du Yến lùi đi vài bước, muốn cách xa Kỷ Hải.
“Được, nghỉ ngơi nửa tiếng đi, tôi quay các cảnh khác trước.” Những cảnh trước của Du Yến biểu hiện rất tốt, cho nên bây giờ thái độ này khiến đạo diễn Lý thật sự cho rằng cô không khỏe, cũng không dám nói gì, vội vàng cho cô đi nghỉ ngơi.
Du Yến ngồi xuống ghế nghỉ của mình, Cảnh Hân vội đổ canh trong bình giữ nhiệt ra đưa cho cô, đây chính là canh bổ dưỡng mà Dư quản gia cho người nấu.
Du Yến uống được vài ngụm, sắc mặt mới dần bình thường lại, môi cũng có chút huyết sắc.
“Chị Yến, sao vậy? Có phải là không ổn chỗ nào không?” Cảnh Hân nhìn không ra cô có chỗ nào không ổn, chỉ có thể ở bên cạnh sốt ruột.
Không thèm để ý đến câu hỏi của Cảnh Hân, Du Yến đột nhiên ngẩn người, cảm xúc trong lòng đang trào dâng, rất lâu vẫn không thể bình ổn lại, thật sự là cậu ta, Kỷ Hải cũng giống như cô vậy, đều có trí nhớ của kiếp trước.
Vừa rồi lúc Kỷ Hải sờ bên hông cô, cô liền nhìn rõ sự trêu chọc trong mắt cậu, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, sau đó cậu ta liền che giấu rất tốt, nhưng sự quen thuộc ngắn ngủi đó lại khiến cô dường như quay về kiếp trước, trong lúc họ vẫn đang yêu nhau, Kỷ Hải thích thân mật sờ eo cô, cũng là vị trí đó, lực đạo đó, cô thậm chí có thể nghĩ đến câu nói khi cậu ta làm động tác đó.
Sự thật đã bày ra trước mắt, Kỷ Hải vẫn còn giữ lấy kí ức của kiếp trước, cậu ta đến đây là có mục đích, cho nên cậu tìm chỗ dựa, còn trẻ đã lăn lộn ra tên tuổi trong giới giải trí mà không cần qua cuộc thi tuyển chọn nào, cậu ta còn có thể thuận buồm xuôi gió đến trước mặt cô, cô nhất thời vẫn không làm gì được cậu ta cả.
Cho nên, cậu ta đến đây để tìm cô, mục đích của cậu vô cùng rõ ràng, tiếp cận cô, muốn cô quay về bên cậu ta, cho nên cậu liền hệt như kiếp trước không từ thủ đoạn.
Nhưng mà, không có khả năng, kiếp này cô đã có người hoàn mỹ như Cố tiên sinh, mỗi ngày họ đều trôi qua vô cùng hạnh phúc, Cố tiên sinh mới là nơi viên mãn nhất để tìm về.
Cho dù là không có Cố tiên sinh, chuyện của Kỷ Hải cũng sớm không thể quay lại được nữa, lần đầu tiên anh trói cô tiêm m* t**, bọn họ đã kết thúc rồi.
Không đúng, bọn họ không chỉ kết thúc, thậm chí còn là kẻ thù không đội trời chung!
Sau nửa tiếng, Du Yến tiếp tục diễn cùng Kỷ Hải.
Lần này Kỷ Hải cũng không giở trò xấu xa kia nữa, cho nên hai người diễn một lần liền đạt, đạo diễn rất hài lòng, nói hôm nay cảnh quay của họ có thể ngừng tại đây.
Sau khi đạo diễn hô cắt, Du Yến nhìn Kỷ Hải hỏi: “Là cậu sao? Kỷ Hải.”
Kỷ Hải cười híp mắt trả lời: “Vẫn luôn là anh, nữ thần của anh.”
Du Yến mím môi, ngây người, cũng không quay đầu nhìn cậu liền xoay người rời đi.
Tối nay Du Yến và Cố tiên sinh không đi ăn lẩu cũng không đi hẹn hò vì Du Yến trông không có chút tinh thần nào cả, cho nên Cố tiên sinh liền trực tiếp bảo tài xế lái xe về nhà.
Bữa tối cũng không có khẩu vị, sau không động vài đũa, liền đặt đũa xuống không nuốt trôi nữa, Cố tiên sinh nhíu mày đút cô uống một chén canh, mới để cô rời bàn ăn.
Sau khi Du Yến về phòng, Cố tiên sinh gọi điện cho Cảnh Hân hỏi chiều nay cô đã xảy ra chuyện gì, ngữ khí lạnh nhạt khiến Cảnh Hân bị dọa sợ, vội hệt như trả bài kể hết toàn bộ chuyện cho anh nghe, đến cả Du Yến uống nước gì, uống mấy ngụm cũng không bỏ sót.
Cố tiên sinh nghe xong, mày càng nhíu chặt lại.
Lại là Kỷ Hải, người này rốt cuộc là ai?
Cho dù chưa từng gặp mặt nhưng bản năng anh khiến anh cảm thấy chán ghét.
Triệu Thiêm từng tra qua người này, nhưng cũng chỉ là tra được chút chuyện vặt, ngoại trừ biết được anh có kim chủ ra, bối cảnh anh sạch như một tờ giấy trắng, chẳng lẽ vấn đề là trên người kim chủ của anh sao?
Nghĩ đến đây, Cố tiên sinh lại gọi cho Triệu Thiêm, lần này, anh ra lệnh cho Triệu Thiêm bất kể là dùng quan hệ gì đều phải tra ra thân phận kim chủ của Kỷ Hải, anh muốn biết người đó là ai.
Gọi điện xong, Cố tiên sinh về phòng xem Du Yến, Du Yến đã chui vào trong chăn, chỉ để lộ một chiếc mũi và đôi mắt lộ ra bên ngoài.
Nhìn thấy Cố tiên sinh bước vào, giọng ồm ồm trong chăn nói: “Cố tiên sinh, em có chút không thoải mái, em đi ngủ trước đây.”
Nhìn thấy cô gái nhỏ hệt như đà điểu, lời chất vấn bên môi vẫn là bị Cố tiên sinh nuốt về, ngồi xuống bên giường, dịu dàng vuốt tóc cô hỏi: “Rất không thoải mái sao? Có cần gọi điện thoại bảo bác sĩ đến xem không?”
Du Yến lắc đầu nói: “Em ngủ chút là được.”
Cố tiên sinh bất đắc dĩ nói: “Thế em ngủ đi.”
Giấc ngủ này của Du Yến ngủ không ngon lắm, đến nửa đêm, cô bắt đầu nói mê, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, Cố tiên sinh ôm cô vào lòng nhẹ giọng dỗ dành, nhưng căn bản vô dụng, vừa bắt đầu chỉ là nói mê, sau đó liền òa khóc, cuối cùng còn tay chân giơ loạn, Cố tiên sinh thậm chí bị cô đánh trúng sống mũi.
Sau đó, cô bị dọa đến giật mình tỉnh dậy.
Sau khi tỉnh dậy, ngây ngươi nửa ngày mới nhận ra người bên cạnh là Cố tiên sinh.
“Cố tiên sinh, em mơ thấy ác mộng.”
“Anh biết, lại đây, uống chút nước.” Cố tiên sinh nửa ôm lấy cô, cầm ly nước đút cô uống hai ngụm, nhìn thấy cô dần bình tĩnh, mới hỏi: “Mơ thấy gì vậy?”
Cô mơ đến chuyện kiếp trước, còn mơ thấy lúc cô nghiện m* t**, cơn nghiện tái phát, dáng vẻ sống không bằng chết, nhưng cô không thể nói cho Cố tiên sinh biết được, Du Yến đau khổ nhắm mắt lại, nói với Cố tiên sinh: “Em quên rồi.”
Cố tiên sinh hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của cô: “Chuyện không vui thì không cần nghĩ nhiều làm gì, anh vẫn luôn bên cạnh em.”
Du Yến ôm lấy Cố tiên sinh, cảm thấy có anh bên cạnh, thật tốt.
Đột nhiên cô rất muốn “làm chuyện yêu” với Cố tiên sinh, cô cần anh lấp đầy cả thân thể mình, cần sự va chạm mạnh mẽ của anh để khiến cô xác định đây không phải là mơ, mà là sự tồn tại chân thật.
Nghĩ như thế, cô liền bắt đầu c** q**n áo của Cố tiên sinh.
“...”
Cố tiên sinh cạn lời nhìn động tác của cô, bắt lấy tay cô hỏi: “Em làm gì vậy.”
“Làm - chuyện - yêu.” Du Yến tiếp tục không ngừng cởi.
“Cảm xúc bây giờ của em không ổn.” Cố tiên sinh phản đối, anh cho rằng cô bây giờ cần nghỉ ngơi, chứ không phải là vận động kịch liệt.
“Làm xong cảm xúc sẽ ổn.” Du Yến mặc kệ tất thảy, bổ nhào đến, đẩy ngã Cố tiên sinh.
“...”
💬 Bình luận chương