Thế là đối với bà xã đột nhiên cố chấp đòi làm, Cố tiên sinh cũng là bất đắc dĩ, sau khi phản kháng nho nhỏ vô hiệu, anh cũng thuận theo ngã xuống giường, để mặc cô ở trên người anh làm bậy.
Kết quả là cô gái nhỏ chỉ biết khơi màu mà không chịu dọn dẹp, sau khi khiến anh hứng tình liền sảng khoái phủi mông chuẩn bị đi ngủ, Cố tiên sinh sao có thể dễ dàng buông tha cô, thế là lại một đêm mất ngủ.
Hôm sau Du Yến liền được Cố tiên sinh bồng ra cửa để đến trường quay. Chính xác mà nói, Du Yến là được anh bồng xuống lầu, bồng đi ăn sáng, sau đó bồng ra đến cửa, lúc Dư quản gia tiễn họ ra ngoài, không tán thành nói: “Mệt thành thế này, sao không nghỉ phép ở nhà nghỉ ngơi, có phải là trong người không khỏe cần khám bác sĩ không.”
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản , hôm nay em có cảnh, không thể để bọn họ lại nói em chảnh chọe.” Du Yến chép miệng, từ trong lòng anh ngồi thẳng người dậy, dụi dụi mắt, ngáp một cái, dáng vẻ này khiến Cố tiên sinh nhìn đến cũng cảm thấy buồn ngủ.
“Chúng ta vốn là như thế, sợ gì người ta nói.” Cố tiên sinh không để ý những chuyện này, nếu thật sự có tin dám đăng như thế, phong tỏa là được, không gì là không làm được cả.
Du Yến nghe lời anh nói, phì cười hôn lên môi anh: “Cố tiên sinh, anh như vậy là không được nha, thật sự muốn chiều hư em.”
Cố tiên sinh thưởng thức nụ hôn của cô, đáp: “Em ngoan thế này, chiều không hư.”
Câu nói này khiến trong lòng Du Yến có chút buồn, cô có nhiều chuyện giấu anh như thế, sao gọi là ngoan được? Sau khi Cố tiên sinh biết được, chắc canh sẽ không cho rằng như thế nữa.
Hai người lại ở trong xe quấn quýt thêm mười phút, Du Yến mới lưu luyến bước xuống xe.
Cửa xe vừa mở, đúng lúc có một chiếc xe đỗ ở đối diện đường, một chiếc Lamborghini vô cùng chói mắt, Du Yến đứng trước cửa xe, nheo mắt nhìn chiếc xe đối diện, đột nhiên có dự cảm không lành.
Kiếp trước, lúc quen với Kỷ Hải, hai người vẫn trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, cô rất phóng khoáng mua một chiếc Lamborghini cho cậu ta, kiểu dáng và màu sắc đều giống hệt chiếc này.
Quả nhiên, khi cửa xe mở ra, cả người Kỷ Hải ăn mặc bảnh bao từ trên xe đi ra, vừa nhìn thấy Du Yến, lập tức cười thật tươi, vẫy tay với cô gọi: “Nữ thần, chào buổi sáng.”
Tâm tình tốt vừa rồi quấn quýt bên Cố tiên sinh, lập tức biến mất không chút bóng dáng.
Xe của Cố tiên sinh vẫn chưa đi, vì để che đậy tai mắt, Cố tiên sinh vốn không định xuống xe.
Nhưng vừa nhìn thấy Kỷ Hải xuất hiện, Cố tiên sinh không nói hai lời, mở cửa xe bước xuống, thoải mái đứng thẳng người sau lưng Du Yến, quý khí bức người.
Tầm mắt dừng trên người Kỷ Hải, lẳng lặng đánh giá anh.
Kỷ Hải chỉ mới mười tám tuổi, bề ngoài tuy lộ ra vẻ ngây thơ nhưng ánh mắt lại không thua kém người thành niên.
Chỉ thấy cậu ta không hề áp lực đưa mắt nhìn thẳng Cố tiên sinh, ánh mắt mang theo sự khinh thường rõ ràng, cậu ta mở miệng nói “Ôi, tình cảm cũng thật tốt, còn đưa chị Yến đi làm nha.”
Du Yến nhíu mày, “Liên quan gì đến cậu?”
Kỷ Hải khoanh tay trước ngực, dựa lên cửa xe, khó hiểu nói: “Tôi chỉ là tò mò, nữ thần không phải ghét nhất là hôn nhân bị ép cưới sao? Bây giờ lại là chuyện gì đây?”
“Cậu là ai? Chuyện của chúng tôi không đến lượt cậu bình luận.” Lúc nói câu này, trong lòng có chút bất an, Cố tiên sinh đang đứng sau lưng, cô thật sự rất sợ Kỷ Hải sẽ đột nhiên nói ra những chuyện trước đây, hậu quả sau đó cô thật sự không dám nghĩ đến.
“Tôi là ai, em không phải đã quá rõ ràng rồi sao?” Kỷ Hải cong mắt cười đáp.
Cố tiên sinh đứng đằng sau nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người, sắc mặt dần lạnh lại, chỉ thấy anh chậm rãi cởi cúc âu phục, tao nhã đưa áo khoác ngoài cho Du Yến cầm, sau đó cởi cúc áo, cúc áo đắt tiền bị anh tùy ý ném đi, không biết đã lăn vào góc nào, sau đó xắn tay áo, vừa xắn vừa đi về hướng Kỷ Hải.
Kỷ Hải thu lại nụ cười, trực tiếp nhìn chằm chằm anh hỏi: “Anh muốn là gì?”
Cố tiên sinh hừ lạnh một tiếng nói: “Thằng khốn lắm lời.” Vừa dứt lời, chân dài nhanh chóng đạp lên bụng của Kỷ Hải.
Kỷ Hải trở tay không kịp, bị đạp đến trực tiếp đụng vào thân xe, lực đạo khá lớn khiến cậu ta bị văng ngược về, theo phản xạ có điều kiện cậu cong người ngã chúi, Cố tiên sinh giơ tay trái ra, bắt lấy đằng sau cổ áo của cậu ta, kéo cậu đứng lên, tay phải cuộn lại thành nắm đấm, hung hăng đấm một quyền vào mặt cậu, động tác của Cố tiên sinh quá nhanh, Kỷ Hải vốn không có sức để đỡ, chỉ đành cắn răng lại ăn một đấm, cậu hự một tiếng, máu mũi lập tức phụt ra.
Cố tiên sinh buông tay trái ra, Kỷ Hải vô lực mềm oặt ngã trên mặt đất.
Lùi về sau vài bước, Cố tiên sinh chợt nhớ ra chuyện chính vẫn chưa làm, thế là lại đi đến bên Kỷ Hải, từ trên cao nhìn xuống nói với cậu: “Cách xa vợ tôi một chút.”
Kỷ Hải ôm mặt không đáp.
Cố tiên sinh hài lòng gật đầu, bước về chỗ Du Yến, nhận lấy áo khoác ngoài vắt bên khuỷu tay, hỏi Du Yến, “Cần anh đưa em vào trong không?”
Du Yến ngây ngốc lắc đầu, Cố tiên sinh cúi đầu hôn lên mặt cô, dỗ dành: “Thế em vào đi, anh ở đây trông cậu ta.”
Du Yến ngây ngốc gật đầu, máy móc xoay người, từng bước bước vào trong trường quay, vẻ mặt có chút mơ hồ.
Cố tiên sinh thấy cô đã đi xa, thấp giọng cười ra tiếng, thầm nghĩ hình như đã dọa ngốc cô rồi.
Quay đầu lại nhìn Kỷ Hải, thằng nhãi kia đang cố gắng bò dậy, xem ra anh rất lâu cũng không ra tay, võ nghệ lui đi không ít, Cố tiên sinh ung dung chờ cậu đứng dậy, nhàn nhạt nói: “Đây chỉ là cảnh cáo.”
Kỷ Hải loạng choạng đứng dậy, hung hãn nhìn Cố tiên sinh.
Cố tiên sinh khinh thường nhìn cậu ta, xoay người bước vào trong xe, xe lập tức lăn bánh rời khỏi bãi đổ xe.
Nhìn chiếc xe đã đi xa, Kỷ Hải đột nhiên cười lớn vài tiếng, tự độc thoại: “Nữ thần là của tôi, cô ấy là của tôi.”
Du Yến mơ màng bước vào trong trường quay, Cảnh Hân đang đứng ở cửa phòng nghỉ chờ cô, vừa thấy cô xuất hiện, liền vội vàng chạy qua nói: “Chị Yến, sao chị giờ mới đến, đạo diễn vừa đến đây, chị chưa đến, Kỷ Hải cũng chưa đến, bọn họ chỉ đành quay cảnh của những người khác trước.”
Du Yến xua tay, ra hiệu cho Cảnh Hân im lặng, não cô bây giờ chỉ chứa toàn bã đậu, vốn không nghe lọt bất kì lời nào.
Tiến vào trong phòng nghỉ, cô bắt đầu đi lại trong phòng, vốn dĩ không ngừng lại được.
Cố tiên sinh lại biết đánh người, anh lại biết đánh người, hơn nữa còn hung bạo như thế, hai cái liền đánh cho người ta gục trên mặt đất, như thế này là không đúng?!
Nhưng cho dù là không đúng, cô vẫn cảm thấy, Cố tiên sinh thật sự là đẹp tàn bạo, aaa...!!! Cô vừa rồi lại quên mất cầm di động quay lại, đây tuyệt đối là một cảnh mang tính lịch sử!
Cố tiên sinh dáng vẻ nghiêm túc, bình tĩnh, lý trí, siêu phàm thoát tục lại vì cô mà đánh người!
Mà ngay giây phút quan trọng như thế, cô lại không đứng bên cạnh vỗ tay khen hay, hơn nữa còn đứng ngây ra, biểu hiện này tuyệt đối kém cõi!
Làm sao đây, cô thật muốn chạy hai vòng trường quay.
Húp một ly nước to, lúc này Du Yến mới dần bình tĩnh lại, cầm điện thoại gọi cho Cố tiên sinh.
Điện thoại vừa thông, cô lập tức kích động nói: “Cố tiên sinh, anh đánh người rồi.”
Cố tiên sinh bị lời này của cô chọc cười, thầm nghĩ cung thần kinh phản xạ của cô cũng thật dài, anh sắp đến công ty rồi, cô mới nghĩ đến chuyện này.
“Ừ, đánh rồi.”
“Nhưng anh sao lại có thể đánh người chứ? Anh tiên thế này mà.” Du Yến đều không biết bản thân đang nói gì nữa.
“Tiên?”
“Chính là, chính là, không giống tác phong của anh, Cố tiên sinh là người cao quý, ưu nhã như vậy.”
Lần này Cố tiên sinh thật sự là cười ra tiếng, lòng thầm nghĩ đúng là đại bảo bối của anh, nói chuyện cũng đáng yêu thế này, “Không có gì không đúng cả, nhìn thấy anh không thoải mái, liền đánh thôi, trước đây anh cũng thường đánh nhau.”
“Trước đây? Thế là cách đây bao lâu.” Du Yến ngây ngốc sẵn tiện hỏi anh.
Cố tiên sinh cố gắng nhớ lại, “Hẳn là lúc bảy, tám tuổi chăng.”
“...” Du Yến trực tiếp im lặng.
Cố tiên sinh lại cười nói: “Sau này có học võ, học đủ thứ đánh đấm, chỉ là không có cơ hội luyện tập thôi, cho nên anh cũng xem như biết đánh nhau đấy.”
Được rồi, nam thần anh cái gì cũng biết cả, anh có thể thăng thiên rồi.
Hai người thoáng im lặng, sau đó Du Yến lại nghe thấy giọng nói dịu dàng của Cố tiên sinh ở đầu dây bên kia: “Tiểu Yến, anh đang đợi lời giải thích của em.”
💬 Bình luận chương