Thời tiết lành lạnh nhưng cũng không ngăn được sự nhiệt tình trong lòng cô, quay phim tuy cực nhưng mỗi ngày sau khi quay xong liền có xe riêng đến đón, vừa về nhà liền có thể thưởng thức thức ăn ngon miệng, còn những người vây quanh mình đều là người nhà mình, cảm giác này, hệt như chưa từng rời khỏi nhà vậy, thoải mái lại tự do.
Hôm nay nhân lúc nghỉ giữa giờ, Dư quản gia đem chút điểm tâm đến cho cô, là cháo tổ yến thơm ngon, trong thời tiết này, ăn cháo có thể làm ấm dạ dày.
Du Yến mở hộp thức ăn ra, bên trong còn có hai phần, thoáng nhìn Dư quản gia, Dư quản gia ho khan một tiếng, ngẩng đầu nhìn trời, vờ như không thấy ánh mắt trêu trọc của cô.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản hung dữ với em như thế nữa.”
“Cố tiên sinh, anh đột nhiên trở nên giảo hoạt rồi.” Du Yến trưng ra vẻ mặt như bị dọa, Cố tiên sinh bị chọc cười.
“Trước giờ không gian không thương.”
Quả nhiên gần mực thì đen gần đèn thì rạng, Cố tiên sinh ở cạnh cô lâu ngày nên cũng học được thói dẻo miệng, thật là cũng cừ lắm cơ!
Cố tiên sinh sau khi đưa cô đến phim trường, quyết định sẽ đi dạo quanh, rồi đi tìm Du Yến thăm trường quay, giữa trưa còn mời đạo diễn bọn họ đi ăn cơm làm quen.
Tuy anh cảm thấy chỉ dạy của Tư Sùng Chí khá hữu hiệu nhưng mắng người, nổi nóng gì đó, không phải là phong cách của anh, Cố tiên sinh thích lấy đức phục người hơn.
Hiếm khi được một lần đến đây, Cố tiên sinh liền dẫn theo Dư quản gia, nhàn rỗi đi dạo quanh phim trường, vì là cuối tuần nên người qua lại khá nhiều, cho nên Cố tiên sinh liền cùng với Dư quản gia đi đến nơi ít người.
Tuy chỉ là những kiến trúc mô phỏng nhưng nhìn nhiều sẽ cảm thấy hoa mắt, cũng cảm thấy không có gì để xem.
Ngẫu nhiên có vài người qua đường lướt qua người Cố tiên sinh, vẫn quay đầu nhìn thêm vài cái, cảm thấy người này có chút quen mắt, gương mặt khí chất đều rất tốt, hẳn sẽ không phải là ngôi sao lớn ở đây quay phim chứ.
Có vài cô gái gặp anh, cũng lặng lẽ nhìn Cố tiên sinh, nhỏ giọng bàn luận, “Các cậu có cảm thấy, người này rất giống doanh nhân Cố Hành Viễn không?”
Một người khác nói: “Có chút giống, nhưng hình như so với ti vi còn đẹp trai hơn.”
Sau đó còn có người mỉa mai: “Các người thật sự cho rằng người giàu có đều giống trong phim truyền hình sao, rảnh rỗi thì đi tán gẫu, yêu đương sao? Người giàu đều rất bận được chưa, sao lại rảnh rỗi ra ngoài chơi, không việc gì thì ít xem đọc ngôn tình, đọc nhiều tin kinh tế đi!”
“...”
Các em gái tuy không bị ngôn tình tẩy não nhưng cậu rõ ràng là bị tin kinh tế tẩy não rồi được không!
Chẳng lẽ các người giàu có đều bận tối mặt tối mày, từ sáng đến tối đều bận rộn trên thương trường? Người giàu có cũng có cuộc sống riêng tư chứ!
Dư quản gia lẳng lặng thầm mỉa mai trong lòng, quay đầu nhìn Cố tiên sinh, “Người càng lúc càng nhiều, chi bằng chúng ta đến phim trường thăm cô chủ đi.”
Cố tiên sinh nhìn ông một cái, “Sao vậy, ông cảm thấy những địa điểm quay này không đẹp ư?”
Dư quản gia nghiêm túc trả lời: “Địa điểm cũng đẹp, nhưng tôi cảm thấy xem quá trình cô chủ đóng phim sẽ có ý nghĩa hơn.”
“Thế thì đi thôi.”
Gần đây Dư quản gia thường đến phim trường đưa thức ăn, đưa điểm tâm đến còn thường xuyên đem trái cây và thức ăn vặt đến tặng cho những người khác, nên mọi người đều khá quen ông, ông vừa dẫn thêm một người đến mọi người cũng không để ý cho rằng ông lại đến mang thức ăn đưa cho Du Yến.
Lại quay đến cảnh Du Yến đấu kiếm, bị treo trên dây cáp hơn nữa còn là cảnh cô bị đánh, chỉ thấy cô ở trên không bị nam chính chém một đao, cả người ngã ra sau, sau đó ngã xuống tấm nệm bông bên dưới.
Màn này khiến cho Cố tiên xinh xem đến ngỡ ngàng, quay đầu hỏi Dư quản gia: “Gần đây cô ấy đều đóng những cảnh này sao?”
Dư quản gia gật đầu, nếu là Cố tiên sinh tự mình nhìn thấy, cũng không tính là ông cáo mật.
“Như thế này không bị thương mới lại.” Cố tiên sinh hiển nhiên rất giận.
“Phim võ hiệp đều là quay như thế.” Dư quản gia giải thích với anh, đây đều là những chuyện ông nghe được từ Cảnh Hân.
“Ông đi gọi cho người đại diện của cô ấy, sau này không cho phép đóng phim võ hiệp nữa.” Dao kiếm không có mắt, lỡ như thật sự bị thương thật thì thế nào, anh không cho phép chuyện như thế xảy ra.
“Vâng.”
Vì trước đó quay những cảnh quan trọng, Cố tiên sinh cùng Dư quản gia yên tĩnh đứng một bên nhìn, đột nhiên từ bên cạnh xuất hiện một cô gái, dùng giọng ngọt ngấy, hưng phấn hỏi: “Đây không phải là Cố tiên sinh sao? Hai người lại đến thăm chị Yến à.”
Nhìn đối phương nhiệt tình như thế, hiển nhiên là rất thân với Du Yến, Cố tiên sinh nhìn cô nàng, phát hiện ra bản thân căn bản không hề quen.
“Em là Hà Hi, cùng chị Yến lần trước đóng《Bạn của năm đó》, em đóng vai nữ chính.” Hà Hi đặc biệt cường điệu ba chữ ‘vai nữ chính’.
Cố tiên sinh nhìn cô ấy, gật đầu, cũng không đáp lại, rất nhanh liền quay đầu tiếp tục ngắm Du Yến.
Hà Hi vẫn ở bên cạnh tiếp tục nói: “Em với chị Yến khá thân, lần trước em ngã xuống cầu thang, chị ấy còn bất chấp kéo em lại khiến cho bản thân bị thương, đến bây giờ em vẫn rất cảm động.”
Hà Hi vốn muốn tìm chủ đề để nói, nào ngờ Cố tiên sinh nghe xong câu đó, sắc mặt lập tức thay đổi, nét mặt trầm xuống nhìn cô nàng, “Người khiến cô ấy bị thương, chính là cô?”
Câu hỏi này hỏi rất lạ, giống như cô cố ý làm người khác bị thương vậy.
“Lúc ấy em cũng bị dọa, nhưng chị Yến thật sự rất trượng nghĩa, không nói hai lời liền giơ tay kéo em.” Hà Hi nói những lời này, lại cười hỏi Cố tiên sinh, “Nghe nói anh với chị Yến là bạn thân ư?”
💬 Bình luận chương