Cố tiên sinh đang nghe Du Yến là vì cô ta mà bị ngã đến hôn mê, lòng thầm trực tiếp liệt kê người này vào trong danh sách đen.
Nhưng anh là người hỉ lộ đều không lộ ra ngoài, cho dù Hà Hi là người biết nhìn sắc mặt đi nữa thì cũng không có cách nào nhìn thấy được Cố tiên sinh, thế nên cô nàng vẫn bên ngoài luyên thuyên không ngừng nghỉ.
“Chị Yến rất biết chăm sóc người khác, bọn em thường hay đi chơi, sao lại không thấy anh cũng đến chơi nhỉ?”
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản không cho nhắc đến, cô ấy còn nói nếu không sẽ cách tôi xa chút.”
Mọi người tò mò, “Tại sao?”
Du Yến cũng rất tò mò nhìn Cố tiên sinh, không biết tiếp theo anh sẽ nói gì.
“Tôi đang theo đuổi cô ấy, cô ấy lại không muốn có scandal.” Cố tiên sinh nhìn Du Yến, trong mắt chứa đầy sự sủng nịch.
Đạo diễn bừng tỉnh đại ngộ, cười nói: “Nam chưa cưới, nữ chưa gả, quang minh chính đại qua lại với nhau, gọi là yêu đương, không phải là scandal.”
Cố tiên sinh cũng cảm khái nói: “Tôi cũng nói như thế, nhưng cô ấy vẫn không đồng ý.”
Thế là mọi người đều nhìn Du Yến trách móc, lòng thầm nghĩ cô gái này sao lại không muốn công khai, có người đàn ông xuất sắc như thế theo đuổi, cô ấy còn dám chê bai, có phải là yêu cầu quá cao rồi không?! Thật sự khiến mọi người phẫn nộ mà.
“Du Yến à, chuyện này cô không đúng rồi, sự nghiệp tuy là quan trọng nhưng đối tượng thì vẫn phải tìm, điều kiện giống như Cố tiên sinh, tuyệt đối là thắp đèn lồng cũng không tìm ra đâu, tốt bậc nhất rồi, cô sao còn chê bai thế?”
Du Yến im lặng nhìn mọi người lại nhìn Cố tiên sinh, không biết nên có phản ứng gì, chỉ đành hi hi cười trừ.
Sau bữa trưa, Du Yến và Cố tiên sinh cùng nhau ngồi chung xe về đoàn phim, vừa lên xe liền nhéo tay Cố tiên sinh, “Nói, tại sao đột nhiên lại nói ra những lời kia.”
Cố tiên sinh ôm cô: “Anh không phải là dựa theo tiến trình theo đuổi em sao? Để người khác biết được mong ước của anh và phản ứng của em, chiêu này không đi sai nha.”
“...” Du Yến nhìn anh, bĩu môi nói: “Cố tiên sinh, anh thật là một tâm cơ boy.” Nói xong liền hung hăng hôn lên môi anh, còn đưa lưỡi vào trong khuấy động.
Cố tiên sinh vừa bắt đầu là vẻ mặt say đắm hưởng thụ, nhưng sau khi tiếp tục hôn sâu, vẻ mặt của anh lại bắt đầu trở nên vi diệu.
Du Yến hôn anh thật lâu, mới buông anh ra cười hỏi: “Sao nào, mùi tỏi thơm không?”
Vừa rồi đĩa nghiêu xào cháy tỏi, đặt trước mặt cô, mọi người đều lo uống rượu, kết quả là cả dĩa nghiêu to đều là cô ăn sạch, ăn đến trong miệng đầy mùi tỏi, cho dù đã nhai kẹo thơm miệng cũng không giảm được bao nhiêu.
Cho nên cô hôn Cố tiên sinh để trừng phạt, mục đích là để anh thưởng thức mùi tỏi, thật sảng khoái!
Cả đoàn người quay về đoàn phim, hai phóng viên trước đó vẫn chưa đi, nhìn thấy Cố tiên sinh xuất hiện, vội vàng đi đến trước mặt anh, hỏi: “Cố tiên sinh, chúng tôi là phóng viên của báo XX, nghe nói anh đến đây thăm cô Du và cô Hà, ba người có phải là bạn thân không? Xin hỏi anh đánh giá thế nào về hai người họ?”
Đối với một đống câu hỏi của phóng viên, mọi người đều có chút không hiểu, Cố tiên sinh rõ ràng là đến thăm Du Yến, lúc nào lại thành thăm Du Yến và Hà Hi, chuyện này liên quan gì đến Hà Hi chứ?
Du Yến cũng cảm thấy có chút kì diệu, đang nghĩ lại họ nói gì lại bị Cố tiên sinh chặn lại, chỉ nghe anh hỏi phóng viên: “Cô Hà là ai?”
Sau đó đến cả phóng viên cũng trở nên mông lung.
💬 Bình luận chương