Bữa tiệc diễn ra vào tối thứ sáu, lúc Du Yến về thành phố B đã hơn ba giờ chiều, tuy trên máy bay có ăn một chút, nhưng về đến nhà vẫn là đói không chịu nổi, may mà quản gia là một người rất chu đáo, đã mời nhà tạo mẫu đến đây rồi, lễ phục trang sức cũng đã chuẩn bị ổn thỏa, giúp cô giảm đi một đống phiền toái.
Du Yến vừa tiến vào cửa liền hét ầm lên bảo quản gia đưa chút đồ ăn cho cô, Cảnh Hân cũng được cô giữ lại.
Đầu bếp mà trong nhà mời về có trù nghệ rất tuyệt, trước kia Du Yến rất thích thức ăn mà ông ấy làm, sau khi ly hôn thỉnh thoảng vẫn nhớ đến trù nghệ của ông, lần này sau khi tỉnh lại liền trực tiếp đến đoàn phim, vốn dĩ không kịp thưởng thức mỹ thực, lúc này bụng đói đến không chịu nổi.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản phép vứt tôi lại một mình đâu đấy. Anh phải bảo vệ tôi nha.”
Dù là lời nói đùa, nhưng ý tứ thân thiết biểu hiện rất rõ. Cố Hành Viễn tuy không rõ ràng đáp ứng, nhưng sau khi tiến vào đại sảnh, lúc cùng người quen hàn huyên, anh từ đầu chí cuối vẫn luôn nắm lấy tay cô.
Một vài người bắt tay với Cố Hành Viễn, còn nghe anh dùng giọng trầm thấp dễ nghe để giới thiệu người bên cạnh mình: Đây là vợ của tôi, Du Yến.
Du Yến khẽ cúi đầu, nhìn bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mười ngón đan xen, hai lòng bàn tay dính sát vào nhau, thân nhiệt truyền qua từ lòng bàn tay, cô đột nhiên phát hiện cảm giác này thật sự vô cùng tuyệt vời, thế là trên mặt cô luôn treo nụ cười ngọt ngào xinh đẹp.
Sớm đã cùng chủ nhân bữa tiệc bác Trương hàn huyên một lúc, bác Trương hiển nhiên có chuyện muốn nói riêng với Cố Hành Viễn, Du Yến liền biết điều tránh đi, một mình đứng trước quầy buffet, muốn thử nhìn xem có món gì ngon không.
Du Yến tuy là một tiểu hoa đán nhưng trong hội trường đủ người giàu có này, không bị nhận ra cũng là chuyện rất bình thường, ngược lại là Cố Hành Viễn đưa cô đi một vòng, người trong bữa tiệc đều đã quen với cô, con dâu của Cố gia, vợ của Cố Hành Viễn, đương nhiên là thân phận hiển hách đủ để chấn áp phần lớn mọi người. Thế là lúc cô đứng một mình, liền có rất nhiều người đi đến kết giao.
Từ nhỏ đã lớn lên trong giới thượng lưu, Du Yến thừa sức đối phó với những loại trường hợp như thế này, chỉ là trước đó, cô luôn ra vẻ kênh kiệu, không thèm chịu uất ức bản thân kết giao với người khác, vốn dĩ không hề ý thức được Du gia chỉ là có chút giàu có mà thôi, người muốn kết giao với cô vốn không được vài người.
Nhưng hôm nay lại khác, vốn thân phận là người Cố gia, nhất cử nhất động của cô đều bị người khác để ý đến. Cố Hành Viễn bên kia bọn họ vẫn chưa dám chọc vào nhưng người vợ xinh đẹp như hoa như ngọc này của anh, vẫn có thể thiết lập quan hệ.
Thế là một đám người chen lấn đến bắt chuyện với Du Yến, khiến cô không cách nào yên lặng ăn thức ăn. Không dễ gì mới thoát khỏi bọn họ, Du Yến liền muốn cầm lấy dĩa điểm tâm, bên cạnh lại có người đến gần, cô lén lút trừng mắt, lập tức trưng ra nụ cười chào hỏi người đến đây, lần này lại là người quen cũ.
“Ôi chao, đây không phải là Tiểu Yến sao, đã lâu không gặp, cũng lớn thế này rồi.” Người nói là một phụ nữ trang điểm rất đậm, trên người đầy vòng vàng, vừa nhìn cũng đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng cẩn thận quan sát sẽ phát hiện bà ta thực ra già hơn một chút.
“Chủ tịch Lưu, đã lâu không gặp.” Nụ cười bên môi Du Yến nhạt đi vài phần, vẫn lễ phép chào hỏi với đối phương.
Lưu Thiền Quyên, là chủ tịch giải trí Tinh Tinh, quy mô công ty cũng sấp sỉ với giải trí Du Thị, là đối thủ cạnh tranh nhiều năm với giải trí Du Thị, thân là người đứng đầu, Lưu Thiền Quyên là một người phụ nữ rất có thực lực, làm việc quyết đoán, thủ đoạn cao minh. Hai công ty giải trí cạnh tranh nhau nhiều năm, cũng chỉ có thể xem như ngang tay.
Tuy là âm thầm đấu đá nhau nhưng ở những tình bữa tiệc thế này gặp mặt vẫn sẽ phải khiêm tốn nói vài câu khách sáo.
“Đừng gọi như thế, cứ gọi là dì Quyên là được, bố con cũng thật là, dì và ông ấy cũng tính là bạn già nhiều năm, sao con kết hôn ông ấy lại không đưa thiệp cưới cho dì chứ.”
Thật là nói còn nghe hay hơn hát, hai nhà kết thù kết oán với nhau cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, muốn tránh còn không kịp, làm sao có thể mời bà ta chứ, bố cô bị bệnh tim nhưng tuyệt đối không có mắc bệnh thần kinh.
“Chủ tịch Lưu nói quá rồi, quý nhân như dì bận rộn như thế, hôn lễ nho nhỏ của cháu làm sao có thể kinh động đến dì được chứ.”
“Haiz, đứa trẻ này, thật biết nói chuyện.” Lưu Thiền Quyên khẽ lay ly rượu vang trong tay, ánh mắt vô tình quét xung quanh người cô một vòng, lại hỏi: “Trương lão gia không mời bố cháu ư? Ta không nhìn thấy ông ấy.”
Đây là rõ ràng mỉa mai đúng không? Mỉa mai Trương lão gia không mời bố cô, lại mời Lưu Thiền Quyên bà.
“Bố cháu vì sức khỏe không tốt, đã không tham gia những bữa tiệc xã giao như thế nào nữa. Điều này Trương lão gia cũng biết, cho nên rất thông cảm, hơn nữa tâm ý của bố cháu cũng đã chuyển lời rồi ạ.”
Tuy trong lòng Du Yến không vui nhưng vẫn bình tĩnh gặp chiêu tiếp chiêu.
“Ồ, sức khỏe của chủ tịch Du vẫn ổn chứ.” Lưu Thiền Quyên tuy là khách khí hỏi thăm bố cô nhưng lại lộ rõ trong lòng không hề để ý, một chút thành ý cũng không có.
“Vẫn ổn ạ”
“Hôm nay mới biết chồng của Tiểu Yến lại là nhân vật lớn Cố tiên sinh đây, con phải giới thiệu dì làm quen mới được.” Khách khí nửa ngày, Lưu Thiền Quyên cuối cùng cũng nói ra mục đích thật sự.
Đối với yêu cầu của bà ta, trong lòng Du Yến cười ha ha hai tiếng, tùy tiện đáp: “Có cơ hội sẽ nói.”
Mắt quét thấy Cố Hành Viễn từ xa đi về hướng cô, liền vội vàng nói với Lưu Thiền Quyên câu “Thất lễ” liền rời đi.
Cố Hành Viễn nhìn thấy thần sắc của cô có chút kì lạ, liền hỏi: “Sao vậy?”
“Không sao, chỉ là gặp phải một kẻ đáng ghét mà thôi.”
Cố Hành Viễn quay đầu nhìn, toàn là những gương mặt xa lạ, cũng không biết cô đang nói ai, nhưng cũng không quá để ý, tự nhiên nắm lấy tay cô nói: “Chú hai của tôi đến rồi, chúng ta đi gặp thôi.”
Du Yến nhìn bàn tay bị anh nắm, cười gật đầu đáp: “Được.”
💬 Bình luận chương