Hiếm có được ngày cuối tuần không cần đóng phim, Du Yến liền thoải mái ngủ đến gần trưa mới chậm chạp rời giường, vệ sinh cá nhân xong liền xuống lầu tìm đồ ăn.
Vừa đi đến góc cầu thang, tầm mắt vô thức nhìn về hướng cửa sổ sát đất ở phía trước, chỉ thấy ánh mặt trời bên ngoài rực rỡ, vườn cây xanh biếc, cảnh sắc xinh đẹp động lòng người. Trước bàn tròn đặt trong đài phun nước có một vị đại soái ca anh tuấn ngời ngời đang ngồi đấy, cả người mặc quần áo ở nhà, vừa dễ chịu vừa ưu nhã, anh đang tập trung đọc báo.
Quả nhiên đàn ông tập trung là đẹp trai nhất! Du Yến cảm thán một câu mới xuống lầu đi vào phòng ăn.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản phép hồ đồ ầm ĩ như vậy nữa.”
Quả nhiên là bố ruột của cô, ngay lúc cô chuẩn bị ngủ gật, bố lập tức kê gối cho cô.
Tuy bên ngoài cô tỏ vẻ rất khó xử nhưng nội tâm lại đang điên cuồng nhấn Cố Hành Viễn không ở đây, cô nghĩ là mình sẽ nhảy dựng lên hôn chụt vào gương mặt già của bố vài cái.
Ban đầu chỉ là cao hứng rủ Cố Hành Viễn về nhà cô, bây giờ nghĩ lại, quyết định này quả thật là vô cùng sáng suốt.
Chẳng qua cuối cùng cô cũng không cần phải xin lỗi, bởi vì Cố Hành Viễn khăng khăng nói mình cũng có lỗi, mà Du Yến cũng đã hứa với bố cô về nhà sẽ đem đồ đạc dọn về phòng ngủ chính, chuyện này cũng coi như giải quyết viên mãn, thế là Du Chính Thiên vui vẻ đuổi bọn họ về, nói là về sớm chút để dọn dẹp đồ đạc.
Tuy trước mặt Du Chính Thiên, Cố Hành Viễn tỏ vẻ sẽ về dọn phòng nhưng trên đường lái xe về nhà, anh vẫn nói với Du Yến: “Nếu cảm thấy quá miễn cưỡng, thì cứ duy trì hiện trạng này đi, sau này bố hỏi, tôi sẽ giải thích với ông.”
Du Yến vội vàng lắc đầu, chân thành nói: “Là tôi quá đáng, khoảng thời gian này tôi cũng hiểu rõ rồi, cuộc sống k*ch t*nh chỉ có thể ở trong phim, cuộc sống hằng ngày vẫn là nên đơn giản trôi qua, trước kia không hiểu chuyện nên đã làm loạn trong nhà, thật sự rất xin lỗi.”
Những lời này tuy khiến Cố Hành Viễn cảm thấy ngỡ ngàng nhưng trong lòng anh vẫn duy trì thái độ hoài nghi, bởi vì Du Yến trước kia khiến người khác vô cùng mệt mỏi, uy tín rất thấp.
Có lẽ khoảng thời gian này cô quay phim ở bên ngoài, gặp phải người hoặc vật khiến cô giác ngộ chăng. Cố Hành Viễn cảm thấy, cô thật lòng muốn thay đổi thái độ, chuyện này cũng rất đáng để khen ngợi. Dù sao trước mắt anh cũng không có dự định sẽ ly hôn, cũng rất nghiêm túc bồi đắp cuộc hôn nhân này, thế nên anh cũng hi vọng nửa kia của anh cũng có thể tôn trọng hôn nhân này.
Vì để bộc lộ rõ thành ý và quyết tâm của mình, Du Yến vừa về đến nhà liền nhờ người chuyển toàn bộ đồ của cô về phòng ngủ chính.
Dư quản gia liền nhanh nhẹn sai người thu dọn ngăn nắp sạch sẽ, trong lòng như có hàng vạn con ngựa lướt qua trong bãi cỏ. Tình tiết này có phải phát triển quá nhanh rồi không, đoạn giữa có phải bị ai nhấn nút tua nhanh hay không? Vì sao vừa ra khỏi nhà, lập tức lại về ngủ chung một giường rồi. Làm sao bây giờ, ông thật sự rất muốn biết, hai người bọn họ sau khi ra ngoài liền có tiến triển thần tốc. Không biết có nên gọi điện cho Du lão gia để hỏi ông chút chuyện để tám hay không.
Dư quản gia rất khổ tâm, không thể biết được toàn bộ chân tướng, thật sự là thiêu đốt tim gan mà!
Tâm tình của Du Yến lúc này lại hệt như có vạn chiếc lông dài điên cuồng lướt qua trong tim, làm sao đây, muốn ra ngoài chạy quanh biệt thự vài vòng lại quay về ngủ quá.
Đối với Cố Hành Viễn mà nói, bọn họ chỉ là vừa tách ra một đoạn ngắn, cho nên cảm thấy vẫn rất quen thuộc, rất tự nhiên, nhưng đối với Du Yến mà nói lòng cô đã trải qua chặng đường dài đầy giông bão sau bốn năm bọn họ ly hôn rồi, đã là người dưng, giờ đây lại ngủ cùng nhau, hệt như vụng trộm với chồng trước vậy, quá giả dối rồi!
Thế là trong đêm ngủ chung một giường, cùng đắp một tấm chăn, Du Yến vẫn là mất ngủ rồi.
💬 Bình luận chương