Trong nháy mắt đã đến cuối tháng năm, thời tiết trở nên càng thêm nóng bức.
Diệp Khai ở nhà khổ tu hơn một tháng, thành tích đột nhiên tăng mạnh, rất có thu hoạch, vừa mới tham gia kỳ thi thử lần thứ nhất đã bài danh vào năm mươi học sinh đứng đầu trong cả ngàn học sinh cùng cấp.
Đối với thành quả này người trong nhà tỏ vẻ cao hứng phi thường, thành tích này cũng mang ý nghĩa muốn tiến vào đại học trọng điểm không hề có một chút chướng ngại, bằng lực lượng của mình tiến vào đại học trọng điểm cũng sẽ làm cho Diệp gia mặt mũi sáng lạn, so sánh với việc chào hỏi đưa vào đại học của chút ít con cháu hào môn đại tộc vẫn vênh váo hơn thật nhiều. Text được lấy tại Truyện FULL
- Tiểu Khai ăn nhiều một chút, gần đây học tập khẩn trương như vậy, cháu chịu cực khổ rồi.
Nhị lão gia tử nói chuyện làm Diệp Khai có cảm giác chẳng khác gì mình vừa bị nhốt vào tù oan cả một tháng qua.
Hôm nay nhị lão gia tử mở tiệc chiêu đãi Diệp Khai, vừa vặn chú Lê cũng có mặt, ba người vây quanh một chỗ uống rượu, vô cùng vui vẻ.
Chỉ là chú Lê vẫn như thường lệ không uống rượu, chỉ uống một ly trà xanh, hơn nữa hương vị còn nhạt tới mức như nước ốc.
Theo tư tưởng của chú Lê mà nói, rượu cồn có thể làm nhiễu loạn tư duy, mà trong lá trà chứa đựng loại vật chất làm người hưng phấn, cũng sẽ ảnh hưởng tới tư duy ngày thường của một người, ở tình huống quá mức phấn khởi mặc dù có lợi cho việc sáng tác văn học nhưng bất lợi cho việc quyết sách khoa học.
- Cháu vất vả bất quá chỉ là hi sinh bản thân mà thôi, nhị gia gia cùng chú Lê vất vả mới là thành tựu tính cao thượng tập thể đó ah!
Diệp Khai không quên thổi phồng một phen, chọc cho nhị lão gia tử cười ha ha, tâm tình phi thường khoan khoái dễ chịu.
Khuôn mặt chú Lê trầm tĩnh, nghe xong lời nói của Diệp Khai, khóe môi hơi nhếch lên, xem như đang tươi cười.
Diệp Khai nhìn qua chú Lê, đã cảm thấy cảm xúc của chú Lê hôm nay tựa hồ không cao lắm, vì vậy lại hỏi:
- Chú Lê, có phải lại gặp được phiền toái gì hay không? Nói ra, cháu giúp chú tham mưu tham mưu…ha ha, nếu như chú cảm thấy có thể nói thì nói, không thể thì coi như xong.
- Phiền toái cho tới bây giờ chưa từng thiếu qua, chỉ bất quá là phiền toái còn không được xử lý sạch sẽ, chỉ vài câu thật sự khó nói hết…Hơn nữa chuyện này cũng không đến nỗi không thể nói ra.
- Vậy chú nói ra nghe một chút xem…
Diệp Khai cũng vô cùng hiếu kỳ.
- Vẫn là chuyện của Trần gia Trần Kiến Chương đó thôi.
Nhị lão gia tử uống rượu, nhíu mày.
- Chuyện này vẫn chưa xong sao?
Diệp Khai có chút ít kinh ngạc.
Từ sau khi Diệp Khai còn sống trở về, Diệp gia cũng không còn quá mức nóng nảy với Trần Kiến Chương, mặc dù nói chú Lê nắm giữ một ít bằng chứng Trần Kiến Chương liên hệ cùng Đài điệp, đủ để đưa hắn ra tòa án quân sự, nhưng cũng không nhất định cần làm như vậy, chủ yếu vẫn phải xem tạo thành ảnh hưởng nhiều đến bao nhiêu?
Chỉ là một khi vụ án này bị tuôn ra, nhị lão gia tử chỉ thị Ủy ban kỷ luật quân đội chen tay vào, các vị đại lão Cục chính trị trung ương cũng đều biểu thị ra ý tứ phải cẩn thận chú ý, cho nên chuyện này phải bắt đầu làm xử lý theo từng bước.
- Mặc dù nói đối với gián điệp quân sự xưa nay chính phủ đều có quyết định thà rằng giết nhầm không buông tha, nhưng thân phận Trần Kiến Chương bất đồng, chưa hẳn sẽ bi kịch như vậy đi? Nếu Trần gia đã nguyện ý nhượng bộ, chuyện này sẽ có khả năng xử lý âm thầm nhiều hơn đi? Chẳng lẽ gần đây có thế lực lớn chú ý việc này, có chủ tâm gây rối, lại tạo thành sóng gió lớn gì hay sao?
Đầu óc Diệp Khai tuy thật linh hoạt thế nhưng khuyết thiếu tài liệu nghiệm chứng tương quan cũng sẽ không cách nào xác định được rốt cục đã xảy ra chuyện gì không đúng.
- Tiểu tử ngươi trời sinh chính là một mưu luận gia.
Nhị lão gia tử gõ lên đầu Diệp Khai, sau đó mới nói với chú Lê:
- Thiên Chính, chú nói với nó cũng không sao, xem như là chuyện phiếm mà thôi.
- Dạ.
Chú Lê gật nhẹ đầu, liền đem chi tiết việc này kể lại với Diệp Khai.
Tuy thời gian Trần Kiến Chương khống chế Cục tình báo quân đội không lâu, nhưng dù sao hắn cũng là cục trưởng, có một số việc người khác không hiểu rõ ràng, cũng không thể hỏi, bởi vì đó là quy củ.
Trước kia chú Lê từng phát hiện Trần Kiến Chương có tiếp xúc với đối tượng bị Cục tình báo quân đội giám sát lộ bí mật không khả năng xuất hiện từ quân khu Đông Nam, như vậy vấn đề xảy ra phải nằm trong hệ thống tình báo quân đội, bởi vì kế hoạch lớn như vậy bên Cục tình báo quân đội chắc chắn là phải biết…
Diệp Tử Kiện đem chuyện này nói với nhị lão gia tử, nhị lão gia tử liền đem nhiệm vụ giao lại cho chú Lê đi làm.
- Sau khi chú tiếp nhận công tác này, trong khoảng thời gian ngắn cũng không sờ được ra đầu mối.
Chú Lê trầm ngâm nói:
- Chỉ là sự tình này khiến cho
Tử Kiện phi thường xấu hổ, chú cũng không thể không làm chút gì đó, cũng may thuộc hạ đặc công của chú cũng không bị bại lộ, chú dặn họ phải giám sát chặt chẽ Trần Kiến Chương, nhìn xem hắn có dị động gì, suốt hai tháng rốt cục đã có được thu hoạch.
- Trần Kiến Chương phi thường cẩn thận, tuy cũng thường chạy trời nam đất bắc, nhưng khi đi ra thủ đô luôn rất kín đáo, hơn nữa còn có nhân viên tùy thân cung cấp bảo tiêu an toàn, muốn tiếp cận hắn vô cùng khó khăn.
- Chỉ là trong một lần đồng chí Giang Thành đã phi thường quan tâm kiến thiết quân đội, như vậy hắn thuận thế chọc vào một nhóm người cũng thật khó thể ngăn cản, nhất là Diệp gia hiện tại đang suy nghĩ vấn đề bồi dưỡng người nối nghiệp trong mười năm tương lai thậm chí là hai mươi năm, tự nhiên sẽ không chỉ đem ánh mắt dừng lại ở một địa phương.
- Nhiều năm như vậy đều không đánh được một cuộc chiến có hình có dáng, huyết tính quân đội không biết còn được bao nhiêu. Thật nhiều tướng quân, chỉ sợ ngay cả bia ngắm cũng bắn không còn ra gì, tình huống như vậy cũng nên thay đổi một chút.
Nhị lão gia tử uống hai chén, liền không nhịn được lải nhải.
Diệp Khai không nói gì thêm, trong nội tâm thực sự có chút ít cảm khái, thời kỳ hòa bình nên kiến thiết quân đội như thế nào xác thực cũng là một vấn đề khó khăn, bởi vì có câu nói hiếu chiến tất vong, mà quên chiến tất nguy, đi con đường cực đoan nào cũng đều sẽ có vấn đề xảy ra.
💬 Bình luận chương