Bí thư Lãnh, thuốc đắc dã tật lợi cho bệnh, lời thật thì khó nghe, Tôi cảm thấy hiện giờ cô không nghe đề nghị của tôi, tương lai cô chắc chắn sẽ hối hận!
An Tại Đào ngồi đó không hề động đậy, cũng không tức giận.
Hắn đã chuẩn bị tốt tư tưởng "mỗi người đi một ngả" với Lãnh Mai. Qua không bao lâu, chờ rượu nghiệp Quy Ninh vượt qua hạn định, cô ta muốn khóc cũng không khóc được, cuối cùng vẫn phải buông tha "Chủ trương", m, chính là xã Thành Giao. An Tại Đào không có ngồi xe của Hoàng Thao, mà để Bành Quân lái chiếc Toyota màu trắng của mình, đi thẳng tới xã Thành Giao.
Thật ra lúc trước ở trường hợp tư hắn đã tới xã Thành Giao vài lần, khá quen thuộc đối với tình hình tương quan của xã Thành Giao. Hắn biết mình đẩy mạnh xây dựng thành trấn nhỏ, mở ra chiến lược "Nông thôn vây quanh thành thị" nhất định sẽ bị Lãnh Mai ngăn cản, không có khả năng lập tức trải rộng, cho nên hắn nghĩ trước thử tại một thành trấn nhỏ làm thị trường hậu cần đặc sắc. Tổng hợp lại suy xét một chút, vẫn quyết định đặt tại xã Thành Giao.
Thứ nhất bởi vì xã Thành Giao có cơ sở thị trường và quy mô hậu cần tương ứng, tuy rằng còn rất nguyên thủy lạc hậu, nhưng sau khi trải qua chỉnh lý, có vốn liếng đầu tư, có thể nhìn thấy hiệu quả trong thời gian ngắn; thứ hai, vị trí địa lý của xã Thành Giao gần huyện thành, mà một bên khác lại giáo giới với khu Lương Sơn, giao thông tiện lợi; thứ ba, tất cả công trình hạng mục nông nghiệp của khu kinh tế mới Tư Hà đã từng bước bắt đầu xây dựng thành và đưa vào hoạt động, tới "kỳ thu hoạch", rất nhiều sản phẩm sinh thái nông nghiệp cần tập hợp và phân tán tiêu thụ ra bên ngoài, điều này khiến cho hạng mục "thị trường tập hợp và phân tán hậu cần Thành Giao" An Tại Đào thực hiện đặt tại thị trường cơ sở vững chắc.
Dừng xe ở một sân trống tại xã Thành Giao, An Tại Đào cùng Bành Quân sóng vai bước vào "thị trường tự do" rất lớn ở mạn Bắc xã Thành Giao.
Nghiêm khắc mà nói, đây là một chờ lớn kiểu mở tự động hình thành do tiểu thương và nông dân hoạt động kinh doanh lâu dài, ngay cả tường vây cũng không có, bên trong là một loạt cửa hàng tiểu thương dùng buồm quân dụng của mình dựng lên, không có bố cục đáng nói, đại để là ai tới sớm người đó liền chiếm vị trí tốt.
Xa xa nhìn lại, "thị trường tự do này" giống như là một "xóm nghèo" đám ô hợp tụ tập, vô cùng hỗn loạn, đồ ăn lá cây và rác rưởi có thể tùy ý thấy, trong không khí phát tán một mùi tanh tưởi, cực kỳ khó ngửi.
Chẳng qua, chỉ vài năm, xã thiết lập một Sở Công thương ở nơi này, bắt đầu trưng thu quản lý thuế phí. Mà Đồn Công an lại thiết lập một Phòng Cảnh vệ đơn giản, bởi vì nơi vàng thau lẫn lộn này dễ dàng xuất hiện vấn đề trị an. Cảnh tượng một tiểu thương dùng dao làm bếp chém cả chợ máu chảy đầm đìa năm đó đến nay còn khiến rất nhiều nhà nông và tiểu thương không rét mà run.
Bành Quân nhíu mày, cúi đầu nói:
- Lãnh đạo, chỗ này quá bẩn quá rối loạn, xã không quản sao?
An Tại Đào thản nhiên cười:
- Quản như thế nào? Cũng không có cách nào quản, cũng chỉ là thu thuế phí miễn cương duy trì trị an một chút mà thôi. Đi, Bành Quân, chúng ta đi vào dạo một vòng.
Tuy rằng thị trường không theo mẫu, thị trường thiếu sự quản lý chính thức của chính phủ, nhưng tồn tại nhiều năm tự hình thành quy tắc ngầm. Dựa theo lệ thường, nông dân từ các xã mang theo hàng của gia đình mình bán cho lái buôn trong chợ, sau đó lái buôn này sẽ phát hóa đơn bán lẻ cho tiểu thương, giá cả theo thành phố.
Nơi được gọi vàng thau lẫn lộn, đều có những tên lưu manh trái pháp luật, đây là cổ ngữ. Trong thị trường hỗn loạn này, tự nhiên có tồn tại "trùm chợ". Những người này kéo bè kết phái mười kẻ thành một đàn, cầm hung khí trong tay cả ngày thường xuyên lui tới trong chợ, thường xuyên vơ vét tài sản nông dân đưa hàng tới, thu mua giá thấp, sau đó bán giá cao cho tiểu thương bên trong, kiếm được tiền lãi kếch sù từ giữa. Bất kể là tiểu thương hay là nông dân, rất nhiều lúc cũng chỉ có thể tức giận nhưng không dám nói, gặp được bọn họ liền tự nhận xui xẻo.
An Tại Đào và Bành Quân đi tới cửa lớn của chợ, vừa lúc gặp "trùm chợ" lớn nhất nơi này được xưng "Một con rồng Thành Giao" Vương Long và các anh em, chặn ở cửa, ngăn cản một đôi cha con chở rau trên xe ba bánh.
Bao trong xe trùm vải thật dày, phía dưới là rất nhiều cà chua tươi vừa mới hái, vốn định bán giá tốt qua năm mới, nhưng không nghĩ tới xui xẻo gặp đám "trùm chợ" này. Nguồn: http://
Hai cha con này là nông dân tới từ một xã gần, cha họi Lương Vượng Tài, con gọi Lương Cương, vừa mới giải ngũ bộ đội trở về. Rất hiển nhiên, tuy rằng Lương Vượng Tài muốn nén giận, nhưng Lương Cương tuổi trẻ lực mạnh lại làm binh ở bộ đội vài năm, tự nhiên còn hơi không phục, ồn ào với đám người Vương Long.
- Mấy người đây là phạm pháp, dựa vào ái gì mấy người...
Lương Cương còn chưa "chất vấn" xong, côn sắt dưới tay Vương Long mang theo gió lạnh vung tới, nếu không phải Vương Cương phản ứng nhanh tránh thoát, trúng côn này gã không chết cũng trọng thương. Nhưng ngay cả như thế, cũng bị côn sắt sượt qua tai vung xuống, trực tiếp nện vào vai gã, Lương Cương kêu thảm một tiếng, gã xuống đất.
Sau đó, lưu manh nhỏ cũng mạnh mẽ xông qua, tay đấm chân đá, Lương Cương liên tục kêu thảm trên mặt đất vừa do bẩn lại lạnh như băng.
Lương Vượng Tài phốc một tiếng quỳ rạp xuống đất, nước mắt tràn ra cầu xin tha thứ:
- Các đại gia, van cầu các ngài tha cho nó đí, đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ chết người, cà chua này chúng tôi không cần tiền, tặng miễn phí cho mọi người.
Cành tượng này xảy ra quá nhanh, An Tại Đào nhíu mày, không kìm nổi chạy qua hô to một tiếng:
- Sao có thể đánh người, nhanh chóng dừng tay!
Vài người Vương Long ngạc nhiên, còn chưa từng thấy có người dám trước mặt quát tháo bọn họ dừng lại. Vương Long lắc cái đầu không nam không nữ, khoác cái áo quân màu vàng, côn trong tay chỉ chỉ An Tại Đào, khinh thường không thèm ngó tới mà quơ quơ:
- Chút đi! Nhanh cút, đừng chọc giận ông, khiến cho mày chịu không nổi!
An Tại Đào nhíu mày, đột nhiên nhớ tới than phận của mình, liền dừng bước quay đầu nhìn Phòng cảnh vệ Đồn Công an thiết lập cách đó không xa, chuẩn bị đi báo cảnh.
Bành Quân lại vọt tới. Bành Quân dáng người cao lớn xuất thân bộ đội đặc chủng, tuy rằng vào chính quyền công tác, nhưng công phu lại không giảm bớt. Thấy đám lưu manh trước mắt này không ngờ chửi rủa lãnh đạo của mình, hơn nữa thằng nhóc bên trong bị đánh đập không ngừng r*n r*, tâm huyền bị áp chế và ẩn giúp khi Bành Quân ở trong quan trường liền nổi lên.
Trong chớp mắt, Bành Quân đoạt côn Vương Long nắm trong tay, sau đó liền một cước đá ngã Vương Long trên mặt đất. Bành Quân giống như một con sư tử phẫn nộ, vọt vào trong đàn dê, nhanh gọn đánh ngã vài lưu manh trên mặt đất, tốc độ cực nhanh, thân thủ cao, khiến An Tại Đào đứng bên ngoài nhìn xem ngẩn ra.
Quả nhiên là cao thủ xuất thân bộ đội đặc chủng. An Tại Đào ngạc nhiên thán phục một tiếng, nhớ tới một người cao to có võ như thế, sao lại vào cơ quan còn làm thư ký của mình, hắn không kìm nổi nở nụ cười cổ quái.
💬 Bình luận chương