- Được, việc này cứ như vậy đi. Tuy nhiên, ba đồng chí sau khi về phải suy nghĩ lại chuyện ngày hôm nay đã làm những gì, đồng thời phải nhớ kỹ mình là đảng viên, phải đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu mới đúng.
Nhìn Diệp Phàm chúng ta thấy hi vọng của Tỉnh Nam Phúc. Một thế hệ trẻ đang dần trưởng thành, tôi rất vui mừng.
Đồng chí Diệp Phàm, sau khi về hãy làm tốt công việc của Thôn Đại Vũ. Dùng thật tốt số tiền bốn mươi triệu kia, toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ, tám vạn dân chúng Thôn Đại Vũ giao cho cậu. Nguồn: http://
Nếu không thể làm tốt công việc, Quách Phác Dương tôi không đồng ý. Còn nữa, nếu Bộ tài chính có thành ý như vậy, tỉnh Nam Phúc chúng ta đương nhiên không để cho họ cười chê.
Như vậy đi, với tình hình thực tế ở Đức Bình, tỉnh cấp thêm cho Thôn Đại Vũ hai mươi triệu để cải tạo đi.
Quách Phác Dương nói đến đây, quay sang nhìn người mới đảm nhiệm chức Chủ tịch tỉnh cách đây không lâu Phí Mãn Thiên, hỏi:
- Chủ tịch Phí, anh xem có được không?
Người này, vừa nói ra đã là hai mươi triệu, một đống tiền bị ông làm cho không có gì. Tuy nhiên, Phí Mãn Thiên cũng mỉm cười gật đầu:
- Ừ, Bí Thư Quách nói được là được, hai mươi triệu không nhiều lắm, rõ ràng ba mươi triệu thôi vậy. Giám đốc Sở Dương, việc này giao cho anh, trong vòng ba ngày trực tiếp đem tiền chuyển xuống dưới.
Phí Mã Thiên nói xong đưa mắt nhìn Diệp Phàm một cái cười nói:
- Cậu nhóc, có đảm bảo, khoản tiền này giao cho cậu, sau khi hoàn thành việc cải tạo thôn Đại Vũ tôi sẽ đến xem, nhất định phải quản lý sử dụng tốt khoản tiền này.
- Bí thư Quách, Chủ tịch tỉnh Phí, các vị lãnh đạo yên tâm, tất cả đều dùng để cải tạo Thôn Đại Vũ.
Chỉ có điều số tiền này khá lớn ở tỉnh ba mươi triệu, hơn nữa bộ tài chính ba mươi triệu, còn có Giám đốc sở Dương đồng ý mười triệu, gần bảy mươi triệu.
Tôi sợ một cục trưởng nhỏ không chủ trì được một việc lớn như vậy. Tôi cảm thấy hay là Bí Thư Trang và Chủ tịch Địa Khu Lô đến xử lý.
Diệp Phàm khiêm tốn nói, thực ra mượn cơ hội nắm lấy quyền quản lý khoản tiền này trong tay. Nếu không trở lại Đức Bình, không biết có bao nhiều người nhìn theo khoản tiền này.
- Ha ha, đồng chí Tiểu Diệp rất khiêm tốn. Quốc lộ Thiên Tường vài trăm triệu cũng có thể quản lý được, mấy ngàn vạn còn có thể làm khó câu?
Nghe nói cậu ở Ngư Dương đã được người ta gọi là nguyên Chủ tịch thị trấn trăm triệu, không phải là chức quan càng lớn lá gan càng nhỏ chứ?
Người thanh niên, hơi bốc đồng thật là tốt. Điềm đạm là tố chất cán bộ cần nhưng không có sự bốc đồng thì không thể có chí tiến thủ.
Ngoài ra cậu phải tin tưởng vào con mắt của Bí thư Quách và Chủ tịch tỉnh Phí, bọn họ chọn cậu, chẳng lẽ cậu không tự tin, vừa rồi gây rối cũng đâu sợ ai?
Tề Chấn Đào nhân dịp này nói một câu, lập tức mọi người cười vang.
- Tốt lắm, ba anh đều về đi, hội nghị của chúng ta còn phải tiếp tục tiến hành, xem ra phải kéo dài thời gian.
Quách Phác Dương cười rất thoải mái, bộ máy đoàn kết.
Dương Học Chính và Ngọc Sử Giới nếu không dám gây phiền phức, một hồi đi vay mượn khắp nơi, hôm sau liền đem bảy mươi triệu gửi xuống Cục tài chính Đức Bình.
Lô Trần Thiên đang định giữ lại mấy ngàn vạn dùng cho việc xây dựng toàn bộ Địa Khu Đức Bình, tuy nhiên Lô Minh Châu gọi điện thoại đến biết khoản tiền này là Bí Thư Quách tự mình giao, lãnh đạo Tỉnh ủy đều không, có thể ngã quỵ ở thôn Đại Vũ hay không cũng khó nói.
Hơn nữa, đắc tội với người khác, Ôn Bảo Linh năm lần bảy lượt mười Diệp Phàm không dám lộ diện, Ôn Bảo Linh đương nhiên tức giận hừ nói:
- Có phải bộ dạng tôi xấu tới mức cậu không dám gặp mặt. Tôi đang ở phòng số 8 Khang Kiều Biệt Viện chờ cậu, cậu tới hay không, nếu không thì gội Hồng Ngẫu và Trần Lôi. Cậu đang đùa với tôi phải không?
- Chị Ôn, tôi có khổ tâm, nhân tình thì nhiều, ngàn lần đừng gọi các cô Hồng Ngẫu, người ta đã kết hôn với Trần Lôi, ảnh hưởng không tốt.
Diệp Phàm cười khổ nói.
- Không gọi, được, cậu có đến hay không?
- Đến
Diệp Phàm bất đắc dĩ nói, lúc này thật ra cũng chưa hề nghĩ gì chỉ cần đỡ đau đầu.
Phòng số 8.
Diệp Phàm từ từ đi vào, không thấy Ôn Bảo Linh ra đón, thầm nghĩ, hay là cô ta chưa tới, mình có vẻ nóng nảy quá.
Hành lang nhỏ từ xa đã nhìn thấy một ngọn nến màu hồng. Một cô nàng như thiên sứ tóc dài, cơ thể mỏng manh trong bọ quần áo trắng nõn đang ngồi gần bờ ao, mông lung nhìn ngọn đến, có vẻ rất thần bí.
- Sao lại thế, không biết nữa?
Thấy Diệp Phàm có vẻ thẫn thờ, Ôn Bảo Linh quay đầu lại, thản nhiên cười, giống như hoa mẫu đơn nở trong đêm, cao quý mà thanh nhã.
- Đẹp quá
Diệp Phàm khen một cậu ngồi xuống, Ôn Bảo Linh lúc này không ngờ quỳ xuống rót rượu cho Diệp Phàm.
- Chị…
Diệp Phàm vội vàng đỡ cô dậy từ chối cười nói:
- Đại Cục trưởng, nghe nói người Trung Quốc chúng ta thích phụ nữ Nhật Bản dịu dàng, anh xem xem, trên ti vi chiếu các cô nàng có khách đến đều quỳ xuống rót rượu, đây là lễ nghĩa thôi, chị Ôn đêm nay cho cậu làm đại gia một lần, ha ha …
- Chị Ôn, tôi… làm sao có thể được chị như vậy, chuyện công trình chị không cần phải nói nữa, tôi đã tính toán trước rồi.
Diệp Phàm nói.
- Không cần nói chuyện công trình
Ôn Bảo Linh giơ tay đè môi Diệp Phàm,
- Tôi có ý khác, tôi biêt cậu sẽ không quên công ty nhỏ của tôi.
- Tôi chỉ muốn cảm ơn cậu, cậu vẫn chưa cho tôi cơ hội. Tôi chưa đến 28 tuổi, bằng tuổi này, nhiều người đã có con bốn năm tuổi
Tuy nhiên tôi có một tâm nguyện, cũng có thể nói là tâm nguyện của ba tôi. Công ty Thiên Lạc là do ông ấy xây dựng nên.
Trước đây ba tôi chỉ là một thợ làm gạch thấy dân sống như vậy không thấy tiền, cảm thấy như vậy không được, cho nên, lập nên công ty xây dựng.
Công ty Thiên Lạc lúc đó ít, chỉ có tám người, hiện tại cũng có mấy trăm người, ba khi còn sống vẫn dặn dò tôi, phải làm cho công ty phát triển, cố gắng tuyển nhiều người…
Sau đó bác tôi Ôn Tín Niên tìm một ít công trình giao cho chúng tôi, sau vài năm cũng phát triển đi lên.
Tuy nhiên xã hội cạnh tranh ngày càng nghiêm trọng, nhiều công ty thương hiệu lâu đời như công ty xây dựng số 1 Nam Hoa, Tập đoàn Vũ Thành, còn có công ty Vạn Thông, chúng tôi rõ ràng kém hơn.
Lần trước quốc lộ Thiên Tường cậu chiếu cố chúng ta buôn bán lời mấy trăm vạn. Tuy nhiên công ty trước đây còn nợ tiền gia công, nhưng còn lại đến hai trăm vạn, mua máy móc lại trống trơn. Ôi…
💬 Bình luận chương