- Tướng quân Trấn hiện giờ ở đâu?
Diệp Phàm đau lòng, không thể tưởng tượng được, tướng quân Trấn oai phong cả đời không ngã được, lại ngã xuống vì một việc nhỏ như vậy. Đời người là thế, thật sự mọi việc khó liệu.
- Văn phòng tổng bộ. Đông Hải nói rồi, y muốn thấy cậu đến, tự tay giao cho cậu đồ vật gì đó, mới có thể an tâm đi.
Lý Khiếu Phong nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://
Diệp Phàm lập tức kiểm tra chỗ đang ở, mới biết mình đã tới khách sạn ở thành phố Phổ Hải. Lập tức đem việc này nói cho Lý Khiếu Phong. Hơn nữa, chuyện mình bị hại cũng nói.
Lý Khiếu Phong mắng:
- Coi trời bằng vung, ai làm vậy? Không ngờ sai khiến đội viên Báo Săn hại chính lãnh đạo của mình. Lần trước Mã Thượng Chí nói là vì bắt gã trùm buôn thuốc phiện đã chết bốn gã dũng sĩ, còn bị thương nặng xuất ngũ ba người. Không ngờ là như vậy, Diệp Phàm cậu lập tức bí mật đến Bắc Kinh, tôi sẽ cho người lập tức điều tra, mặc kệ liên quan đến người nào, tôi cũng đòi công bằng cho cậu.
- Tôi nghi ngờ chính là Mã Thượng Chí.
Diệp Phàm sau khi nói xong đi nhanh ra cửa, gọi đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Phổ Hải Chu Khải đến, sắp xếp một chiếc xe đặc chủng chạy về hướng Bắc Kinh.
Bởi vì máy bay là mục tiêu lớn, nếu thật sự là Mã Thượng Chí làm, y chắc chắn đang tang tướng quân Trấn. Đây chính là quốc lễ, là đãi ngộ đặc thù đối với một lãnh đạo cấp cao của đất nước qua đời, không thể tưởng tượng được một tướng quân không có tiếng tăm gì lại được đãi ngộ cao như vậy.
Chỉ có các phân trạm của Tổ đặc nhiệm A đều kéo cờ rủ, toàn thể quân tướng đều buồn. Đương nhiên, thân phận của Trấn Đông Hải đối với các tổ chức bí mật nước ngoài cũng không có gì là bí mật, bọn họ đều biết thân phận của ông ấy. Người Trung Quốc đau lòng, các tổ chức bí mật nước ngoài phản ứng không giống nhau.
Nước Mỹ.
Tổ trưởng tổ hành động đặc biệt của Mý, Browm ngậm tẩu thuốc, trên mặt không lộ ra tia vui vẻ, mà im lặng nhìn đến Phương Đông thần bí kia, Brown vẻ mặt nghiêm trọng, thật lâu sau, gõ gõ tẩu thở dài:
- Một tướng lớn lại ngã xuống như vậy, y không chết trên chiến trường, nhưng chết trong một lần cướp bóc bình thường, thật sự là thế sự khó liệu!
- Y là anh hùng vô danh, tôi rất phục.
Phó tổ trưởng Rohde Gris cầm trên tay điếu Marlboro, dáng vẻ có chút khó chịu nói.
- Ừ, lão đối thủ của chúng ta, tuy nói chúng ta âm thầm đấu mười mấy năm. Nhưng, y có thể nói là đối thủ của chúng ta.
Brown gật đầu nói.
- Không biết tổ trưởng mới sẽ là ai? Thời gian này chắc là vẫn để trống, tổ chắc chắn có chút thay đổi.
- Chúng ta có nên làm việc gì đó không, trận chiến ở đảo Rắn ưng trước đây, chúng ta tổn thất nghiêm trọng, thê thảm. Cuối cùng, thiên thạch thần bí lúc đó không rõ tung tích. Tuy nhiên, gần đây nhận được tin tức tin cậy, thiên thạch đã bị người Trung Quốc mang đi rồi. Ôi… Các quốc gia đấu thời gian dài như vậy, hi sinh nhiều tinh anh, không thể tưởng tượng được lại chiếm được ưu thế. Không biết bọn họ có nghiên cứu được cái gì từ tảng đá đó không? Gần đây một số chất liệu cho hàng không tôi nghi ngờ được làm từ khối thiên thạch đó.
Rohde Gris có chút buồn bực nói.
- Nói như người Trung Quốc thì đó là "Mệnh trời trở về", thôi vậy, đã bị người ta thu vào túi muốn đào ra cũng không có khả năng. Còn phải làm điều gì không, cứ để một thời gian đi. Coi như là chia buồn với y. Nói với người cầm cờ một tiếng, treo cờ rủ. Anh hùng không phân biệt biên giới, ôi…
Vẻ mặt Brown nghiêm túc nói.
- Cũng tốt!
Rohde thận trọng gật đầu.
Một nơi bí mật ở Tokyo Nhật Bản.
- Trấn Đông Hải đã chết, là lúc chúng ta quật khởi. Tổ chức của Trung Quốc nhất định trong khoảng thời gian này vì quyền lực mà không khống chế được. Thông báo cho Cánh rừng Mỹ sa tăng cường hoạt động, mau chóng làm rõ xuất xử của chìa khóa. Đây là do các anh hùng Quan Đông lưu lại, chúng tôi nhất định phải lấy nó về nước.
Tổ trưởng tổ Thần Đạo Nhật Bản, Fujiwa Astoria vẻ mặt lo lắng.
💬 Bình luận chương