Việc này ngược lại làm Lỗ Tiến và Lý Khiếu Phong coi trọng.
- không, các tổ trưởng khác là thẻ vàng, vì sao Diệp Phàm là thẻ bạch kim. Hơn nữa Diệp Phàm đã là cao thủ bát đẳng vi siêu cấp, Lỗ Tiến cũng phải đo lường một chút phân lượng của hắn.
Cho nên, đầu tiên muốn kéo Diệp Phàm đến, để hắn thừa nhận địa vị của mình mới được. Và trong tám tổ, Tổ nòng cốt là tổ tiến công quan trọng nhất. Trong số 50 đội viên chính thức, tổ nòng cốt thứ tám đã chiếm ba phần lớn, bởi vậy có thể thấy được uy lực của tổ nòng cốt thứ tám.
- Tôi thấy Trương Cường cũng được, còn có đồng chí Tề Thiên mấy sự kiện đều có biểu hiện. Trương Cường có thể quản lý vị trí của Mã Thượng Chí, mà Tề Thiên có thể nâng lên một bậc. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Diệp Phàm không nhường ai việc nhân đức, rõ ràng vì chức vụ của anh em mình.
Hắn biết, chuyện Mã Thượng Chí làm lần này tổn thương rất lớn đến mình, tổ nhất định sẽ bồi thường cho mình. Vị trí Đại soái tổ nòng cốt số tám chính là tổ bồi thường cho hắn.
Nếu không, hắn còn quá trẻ, không có khả năng ngồi lên vị trí Đại soái. Trong tám tổ, chỉ có tổ trưởng tổ nòng cốt thứ tám mới có thể xưng là Đại soái, những tổ khác, như Lang Phá Thiên chỉ có thể gọi là tổ trưởng mà không phải là Đại soái.
Vả lại, Lỗ Tiến hiện tại chỉ là quyền tổng chỉ huy, y dù sao cũng phải nghe một chút ý kiến của hắn. Đặc biệt là lúc mấu chốt này, Lỗ Tiến không có khả năng gạt bỏ quyết định của hắn. Chờ sau khi y ngồi ổn định, đề nghị của hắn liền suy giảm nhiều.
Có quyền không cần quá thời hạn trở thành đồ bỏ đi. Cho nên Diệp Phàm cũng mặt dày đùa giỡn một lần.
- Đồng chí Trương Cường không tồi, Tề Thiên tuy là chưa đến 30 nhưng tiến bộ rất nhiều, nghe nói đã đột phá đến đoạn thứ bốn đỉnh bậc, có hi vọng trong vài năm có thể đột phá lên ngũ đẳng chi nhóm Hiện tại y chỉ quân hàm trung tá, có phải là thấp một chút?
Lý Khiếu Phong cũng vì Diệp Phàm mà nói.
- Đồng chí Diệp Phàm, trước tiên cậu có thể nói về quan điểm của cậu, tổng bộ sẽ thảo luận xem xét.
Lỗ Tiến xin ý kiến của Diệp Phàm, cũng là thầm tỏ thiện ý.
- Ý kiến của tôi là Trương Cường là nhân tài hiếm có, cậu ấy có thể phụ trách thay Mã Thượng Trí giúp tôi xử lý công việc của Báo Săn. Tề Thiên có thể thăng lên quân hàm thượng tá, chức vụ có thể bổ nhiệm làm tham mưu trưởng kiêm đoàn trưởng đoàn một Báo Săn. Bởi vì Mai Diệc Thu đã đề xuất chuyển nghề, tổng bộ đã phê chuẩn. Đoàn một là cột mốc của Báo Săn, không thể qua loa.
Diệp Phàm nói.
- Lão Lý, ông thấy thế nào?
Lỗ Tiến cư xử thật sự khiêm tốn, hỏi Lý Khiếu Phong.
- Tôi thấy cũng được.
Lý Khiếu Phong gật gật đầu. Đới Thành cũng tỏ vẻ đồng ý. Mấy người có phân lượng đều gật đầu, Lỗ Tiến cũng không muốn nghĩ thêm nữa, nói thẳng:
- Việc này tôi nói với Cố Toàn một chút, không lâu sẽ có quyết định.
Quay người nói với Diệp Phàm:
- Cậu ngày mai xuống đi, tướng quân Cố Toàn mai cũng xuống với cậu, quyết định bổ nhiệm của tổng bộ cũng mang đi cùng.
Trước mắt là thời kỳ đặc biệt, các quốc gia khác đều đang so sánh với Chu Công trong Tam Quốc, hừ
Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng.
Bụp!
Một khẩu súng được để trước mặt Mã Thượng Chí.
- Tôi cho anh cơ hội quyết đấu công bằng, anh rút súng tôi dùng đao, ai chết dưới tay ai không cần oán trách người khác.
Diệp Phàm lạnh lùng nói.
- Tư lệnh Diệp, không thể!
Cố Toàn vội vàng bước lên trước muốn ngăn cản, tuy nhiên, chậm rồi, Mã Thượng Chí đã nhanh chóng cầm lấy súng lên đạn.
Tề Thiên, Trương Cường và Đới Thành toàn bộ đưa mắt về phái Mã Thượng Chí.
- Bùm…
Một tiếng súng giòng tan vang lên, hội nghị ồn ào thật lâu.
- Bùm
Một tiếng nổ nữa, súng lục đen sì từ tay Mã Thượng Chí rơi xuống đất. Cùng tiếng vang cả người Mã Thượng Chí ngã ngửa, chỗ ngực đỏ thẫm máu tươi.
- Xin cậu đừng làm khó người nhà tôi, bọn họ hoàn toàn không biết chuyện gì, đó là thỉnh cầu cuối cùng của tôi. Cả đời này, sai lầm một lần rồi, chỉ sai lầm một lần, ôi…
Mã Thượng Chí nói xong những lời này thở dài một tiếng, trừng ánh mắt đi.
Mã Thượng Chí cầm lấy súng không phải bắt về phía Diệp Phàm mà bắn vào ngực mình. Hơn nữa, tính rất chuẩn, sau khi trúng đạn còn có thể nói mấy câu nữa, thật sự là cao thủ dùng súng. Tuy nhiên, y không may gặp khắc tinh là Diệp Phàm.
Phòng họp lại yên lặng, toàn bộ ngơ ngác nhìn thi thể Mã Thượng Chí cũng chưa lên tiếng.
- Trước đây một thời gian, Báo Săn chúng ta phạm một tội lỗi không thể tha thứ. Đồng chí Diệp Phàm…
Đới Thành đau đớn kể rõ về hành vi phạm tội của Mã Thượng Chí.
- Khốn khiếp, mẹ nó!
Tề Thiên và Trương Cường đồng thời quát, mắng một lời th* t*c.
Mà mấy người Tần Đại Hào và Lưu Hạo Bằng như gà gỗ, ngơ ngác nhìn thi thể Mã Thượng chí, không nói nên lời nào. Bọn họ nhìn Diệp Phàm ánh mắt là sự sợ hãi.
Hai đội viên tiến vào, đưa xác Mã Thượng Chí ra ngoài, rửa sàn nhà, thay toàn bộ ghế.
- Thông báo nhân sự của tổng bộ, tổng bộ Bắc Kinh đề cử, quân ủy bàn bạc, thông qua hội nghị thường vụ Bộ Chính trị thảo luận, quyết định bổ nhiệm có chữ ký của Chủ tịch.
Bổ nhiệm nguyên phó tư lệnh tổ nòng cốt số 8 đồng chí Diệp Phàm chính thức thành Đại soái, quân hàm thiếu tướng không thay đổi. Chỉ huy tổ nòng cốt thứ 8 và lực lượng quân đội Báo Săn, trong tình huống khẩn cấp dưới sự đồng ý của quân ủy có thể điều động tập đoàn quân thứ hai Tuy nhiên để bảo vệ…
Chủ tịch đã trao tặng riêng đồng chí Diệp Phàm thẻ bạch kim đặc biệt, hi vọng các đồng chí ở tổ số 8 có thể đoàn kết lấy đồng chí lãnh đạo Diệp Phàm làm trung tâm.
Đoàn kết hướng về phía trước, dũng cảm tiến tới, vì sự nghiệp bảo vẹ đất nước…
Cố Toàn nói, Diệp Phàm ngồi lên vị trí Đại soái của tổ nòng cốt số 8.
💬 Bình luận chương