Người man rợ có trực giác linh mẫn dị thường đối với nguy hiểm, bởi vậy tuy rằng kẻ lặng lẽ lột một chút dấu vết nào, nhưng Tôn Phi dám khẳng định mình thật sự bị người k*ch th*ch trạng thái của mình, tăng lên cảnh giới.
Lẳng lặng đợi một lát trong gió đêm, Tôn Phi nhíu mày.
Bởi vì hắn phát hiện người luôn thật như thế, thậm chí Tôn Phi có chút thất vọng, bởi hắn muốn cường giả kia xuất hiện ép mình phải sinh tử chiến, tuy mạo hiểm nhưng hắn sẽ có cơ hội tăng thực lực.
- Thôi bỏ đi, nếu người đã biến mất không bằng tranh thủ thời gian tự mình tăng thực lực!
Thân hình chợt lóe lên, nhoáng cái Tôn Phi đã xuất hiện tại chiến trường thật lớn kia.
Ma pháp trận mà đại ma pháp sư hoàng gia bố trí vẫn còn, nhưng Tôn Phi bằng cách thức cũ dễ dàng tới được cái hố to mà hai đại cường giả sau khi giao thủ lưu lại.
Từng đạo đấu khí quang diễm lóe ra sáng tắt không ngừng, lúc ẩn lúc hiện, giống như là những ngôi sao đang tranh nhau tỏa sáng trên bầu trời đêm.
Đây là quyền ý tinh thần lạc ấn hư không.
Nếu võ sĩ dưới ngũ tinh không cẩn thận chạm phải, chỉ cần hơi động một chút cũng sẽ lập tức trộn thành một đống thịt nát.
Thời gian trôi qua hơn hai mươi ngày, tuy lực lượng lưu lại đã nhạt đi một ít, nhưng vẫn còn phi thường đáng sợ.
Những dấu vết lúc ẩn lúc hiện này đã dẫn dắt cho Tôn Phi không ít, làm hắn chạm đến một con đường mới. Hôm nay hắn lấy chỉ làm kiếm vạch ra một đường trước Hương Ba đại doanh chính là bắt chước dấu vết đấu khí nơi này, nhưng cũng chỉ xem là trông mèo vẽ hổ chứ không phải quyền ý tinh thần lạc ấn hư không chân chính, cũng tức là thực lực Tôn Phi chưa có gia nhập hàng ngũ nguyệt cấp cường giả.
Tôn Phi xuyên qua ma pháp trận, đầu tiên là khoanh chân ngồi nguyên tại chỗ, dựa theo biện pháp rèn tinh thần lực trong sách kỹ năng màu tím mà bắt đầu khôi phục rèn luyện tinh thần lực của mình.
Sau nửa giờ, hắn từ từ mở mắt, phun ra một ngụm trọc khí, trải qua một khoảng thời gian khắc khổ tu luyện, tinh thần lực của Tôn Phi rốt cục đạt được 300 kiếp mã, coi như có chút đột phá.
Theo tinh thần lực đề cao, thời gian có thể ở ở trong thế giới Diablo lại càng dài.
Cũng tức là Tôn Phi càng có thêm thời gian giết quái thăng cấp, thực lực của hắn tự nhiên cũng sẽ tăng trưởng càng nhanh.
Vừa lòng gật đầu, Tôn Phi đứng lên chuẩn bị lần nữa xem xét quyền ý tinh thần lạc ấn hai đại cường giả lưu lại rèn luyện thực lực của chính mình, thế nhưng khi hắn đứng lên tùy ý đi phía trước thoáng nhìn, nhất thời mở to hai mắt, cả người giống như hóa đá đứng ngây tại chỗ.
Nguyên lai không biết khi nào, một thân ảnh đã lén lút xuất hiện bên trong vùng quyền ý loạn lưu đằng xa kia.
Là một thân ảnh gầy gò.
Hắn cũng không cao lắm, nhưng lại vô cùng anh tuấn, đứng thẳng như tiêu thương, vì hắn quay lưng lại đây cho nên Tôn Phi không thấy được gương mặt, mà chỉ qua ánh trăng vàng nhạt thấy trên người hắn khoác một bộ trường bào màu cây đay, bên hông thắt lại bằng một đoạn dây thừng, tóc dài như là thác nước để tự nhiên rối tung sau gáy, trong gió đêm nhẹ nhàng lay động, mơ hồ có một loại cảm giác tiêu sái tự do phóng khoáng.
Chân chính làm cho Tôn Phi giật mình là thực lực của người này, lại khiến hắn hoàn toàn thấy không rõ sâu cạn.
Lấy thực lực hiện tại Tôn Phi, người nọ có thể xâm nhập chỉ cách 10 thước mà không bị phát hiện, lại còn không có làm động ma pháp trận cường hãn ngoài kia… Thực lực như vậy, đạt được cái tiêu chuẩn gì?
Tôn Phi càng nghĩ càng cảm thấy kinh ngạc.
Người này một mình đứng trong quyền ý tinh thần lạc ấn loạn lưu hai đại cường giả lưu lại, toàn thân trên dưới không có chút lực lượng dao động, thế nhưng lạc ấn đấu khí đủ để cắn nát cường giả ngũ tinh cấp ở bên cạnh hắn lại không hình thành nổi một chút uy h**p, thậm chí chéo áo cũng không chạm tới.
Tôn Phi nhăn chặt đôi mày.
Bởi vì hắn rốt cục đã phát hiện một tia manh mối, lạc ấn đấu khí đang sợ kia chỉ vừa tới gần bóng lưng người này, đã như thể là cây kem phơi giữa cái nóng khủng khiếp của mặt trời trong mùa hè mà lập tức bị chôn vùi, sau đó biến mất vô tung. Truyện được copy tại
Một làn gió lạnh buốt thổi tới khiến Tôn Phi tỉnh lại từ cơn khiếp sợ.
- Ngươi là ai?
Trong lúc hỏi chuyện, quốc vương bệ hạ đã triệu hoán ra một thân khôi giáp của người man rợ, sáo trang song kiếm Boolean Kessel hài tử cũng nắm ở trong tay. Người kia chưa từng phát lực, nhưng lại để cho Tôn Phi có một cảm giác bị uy h**p khó có thể hình dung, loại cảm giác này vượt xa cái lần gặp thần bí siêu cấp thích khách lần trước.
- Hương Ba Vương?
Giọng nói bình thản không lớn không nhỏ truyền đến.
- Không sai.
- Tốt lắm, sống quá mười chiêu, ta sẽ không giết ngươi!
Lời còn chưa dứt, Tôn Phi chỉ tới kịp chứng kiến bóng người kia phất tay áo, một đạo lực lượng kinh khủng hủy thiên diệt địa hóa thành một thanh trường kiếm màu xanh chừng mười thước dần dần hiện ra, sưu một tiếng, lưu quang chợt lóe, trường kiếm phóng đến cách mặt hắn chưa tới mười phân.
Nhanh!
Quá là nhanh!
Nhanh đến không thể tưởng tượng nổi!
💬 Bình luận chương