Dịch Thiên Mạc bỗng chốc ra tay, linh hồn phong bạo như vực sâu biển lớn trong nháy mắt nhấn chìm ba người Trần Phong.
Thức hải của đám người Trần Phong dưới linh hồn phong bạo như ngọn lửa đèn dầu bị gió thổi, lúc nào cũng có thể lụi tàn.
Đến giờ phút này, Trần Phong, Đông Phương Hạp, Sư Nguyệt Như mới biệt được cảnh giới thực sự của Dịch Thiên Mạc, trong lòng kinh sợ đến mức khó có thể nói nên lời, cũng không có được bất cứ ý nghĩ phản kháng nào, chỉ mong Tam Thần Giáo mau chóng phái ra cao thủ để chủ trì công đạo.
Sâu trong con mắt Dịch Thiên Mạc có những tia sáng màu xám trắng như những cương châm hung ác phát ra ánh sáng rợn người.
Ông ta cứ bình tĩnh như thế nhìn ba ngươi Trần Phong, Đông Phương Hạp, Sư Nguyệt Như đang ôm đầu, vẻ mặt đau khổ không ngừng kêu gào. Bọn họ cảm thấy chỉ sau lát nữa linh hồn sẽ có thể vỡ tan, ngay sau đó thân thể linh hồn đều diệt vong.
- Nham thiếu gia...
Lý Phúc không dám giả vờ như không quen Thạch Nham, tiến lên một bước cười khổ chắp tay nói lia lịa:
- Nơi này là Tam Thần Giáo, bổn giáo có quy định của mình, xin Nham thiếu gia đừng khiến chúng tôi khó xử. Nguồn truyện: Truyện FULL
Cách đó không xa có khoảng mười Võ Giả của các thế lực khác từ xa bồi thường cho Dương gia.
Thạch Nham hờ hững không động đậy, vốn không để ý đến uy h**p của Đông Phương Hạp
- Một tháng sau, ta muốn thấy bồi thường của các ngươi.
Lời này vừa nói, đa số Võ Giả đang ta nhìn thấy nữa.
Ba người Trần Phong như kinh hồn bạt vía như chó nhà tang chạy đi rất thảm hại, trên đường nghiêng ngã lảo đảo giống như ngay cả bước đi cũng không vững.
Rung động mà Thạch Nham mang đến cho bọn họ đã vượt xa sức chịu đựng của bọn họ, bọn họ không chịu đựng nổi lại bị Dịch Thiên Mạc động tay chân vào linh hồn, thế nên mới thê thảm vô cùng.
- Chuyện này ...
Cuối cùng Lý Phúc ngẩng đầu, thái độ càng khiêm nhường hơn
- Chuyện này tôi vẫn phải bẩm báo lên trên. Nham thiếu gia đừng trách. Chúng tôi, chúng tôi có quy định của mình.
- Sao?
Thạch Nham thản nhiên gật đầu
- Ta chưa giết bọn chúng, chỉ là hù dọa bọn chúng thôi, đây cũng là vi phạm quy định sao?
Lý Phúc ngẩn người nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi cảm thấy chuyện này cũng đúng. Ba người Trần Phong vốn không bị trọng thương, chỉ là bị mất mặt trước nhiều người, hiện tại vẫn còn sống khỏe mạnh, thật sự không xem như vi phạm quy định.
- Chúng ta tùy ý đi dạo đây.
Lúc ông ta còn đang ngẩn người ngạc nhiên, Thạch Nham gật đầu với ba người Dịch Thiên Mạc, cứ như vậy lướt qua Lý Phúc bước về phía trước,
Võ Giả đang xem ở xung quanh vừa thấy chuyện nhiệt náo đã hết cũng đều mang theo vẻ mặt kinh ngạc nhanh chóng tránh xa, không lâu sau đã đi hết trơn.
... ... ... ... ... ... ... ... ...
Trong thạch thất màu đỏ sậm.
Một đám Võ Giả của Thi Thần Giáo mặc áo bào đen, toàn thân tràn đầy âm khí, ánh mắt âm hiểm lạnh lùng mjòm hai quan tài âm mộc trong thạch thất.
Doãn Hải cũng nằm trong số đó.
Trong thạch thất, hai Thiên thi lại bị nhốt vào trong quan tài âm mộc.
Một Võ Giả của Thi Thần Giáo mang mặt nạ ác quỷ có mặt mũi hung tợn, thân thể được bao phủ trong áo bào đen rất lớn, đôi mắt phóng ra tia sáng xanh biếc tà ác quỷ dị.
- Giáo chủ, hai Thiên thi này có phải thật sự xảy ra vấn đề không?
Doãn Hải đứng bên cạnh ông ta bộ dạng cung kính khom lưng xin ý kiến.
Giáo chủ của Thi Thần Giáo khẽ gật đầu, tia sáng xanh biếc tà ác trong mắt dần thu liễm lại
- Hai Thiên thi này dường như đã có chút ý thức, đây thật sự là một kỳ tích làm người ta phải kinh ngạc. Đáng lý, thời gian ngắn như thế, hai Thiên thi này tuyệt đối không thể có được ý thức, bọn chúng còn cách Thi Vương một thời gian rất dài, không thể phát sinh biến dị nhanh như thế...
- Biến hóa của chúng, có lẽ có liên quan đến tiểu tử năm đó.
Doãn Hải cân nhắc thật cẩn thận một lúc nói.
- Tiểu tử kia...
Giáo chủ của Thi Thần Giáo hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng quét qua Doãn Hải nói:
- Chỉ một Võ Giả yếu ớt chẳng lẽ còn thần kỳ hơn bí pháp do Thi Thần Giáo chúng ta tự mình lưu truyền đến nay sao? Nếu hắn có thể khiến Thiên thi trong thời gian ngắn ngủi biến thành Thi vương, bí pháp luyện thi do những vị tiền bối của Thi Thần Giáo chúng ta nghiên cứu há không phải trở thành trò cười?
Trong lòng Doãn Hải lạnh lẽo, vội vàng cúi đầu tự trách, thầm mắng mình ngu xuẩn.
- Ta tạm thời khống chế ý thức vừa tỉnh lại của chúng nó. Nếu không bị ngoại lực ảnh hưởng thì trong thời gian ngắn hai Thiên thi này sẽ không còn phát sinh dị biến lần nữa.
Giáo chủ Thi Thần Giáo trầm ngâm một lát mới dặn dò:
- Trước khi hội nghị trên Nhật đảo kết thúc, ngươi cứ an tâm trông chừng bọn chúng đi.
💬 Bình luận chương