Tên bắt cóc khiến Vương Các Đông giận tím mặt, anh chưa bao giờ thấy tên tội phạm nào ngạo mạn như vậy, thậm chí còn nói chuyện bằng một giọng rất kẻ cả. Phân tích giọng nói trong điện thoại có thể thấy người này rất trẻ, nhưng có thể là một thằng b**n th**. Hắn tự xưng là "chúng tôi", xem ra vẫn còn đồng bọn.
Anh vội cử người chạy đến đường Vọng Giang lấy chiếc hộp giấy kia về.
Tiếp đó lại suy nghĩ một hồi, phải hành động theo từng bước để bắt tên này.
Anh gọi toàn bộ thành viên nòng cốt của đội Trinh sát hình sự đến, phân công công việc.
Đầu tiên, phải lập tức dò tìm tín hiệu điện thoại di động, khi đã xác định được phạm vi khu vực của mục tiêu, lập tức báo về ngay, lúc đó sẽ bố trí công an mặc thường phục giả vờ sửa chữa đường ống nước tiếp cận vị trí của tên bắt cóc.
Thứ hai, cử hai công an mặc thường phục đến trường học hỏi đám bạn cùng lớp hôm qua cùng đi với Giang Tiểu Binh xem rốt cuộc là tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì và diễn biến toàn bộ sự việc. Việc này nhất định phải được thực hiện kín đáo, cẩn thận, vì bọn bắt cóc rất có khả năng đang âm thầm mọi cuộc gọi, cho dù là của bất cứ đối tượng nào, cũng ngay lập tức được kết nối với Sở Công an huyện, đồng thời lúc đó đối thoại thế nào, công an sẽ đưa ra chỉ thị.
Thứ tư, để Vương Lệ Cầm về nhà trước, cử hai công an mặc thường phục kín đáo vào nhà, cài đặt để điện thoại cố định trong nhà cũng kết nối với Sở Công an huyện, đồng thời phải kiểm tra thật kĩ toàn bộ trong nhà và bên ngoài xem có thiết bị nghe lén hay không…
Còn chuyện tên bắt cóc đòi ba triệu tệ tiền mặt, Vương Các Đông hoàn toàn không nghĩ đến, anh cho rằng, nếu thuận lợi, đêm nay có thể bắt được tội phạm.
Công việc nhanh chóng được triển khai, Vương Các Đông trực ở văn phòng để chỉ huy.
Rất nhanh, Lâm Kiệt báo về thông tin đầu tiên: "Anh cả, không dò tìm được tín hiệu."
Vương Các Đông không tin lắm: "Sao lại thế?"
"Đối phương tắt máy, ngày hôm nay mỗi lần gọi điện thoại, hắn đều tắt máy luôn sau khi gọi xong. Căn cứ vào địa điểm tín hiệu ban ngày thì tên bắt cóc luôn trong trạng thái di chuyển, nhân viên kỹ thuật nói là có thể tên bắt cóc sử dụng thiết bị gây nhiễu tín hiệu, khiến cho tín hiệu điện thoại di động không cố định truyền đến một trạm điện thoại di động, rất nhiều vụ lừa đảo bằng điện thoại cũng sử dụng thiết bị này. Ngoài ra, vì thời gian hắn bật máy quá ngắn, số liệu tín hiệu mà công ty dịch vụ viễn thông nhận được có hạn, nhân viên kỹ thuật chỉ có thể khoanh vùng được phạm vi trong vòng vài ki-lô-mét vuông, không thể xác định được vị trí chính xác. "
Vương Các Đông hỏi: "Lần sau tội phạm bật máy, chúng ta có thể tìm ra được vị trí của hắn trong bao lâu?"
Lâm Kiệt đáp: "Bọn em đã cho không có gì bất thường, kể cả là hắn tiếp tục sử dụng thiết bị gây nhiễu tín hiệu, chỉ cần hắn bật máy quá hai, ba phút, là có thể xác định được vị trí của hắn trong phạm vi không quá một trăm mét."
"Nếu hắn vẫn chỉ nói vài câu rồi tắt máy như hôm nay thì sao?"
Lâm Kiệt lắc đầu bất lực: "Thế thì phạm vi tính toán được chắc chắn là rất rộng, không dễ xác định."
"Công an chỗ mình không tìm được nhân viên kỹ thuật nào giỏi hơn, có thể xác định được vị trí chính xác của tín hiệu à?"
"Nhân viên kỹ thuật nói, nếu đối phương không sử dụng thiết bị gây nhiễu tín hiệu, khi chúng ta đã tội phạm tiếp tục sử dụng thiết bị gây nhiễu, chỉ gọi một hai phút rồi ngắt điện thoại và tắt máy luôn, thì cho dù có mời được người của Cục An ninh quốc gia cũng bó tay."
Vương Các Đông gãi đầu, cau mày nói: "Biết rồi, anh tiếp tục giám sát những việc khác, bố trí người chuyên trách tra hỏi tiếp không?"
Vương Các Đông xem toàn bộ nội dung lời khai, thấy không có gì mâu thuẫn, lắc đầu bảo: "Tạm thời không cần, dù sao cũng là học sinh, ngày mai còn phải đi học, trước mắt không liên quan đến ba học sinh này. Ừm… thế này, cậu tìm tất cả những tuyến đường mà Giang Tiểu Binh có thể đi về nhà, xem những đoạn đường nào có camera giám sát, rồi gọi điện thoại cho cảnh sát giao thông, bảo họ đem nội dung ghi hình giám sát đến đây."
"Vâng, em làm ngay."
Bận rộn cho đến tận hơn nửa đêm, cuối cùng cũng tìm được bóng dáng của Giang Tiểu Binh trong số băng ghi hình giám sát, cậu ta đi vào một con đường nhỏ, con đường này không dài, chỉ khoảng hơn bốn trăm mét, hai đầu đều có camera giám sát, một bên đường men theo bờ sông, dãy bên kia là các tòa nhà ở và cửa hàng liền sát với nhau, không có lối đi nào khác.
Cho nên con đường nhỏ này có thể coi là một khu vực khép kín.
Hình ghi vào buổi tối rất mờ, nhưng về cơ bản vẫn có thể thấy được tình hình, sau khi Giang Tiểu Binh đi vào ở chỗ camera giám sát thứ nhất, thì không thấy đi ra ở bất cứ chỗ camera giám sát nào khác.
Vương Các Đông chăm chú suy nghĩ, tên bắt cóc sống ở ngay trong khu nhà ở chỉ dài có hơn bốn trăm mét này, bắt Giang Tiểu Binh rồi đưa lên nhà, hay là lái xe chở Giang Tiểu Binh đi chỗ khác?
Cho dù đáp án thế nào, cũng không thể phá được vụ án trong đêm nay.
💬 Bình luận chương