Sáng ngày hôm sau, một người cảnh sát hình sự hớt hải chạy vào văn phòng của Vương Các Đông: "Anh cả, có một số lạ gọi đến, nghi là tên bắt cóc."
Vương Các Đông vội chạy đến phòng internet, vừa nhắc nhân viên kỹ thuật dò tìm điểm phát tín hiệu ngay lập tức, vừa chỉ thị cho Vương Lệ Cầm qua mic: "Chị nghe điện thoại đi."
Vương Lệ Cầm run run bắt máy: "A lô?"
Đầu kia hỏi: "Chào chị, vẫn là tôi đây, sao chị bắt máy chậm thế? Sim điện thoại của con trai chị, tôi không dùng nữa rồi."
Vương Các Đông giật mình, vừa giám sát, hắn đã ngắt điện thoại rồi."
Vương Các Đông nheo mắt nói: "Tên bắt cóc làm sao mà biết được nếu bật máy quá năm phút là xác định được vị trí của hắn?"
Nhân viên kỹ thuật vắt óc suy nghĩ, vừa nghĩ vừa giải thích: "Có thể hắn cũng am hiểu lĩnh vực kỹ thuật này."
"Hừ!" Vương Các Đông đứng dậy bảo: "Đội trưởng Lâm, lập tức dẫn theo người, cùng đến nhà Vương Lệ Cầm."
Lâm Kiệt nghi ngờ hỏi: "Anh cả, nếu tên bắt cóc cử người lừa tôi, nếu không chị sẽ phải tự chịu hậu quả. Còn cái lũ cảnh sát, có giỏi thì thử tìm ra bọn này trong ba ngày xem, hôm giao tiền chuộc thì đừng có đi theo, nếu không các người sẽ phải hối hận đấy!"
Thấy hắn có vẻ lại sắp ngắt điện thoại, Vương Các Đông vội vàng cắt qua đường tín hiệu, hỏi: "Bây giờ con tin thế nào, cho chúng tôi nghe giọng cậu ấy."
"Tôi có nói chuyện với anh không nhỉ? Anh Vương giám đốc Sở Công an chuyên phụ trách điều tra hình sự, vô cùng lợi hại!"
Đối phương cất tiếng cười the thé giễu cợt, nói xong lại ngắt luôn điện thoại.
Gọi lại vẫn tắt máy, Vương Các Đông được quan trường tôi luyện nên khả năng kiềm chế rất tốt, nhưng lúc này không khỏi giận tím mặt, mấy lần liền, hễ anh lên tiếng, là tên tội phạm lại giễu cợt "anh Vương giám đốc Sở Công an chuyên phụ trách điều tra hình sự, vô cùng lợi hại", rồi ngắt điện thoại luôn.
Mình có thù ba đời với nó hay sao chứ? Đồ súc sinh!
Để mình bắt được, không nện cho nó quỳ xuống đất mà van xin thì không xong!
Lâm Kiệt nói: "Anh cả, hình như bọn bắt cóc đang khiêu khích cảnh sát thì phải?"
Vương Các Đông nghiến răng: "Khiêu khích cái gì, chúng nó đích xác là đã gửi thư khiêu chiến với cảnh sát! Hừ, trong vòng ba ngày, tôi nhất định phải tìm ra được cái lũ súc sinh này, lôi về đây, xem tôi sẽ xử lý nó thế nào!" Mắt anh ánh lên những tia giận dữ, rõ ràng là ngoài hắn ra, chưa từng có người nào dám chế nhạo giễu cợt anh như vậy.
Vương Lệ Cầm vội nói: "Giám đốc Vương, tôi phải làm thế nào, Tiểu Binh nhà tôi liệu có về được không?"
Vương Các Đông vô cùng tự tin: "Chị yên tâm, nhất định sẽ tìm được!"
"Thế tôi có cần chuẩn bị trước khoản tiền ba triệu tệ ấy không?"
"Sao cơ?" Vương Các Đông trừng mắt nhìn Vương Lệ Cầm, "Chị không tin là trong ba ngày chúng tôi chắc chắn sẽ bắt được lũ lưu manh khốn kiếp đó à?"
Vương Lệ Cầm vội phủ nhận: "Không phải, tôi… tôi chỉ là không biết phải làm thế nào, hơn nữa… hơn nữa chúng đã cắt tai Tiểu Binh, tôi sợ…"
Vương Các Đông hừ một tiếng khinh bỉ, ngắt lời Vương Lệ Cầm: "Chị cứ ở nhà chờ tin, đằng nào điện thoại cũng đã kết nối rồi, nếu hung thủ gọi tới, tôi có thể nghe được bất cứ lúc nào, có tình hình gì thì liên lạc với tôi, tôi sẽ cử hai người đến trực ở nhà chị, ngoài ra sẽ cử thêm vài lực lượng nữa, 24/24 giám sát những người qua lại gần nhà chị. Những việc khác tôi sẽ tự bố trí."
Nói xong, Vương Các Đông dặn dò một lượt rồi dẫn Lâm Kiệt và một nhóm người đi cùng.
Bằng mọi giá, anh phải tìm cho ra lũ bắt cóc khốn kiếp này! Nhất là cái thằng súc sinh đã giễu cợt anh trong đó!
💬 Bình luận chương