4
Nằm lại trên giường, ta chỉ thấy ngượng ngùng muốn chết, sau gáy Trần Hoài Cẩm đã sưng lên một cục u khả nghi.
Thế nhưng bản thân hắn lại chẳng chút để tâm, giúp ta sửa sang lại chăn màn rồi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh.
So với vẻ nhàn tản tự tại của hắn, hình như ta có phần quá căng thẳng rồi.
Không được, thua người không thể thua trận! Ta tằng hắng một tiếng, cố nặn ra giọng điệu dịu dàng nhất:
"Ngươi yên tâm, ngươi đã theo ta thì ta nhất định sẽ đối đãi tốt với ngươi, tuyệt đối không cưỡng ép ngươi đâu."
"Thế sao?"
Má ta đột ngột cảm nhận được một nụ hôn.
Trần Hoài Cẩm ghé sát lại, chuồn chuồn đạp nước hôn lên mặt ta một cái rồi nhanh ch.óng rời đi, làn môi ẩm ướt còn khẽ quệt qua khóe môi ta.
"Không sao đâu, xuất giá tòng phu, ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, không tính là cưỡng ép."
"Hả... cái gì, nhưng mà..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa, tới đi, đừng vì ta là một đóa hoa kiều diễm mà thương hoa tiếc ngọc."
Không đúng, cái này khác xa với kịch bản ta nghĩ nha!
"Đêm nay ta mệt quá, ngủ trước đã."
Nước đến chân, ta vẫn cứ là nhát cáy.
"Được thôi, dù sao chúng ta cũng đã ngủ chung rồi, sự trong trắng của ta cũng chẳng còn nữa."
Nói đoạn, Trần Hoài Cẩm lại dịch lại gần, ngón tay út của ta bị hắn khẽ móc lấy.
"Đã là người một nhà rồi, ta nên xưng hô với nàng thế nào đây? Nương t.ử?"
"Không được, ngươi là áp trại phu nhân, là ở rể đó."
"Vậy... phu quân?"
"Nhưng ta là nữ mà, nghe cứ kỳ kỳ sao đó."
Ngay lúc ta còn đang xoắn xuýt, Trần Hoài Cẩm lần cuối cùng áp sát lại, cơ thể ấm nóng ôm chặt lấy ta, hơi thở phả vào tai ta, giọng nói mang theo vẻ mê hoặc:
💬 Bình luận chương