5
Tin tức vừa ra, Nhị đương gia đã lôi tổ tông tám đời của tên Tri huyện kia ra mắng một trận tơi bời.
"Trương Chu cái thằng nhãi nham hiểm này, lúc trước nếu không phải chúng ta khử lão già nhà nó, thì nó có cửa ngồi lên cái ghế Tri huyện đó không?"
Ta phái mấy người đi do thám, không dò thì thôi, vừa dò một cái là giật mình thon thót.
Hoàng đế trong lúc đi vi hành đã bị phản tặc bắt cóc, đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Nhị đương gia gãi đầu thắc mắc: "Liên quan gì đến chúng ta? Đâu phải chúng ta bắt đâu, chẳng lẽ chúng muốn đổ cái nồi này lên đầu mình chắc?"
Phương Kỳ ngồi một bên cuối cùng cũng lên tiếng:
"Thiên t.ử mất tích, trong triều chắc chắn đang loạn thành một đoàn, làm gì còn tâm trí đâu mà điều động một tên Tri huyện Dương Châu nhỏ bé.
Trương Chu chắc là nhận được tin tức, nghĩ bụng nhân cơ hội này lập chút công trạng, ngồi cho vững cái ghế của mình đây mà."
Thế là, chúng ta nghiễm nhiên trở thành con chim đầu đàn bị nhắm bắn. Tiễu diệt đám sơn tặc bám rễ nhiều năm, chiến công hiển hách này đủ để khiến bách tính tin phục.
"Vậy giờ chúng ta tính sao?"
Ta nhìn quanh một vòng, nhún vai bất lực: "Thì vẫn bổn cũ soạn lại thôi, khiến chúng có đi mà không có về."
Thế là ngay ngày hôm đó, cả sơn trại già trẻ lớn bé đều đem đao ra mài.
Ngay cả bà Lý đã ngoài sáu mươi cũng mài con dao phay sáng loáng đến soi gương được.
Trần Hoài Cẩm dẫn lũ trẻ đi đọc sách ở sau núi về thì bắt gặp cảnh tượng này.
Ta bảo hắn dẫn những người già yếu phụ nữ và trẻ em vào lánh tạm ở hậu sơn.
"Bọn huynh không biết võ công, cứ ở phía sau là được rồi."
"Ta vẫn giữ nguyên câu nói cũ, các đại thế gia đều nuôi tư nô, cộng thêm lính huyện, đông đảo vô cùng, các nàng chắc chắn đ.á.nh lại không?"
Người mới đến sơn trại đều có nỗi lo này.
Ta khẽ thở dài, rút thanh đao vừa mài xong ra, vung một đường cơ bản, cái cây nhỏ to bằng miệng bát bị chém ngang thân, đổ rầm xuống.
Đám trẻ phía sau Trần Hoài Cẩm vỗ tay reo hò.
"Trần phu t.ử không biết đó thôi, đại ca lợi hại lắm, trước đây những kẻ đến tiễu phỉ đều bị chém không còn một mống!"
"Có đại đương gia ở đây, chúng con chẳng sợ ai cả, sẽ không bị bắt nạt đâu."
Ta quay đầu lại, đắc ý liếc nhìn Trần Hoài Cẩm một cái.
Hắn đứng yên tại chỗ, trong đôi mắt đen thâm trầm là một thứ cảm xúc mà ta không tài nào đọc hiểu được.
Ta không biết hắn đang nghĩ gì.
Trần Hoài Cẩm là một người quá thần bí, nhưng ta thì không thích nghĩ nhiều, ta thích hỏi thẳng.
Thế là buổi tối, ta mời hắn đi dạo ngắm sao.
Còn chưa kịp để ta mở lời, hắn đã chủ động hỏi trước: "Tại sao nàng lại muốn làm sơn tặc?"
💬 Bình luận chương