Cơn mưa lớn bất ngờ ập tới.
Ban đầu bầu trời vẫn quang đãng, vậy mà chỉ trong chốc lát đã bị mây đen phủ kín, nặng nề như muốn sụp xuống. Gió mạnh nổi lên, thổi tán lá ngô đồng trong sân nghiêng ngả. Chẳng bao lâu sau, từng hạt mưa lớn như hạt đậu trút xuống, làm mặt đất nóng bức nhanh ch.óng ướt đẫm.
Trong màn mưa mịt mờ, tấm biển hai chữ “Triệu phủ” do chính tay tiên đế ngự bút ban tặng treo trước cổng phủ, lúc ẩn lúc hiện.
Trong thư phòng bỗng vang lên một tiếng choang.
Chiếc nghiên mực Đoan Khê quý giá bị Triệu Đệ ném thẳng xuống đất. Chiếc nghiên vốn chắc chắn nên không vỡ, nhưng lại đập mạnh xuống nền đá xanh, để lại một vết lõm sâu.
Mấy người đứng phía dưới bàn án đưa mắt nhìn nhau, không ai dám ngẩng đầu. Một người run run nói: “Đại nhân bớt giận.”
Triệu Đệ vẫn chưa nguôi cơn giận. Ông ta quay ra ngoài quát lớn: “Đánh! Đánh thật mạnh cho ta! Đánh chết lũ ch.ó không biết bảo vệ chủ này!”
Người bên ngoài nghe lệnh lập tức ra tay nặng hơn. Tiếng gậy nện xuống, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết vang lên từng hồi. Âm thanh ấy truyền vào trong phòng khiến người nghe lạnh cả sống lưng.
Chỉ có một phụ nhân trung niên sắc mặt tái nhợt — chính là nhũ mẫu của Triệu Xuân Bằng, Từ thị. Bà đột ngột quỳ sụp xuống, khóc lóc cầu xin: “Đại nhân tha mạng!”
Triệu Đệ đang trong cơn thịnh nộ, nhìn thấy bà ta lại càng tức giận. Ông chỉ ra ngoài cửa:
“Ngươi cũng ra ngoài chịu gậy! Nếu không phải lũ các ngươi ăn cây táo rào cây sung, ngày thường không khuyên đại gia ở nhà đọc sách, học đạo thánh hiền, ngược lại dung túng hắn ăn chơi trác táng, sao lại gây ra chuyện hôm nay?”
Ông ta lạnh lùng nói tiếp: “Đại gia đang chịu khổ trong ngục, các ngươi cũng đừng mong được yên thân.” Nói xong, nhũ mẫu Từ thị cũng bị lôi ra ngoài.
Ngay sau đó tiếng kêu thảm thiết lại vang lên. Nhưng rất nhanh chỉ còn tiếng ú ớ nghẹn lại — hiển nhiên miệng bà đã bị bịt kín.
…
Triệu phu nhân, Mẫn thị, từ lâu đã không còn quản việc trong phủ. Mọi chuyện trong nhà đều giao cho cô con gái út lo liệu. Lúc này bà đang ngủ trưa thì nghe thấy bên ngoài ồn ào.
Một lát sau, cháu dâu Mao thị vội vã chạy vào.
Mao thị mặc áo ngoài màu hổ phách thêu hoa cỏ, trên đầu cài trâm vàng khảm hồng ngọc. Khuôn mặt tròn đầy, mày lá liễu, nhìn qua rất có dáng dấp phú quý.
Nhưng lúc này sắc mặt nàng ta trắng bệch, vừa bước vào đã quỳ xuống khóc: “Thím cứu con!”
Mẫn thị hơi nhíu mày, trong lòng không vui nhưng vẫn hỏi: “Lại xảy ra chuyện gì nữa?”
Mao thị nghẹn ngào: “Thúc phụ muốn giếc con!”
“Cái gì?”
Hóa ra sau khi Triệu Xuân Bằng bị bắt giam vào Hình bộ đại lao, Triệu Đệ nổi trận lôi đình. Những người hầu cận quanh hắn đều bị kéo ra chịu đòn. Nghe nói nhũ mẫu Từ thị đã bị đ.á.nh đến gần như hấp hối. Lúc này ông ta lại gọi Mao thị tới tra hỏi.
Mao thị thực sự sợ hãi nên mới mặt dày chạy tới cầu cứu Mẫn thị.
Mẫn thị thở dài. Bà vốn không muốn quản chuyện này. Nhưng lần này sự việc quá lớn, nếu để xảy ra án mạng thì càng khó thu dọn.
Bà còn đang do dự thì con gái út — Triệu Ngũ tiểu thư — bước lên, nhận chén trà từ tay bà t.ử rồi đưa cho mẫu thân, nhẹ giọng nói: “Nương đừng nóng giận. Cha đang giận quá nên mất bình tĩnh. Bên ngoài không biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào Triệu gia chúng ta. Nếu thật sự xảy ra án mạng, họ sẽ càng có cớ bám lấy không buông.”
Triệu đại nhân không có con trai, chỉ sinh năm cô con gái. Cuối cùng giữ lại cô út ở nhà và chiêu một chàng rể vào ở rể.
Mẫn thị uống một ngụm trà ấm. Thấy con gái nói chuyện rõ ràng có lý, cuối cùng cũng bị thuyết phục.
Mao thị cảm kích nhìn Triệu Ngũ tiểu thư một cái, lau nước mắt rồi đứng dậy, ôm lấy cánh tay Mẫn thị: “Thím vẫn thương con nhất.”
Mẫn thị liếc nàng ta một cái, rõ ràng có chút chán ghét, nhưng cũng không gạt tay ra.
…
Đoàn người đi tới thư phòng. Giữa sân đặt một khối đá Thái Hồ cao lớn. Bên trong dẫn nước suối chảy qua, tiếng nước róc rách không ngừng. Nhưng trong cơn mưa âm u lúc này, cảnh tượng lại có phần u ám.
Mẫn thị nhớ lại khi xây phủ đệ năm xưa. Chỉ riêng việc bố trí dòng nước này cũng đã tốn không biết bao nhiêu công sức. Cuối cùng phải mua lại cả tổ trạch của một hộ gia đình khác mới dựng được nơi này.
Triệu Đệ thích nơi này nhất, nên đã xây thư phòng ở đây. Thường ngày ông ta cũng ở đây lâu nhất. Quả nhiên sau này mọi chuyện đúng như lời thầy phong thủy năm ấy nói.
Phu quân của bà trở thành thủ phụ quyền khuynh triều dã. Người nịnh bợ xung quanh ngày càng nhiều. Thậm chí có kẻ còn dâng cả “ngựa gầy” từ Dương Châu tới.
*"Ngựa gầy" là một thuật ngữ chỉ sự bóc lột và hạ thấp giá trị người phụ nữ trong lịch sử Trung Quốc. Nó đại diện cho những kiếp hoa trôi dạt, bị nhào nặn theo ý thích của kẻ có tiền.
Ở tuổi này, Mẫn thị cũng chẳng còn để tâm đến chuyện ghen tuông. Nhưng việc phu quân vì những chuyện đó mà dần lạnh nhạt với bà, khiến bà khó tránh khỏi cảm thấy chua xót.
Hai vợ chồng đã rất lâu không còn nói chuyện t.ử tế với nhau. Tình cảm cũng dần xa cách. Nếu hôm nay chuyện không quá lớn, bà cũng chẳng muốn can dự.
Nhũ mẫu Từ thị nghe thấy tiếng bước chân liền mở mắt. Nhìn thấy Mẫn thị, bà cố sức ú ớ kêu lên, nhưng miệng bị nhét vải nên không thể nói rõ.
Mẫn thị vừa bước vào đã thấy mặt đất đầy máu, mấy người nằm bên cạnh bất tỉnh. Một cơn giận bốc lên trong lòng bà. Bà xách váy bước thẳng vào.
Mao thị phía sau sợ đến tái mặt, chỉ biết nắm chặt tay Mẫn thị không dám buông. Còn Triệu Ngũ tiểu thư thì cúi đầu đi phía sau. Không ai biết nàng đang nghĩ gì.
…
Ngôi nhà mới đồ đạc vốn đã khá đầy đủ, lại vừa được sửa sang lại một lượt. Nhưng dù vậy, vẫn còn không ít thứ phải sắm thêm. Đỗ thị nhìn danh sách mua sắm mà chỉ thấy tiền bạc như nước chảy đi, trong lòng không khỏi xót của.
May mà Khương Du đã sớm nghĩ tới chuyện này, khi tới Đại Đồng đã mang theo thêm một nghìn lượng bạc, vừa vặn bù vào khoản thiếu hụt ấy.
Đỗ thị ban đầu còn thấy áy náy, nhưng nghĩ lại Khương Du dù sao cũng là con gái ruột. Hơn nữa niềm vui dọn vào nhà mới khiến bà bận rộn suốt ngày, chẳng bao lâu đã quên mất chuyện ấy.
Khương Du ở Đại Đồng cùng Đỗ Thanh chừng năm sáu ngày.
Những ngày ấy nàng vừa giúp mẫu thân chuyển nhà, vừa cùng bà đi chọn mua thêm đồ đạc, sắm sửa bàn ghế, giường tủ. Khi mọi thứ gần như ổn thỏa, nàng mới tính chuyện trở về. Nhưng mấy ngày liền trời mưa không dứt. Đường sá lầy lội, khắp nơi đọng nước thành từng vũng. Thỉnh thoảng lại có ếch nhái nhảy lên khỏi mặt nước.
Dạo gần đây Đỗ Thanh đặc biệt thích bắt ếch. Nó sai Thúy Bình cầm theo một chiếc giỏ tre nhỏ. Bắt được con nào liền bỏ vào giỏ. Có khi bắt đầy cả giỏ, lại chạy tới trước mặt Khương Du khoe khoang.
Cô bé chớp chớp đôi mắt đen láy, tinh nghịch hỏi: “Nương sợ ếch không?”
Khương Du liền nghiêm túc cúi xuống đếm từng con một, rồi nói: “Ừm… mấy con này hơi nhỏ. Nhưng chắc cũng đủ làm một đĩa ếch chiên rồi.”
Đỗ Thanh nghe vậy lập tức nhảy lùi lại mấy bước, vội ôm chặt chiếc giỏ vào lòng như báu vật, sợ Khương Du thật sự đem chúng đi chiên.
Thấy vậy Khương Du bật cười không ngớt. Nhưng chẳng bao lâu sau, Đỗ Thanh phát hiện ra có người thật sự sợ ếch.
Người đó chính là cữu cữu Khương Yến. Từ đó trở đi, mỗi ngày cô bé đều mang chiếc giỏ tre tới dọa hắn.
Khương Yến cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng sắc mặt trắng bệch đã bán đứng hắn. Cuối cùng vẫn phải nhờ Khương Du tới giải vây.
Khương Du nhìn con gái càng lớn càng nghịch ngợm, nhưng trong lòng lại thấy vui. Ít nhất bây giờ Đỗ Thanh trông giống một đứa trẻ đúng nghĩa hơn trước.
Ban đầu Khương Du định sớm trở về kinh thành. Nhưng đúng lúc ấy nàng nhận được thư của Đỗ Hạo Ngọc.
Trong thư chỉ viết ngắn gọn rằng gần đây kinh thành có chút bất ổn, dặn nàng tạm thời đừng quay về.
💬 Bình luận chương