Quả thật, căn nhà mới của Đỗ thị cách Hạ phủ không xa.
Xe ngựa chỉ đi một đoạn ngắn, Đỗ Thanh đã ngủ thiếp đi. Thúy Bình cẩn thận bế cô bé về phòng.
Khương Du mở cửa sổ cho thoáng, rồi ngồi bên giường, nhẹ nhàng phe phẩy quạt cho con gái.
Đỗ Thanh ngủ say, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì nóng. Khương Du nhìn con gái một lúc lâu, trong lòng mềm lại, không kìm được cúi xuống hôn nhẹ lên má cô bé.
Thúy Bình đứng bên cạnh thấy vậy thì đau lòng, khẽ nói: “Phu nhân, người cũng nên đi nghỉ một lát đi. Ở đây đã có nô tỳ trông rồi.”
Khương Du gật đầu, đưa cây quạt trong tay cho Thúy Bình, dặn dò vài câu rồi mới đứng dậy ra ngoài.
Nàng đi sang Đông viện, nơi cha mẹ đang ở. Vừa đến trước cửa, đã thấy nha hoàn đứng bên ngoài cúi đầu thật thấp, dáng vẻ như cố ý tránh né điều gì.
Khương Du hơi lấy làm lạ. Bình thường mỗi khi nàng trở về, mẫu thân luôn là người biết đầu tiên, còn hôm nay lại im ắng khác thường.
Thời tiết oi bức, nàng chỉ mới đi mấy bước mà lưng áo đã ướt mồ hôi. Khương Du đang định nhanh ch.óng bước vào phòng thì chợt nghe bên trong truyền ra giọng Đỗ thị đầy tức giận: “Ta đã nói sao lão tam lại rảnh rỗi ra ngoài, hóa ra là lén chuồn đi!”
Khương Du sững lại. Nghĩ kỹ thì quả thật việc Khương Yến đột nhiên ra ngoài cũng có chút kỳ lạ. Huống chi lại trùng hợp gặp Đỗ Đức. Hai người đều là người đọc sách, đang lúc cần chuyên tâm học hành, ngoài ngày nghỉ tắm gội thì hiếm khi rời thư viện.
Nàng không khỏi thầm nghĩ: Hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Trong phòng lại vang lên giọng Khương Phong: “Chuyện này đừng để A Du biết.”
Khương Du hơi ngạc nhiên. Không ngờ phụ thân cũng ở đây.
Đỗ thị thở dài nói: “Hiện giờ kinh thành rối ren như vậy, lại đúng lúc lão sư của Đỗ Đức xảy ra chuyện. A Du và lão tam thân thiết, nếu nó biết lão tam đã đi kinh thành, chắc chắn cũng sẽ lo lắng đòi trở về.”
Bà ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trong thư con rể đã dặn đi dặn lại, nhất định phải giữ A Du ở lại cho yên ổn.”
Khương Du nghe vậy thì nhíu mày. Trong lòng càng thêm nghi hoặc, suy nghĩ một lát rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào. Động tác ấy khiến hai người trong phòng đều giật mình nhìn sang.
“A Du?”
Đỗ thị vội đứng dậy, rồi lại có chút lúng túng ngồi xuống, cố gắng bình tĩnh nói: “Con về từ khi nào? Bên ngoài nóng lắm phải không?”
Nói xong liền sai nha hoàn đi pha trà mới mang tới.
Khương Du chờ nha hoàn lui ra, trong phòng chỉ còn lại mấy người, lúc này mới lên tiếng:
“Nương, con đã biết rồi.”
“Biết cái gì?”
Đỗ thị nghe vậy liền lộ vẻ ảo não, thở dài: “Ta đã nói chuyện này sớm muộn cũng không giấu được con.”
Khương Phong lại nhìn Khương Du một lúc, trầm giọng nói: “Con chờ đã…”
Nhưng Đỗ thị dường như đã nén chuyện trong lòng quá lâu, lúc này vừa nghe Khương Du nói vậy liền vội vàng mở lời, hoàn toàn không để ý lời Khương Phong: “Con tuyệt đối không được trở về kinh thành. Vừa về là sẽ bị bắt ngay!”
Khương Du càng thêm nhíu mày: “Chẳng lẽ không còn vương pháp sao?”
Đỗ thị cười khổ: “Triệu thủ phụ quyền thế ngập trời, thử hỏi còn ai làm gì được hắn?”
💬 Bình luận chương