“Được, nếu bổn cung đã mời không được bọn họ đến Đông cung, như vậy bổn cung sẽ đích thân đến phủ của bọn họ một chuyến”
Nói xong, Lý Thần vung tay áo: “Tam Bảo, dẫn theo một trăm Cẩm Y Vệ, theo Bổn cung xuất cung.”
Thái tử ra khỏi Đông cung, như Tiềm Long xuất tuần.
Tam Bảo không dám chậm trễ, lập tức điểm danh tại tổng bộ Đông Hán kinh thành, một trăm Cẩm Y vệ tinh nhuệ nhất, do hẳn và hai tên Cẩm Y Vệ Thiên Hộ tự mình dẫn đội.
Đội ngũ phía trước có hai mươi tên Cẩm Y Vệ, một tên Thiên Hộ áp trận, phía sau cũng có hai mươi tên Cẩm Y Vệ khác do một tên Thiên Hộ khác áp trận, ở giữa còn lại hai mươi tên trung thành nhất, cẩm Y vệ tốt nhất đưa tay ra do Tam Bảo đích thân dẫn đầu bảo vệ xung quanh Lý Thần an toàn.
Hơn một trăm nhân mã, ra khỏi Đông cung thẳng đến Trần gia phú đệ gần nhất.
Trên đường đi, Lý Thần cũng không có cải trang khiêm tốn, mà gióng trống khua chiêng dựa theo chế độ, đi trên đường lớn ngự đạo, tịnh phố xuất hành.
Bách tính hai bên, phàm nghe nói loan giá Thái tử đến mà không quỳ lạy, trị tội đại bất kính.
Lý Thần một đường không nói một lời, xuyên qua đông nhai náo nhiệt nhất, trong sự chú ý của vô số dân chúng và thám tử khắp nơi, đi tới ngoài cửa Trần phủ, khu vực phồn hoa nhất kinh thành chiếm cứ một mảng lớn thổ địa.
Đế quốc Đại Tân có quy định nghiêm khắc đối với giai cấp.
Sĩ nông công thương bốn cấp bậc, thương nhân là cấp bậc thấp nhất.
Thương nhân có tiền thì cũng chỉ có thể mặc quần áo làm bắng vải thô, không thể mặc tơ lụa. Mà ở kinh thành, nơi như vậy không phải có tiền là có thể mua được nhà, rất nhiều đất đai đều có quy định thân phận, không phải nông tịch hay sĩ tịch thì căn bản không có tư cách có được phủ đệ ở kinh thành.
Nhưng Trần gia, hiển nhiên làm ngoại lệ.
Thời điểm loan giá Thái tử đến bên ngoài Trần phủ, Trần phủ hiển nhiên đã sớm nhận được tin tức.
Cửa lớn mở ra, trên dưới Trần phủ hơn mười người, đã ở bên ngoài cung kính chờ đợi.
“Thảo dân Trần Tĩnh Xuyên, mang theo gia quyến, tham kiến Thái tử điện hạ, Thái tử Thiên Tuế, Thiên Tuế, Thiên Thiên Tuế”
Trong tiếng hô thiên tuế, kiệu Lý Thần kiệu đi lên, nhìn Trần Tĩnh Xuyên quỳ gối trước người, thản nhiên nói: “Không phải ngươi bị bệnh sao? Sao vậy, hiện tại lại gặp gió, không sợ bênh tình tăng thêm à?”
💬 Bình luận chương