“Từ xưa thương nhân trọng lợi, chà đạp nghĩa quân tử, các ngươi nhân cơ hội quốc gia gặp nạn, hút mồ hôi nước mắt dân chúng, sao lại không biết dân chúng đang nhìn? Hôm nay báo ứng tới, lại coi dân chúng là tấm chắn? Coi bách tính là đồ ngốc sao!”
Lý Thần nói một phen, vô cùng khí phách, vô số dân chúng phía sau đang xem náo nhiệt, nguyên một đám nhiệt huyết sôi trào.
Thương nhân bán lương thực có tiền có lương thực, mà bọn họ bán gia sản lấy tiền ít đi một chút lương thực, dân oán như thế đã sớm sôi trào, chỉ là không có một chỗ phát tiết mà thôi
Bây giờ Thái tử đích thân tới, những lời này đã nói đến trong tâm của bọn họ.
“Thái tử điện hạ nhân từ, thái tử điện hạ nhân từ!”
Trong đám người, có mấy lão giả lúc này quỳ xuống, trong miệng kích động hô lên.
Ngay sau đó, dân chúng quỳ xuống lít nha lít nhít một mảng lớn, toàn bộ hô to thái tử nhân từ.
Mắt thấy Lý Thần nói dăm ba câu đã chiếm đại nghĩa và lòng người, Trần Tĩnh Xuyên gan mật đều vỡ, chỉ cảm thấy tai vạ đến nơi.
Thủ đoạn đùa bốn lòng người như vậy, hắn làm sao đối phó được?
“Người đâu, thương tịch Trần gia, gia chủ Trần Tĩnh Xuyên, không để ý đến lễ chế đế quốc, vượt qua quy củ, vào lúc quốc nạn lâm đầu không biết thương bách tính đổ mồ hôi và máu, không hiểu triều đình gian nan, ăn trên đầu trên cổ bách tính, tội ác ngập trời, con trai của hắn lại càng bất kính với Giám quốc thái tử, lại càng đại bất kính.”
“Truyền chiếu lệnh của Thái tử, ba tộc Trần gia, tất cả bêu đầu thị chúng, tài sản mà bọn họ cầm không để lại, toàn bộ sung vào quốc khố, dùng để cứu tế thiên tai.” . truyện xuyên nhanh
Lý Thần ra lệnh một tiếng, chính là đầu người cuồn cuộn.
Trần Tĩnh Xuyên chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, hân ta hoảng sợ muốn chết, nhào tới muốn cầu xin tha thứ, lại bị hai gã thị vệ Cẩm Y vệ dùng đao kề trên cổ ngăn cản.
“Thái tử điện hạ tha mạng, thảo dân cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ, thảo dân nguyện ý quyên góp toàn bộ giá trị, tán hết gia tài chỉ cầu được tha mạng, cầu thái tử điên ha pháp ngoai khai ân!”
💬 Bình luận chương