Tôn Đồng Vân trong lòng không muốn, ai đều không muốn làm kẻ tiêu tiền như rác, nhưng Mao Tâm Di nắm nhược điểm của cô ta trong tay, cô ta không thể không mua.
Buổi chiều tan học, Mao Tâm Di nói với Giang Đào cùng Lục Văn Anh: “Len sợi ngày mai sẽ trả cho các cậu.” Ngữ khí mang theo khinh miệt cùng đắc ý, dường như cô ta không phải trả len sợi mà là bố thí vậy.
Giang Đào cười như không cười nhìn cô ta: “Lấy điều kiện của cậu, khẳng định là không có tiền mua len sợi trả lại cho bọn tớ, để tớ đoán xem len sợi của cậu từ đâu ra?”
Chỗ tự ti nhất của Mao Tâm Di chính là cô ta không có tiền, là người khác đều sống tốt hơn cô ta. Hiện tại bị Giang Đào giáp mặt nói ra, cô ta vẻ mặt phẫn hận, trong mắt mang theo lửa giận.
Giang Đào coi như không thấy, tiếp tục nói: “Cậu không phải định đi ăn trộm đấy chứ?”
“Giang Đào cậu bớt ở đây ngậm máu phun người.” Mao Tâm Di chỉ vào Giang Đào thét ch.ói tai. Lần này chủ nhiệm lớp Viên Chính Bạch trừng phạt cô ta cũng không phải rất nghiêm trọng, đem trọng điểm đặt ở việc cô ta cắt đứt len sợi của Giang Đào cùng Lục Văn Anh, mà không phải trộm len sợi, lúc ghi lỗi nặng cũng không viết là bởi vì trộm cắp.
Bởi vì một người nếu bị gán tội trộm cắp, về sau vô luận làm cái gì đều sẽ bị người coi thường, đều sẽ bị người phòng bị.
Vốn dĩ Mao Tâm Di bởi vì Viên Chính Bạch mềm lòng mà thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ tới Giang Đào hiện tại lại nhắc tới, này như thế nào có thể làm cô ta không phẫn nộ, không sợ hãi?
Thấy cô ta sợ hãi, trong lòng Giang Đào thoải mái một ít. Cô có thể lý giải việc Viên Chính Bạch xử phạt Mao Tâm Di không nhắc đến trộm cắp. Rốt cuộc các cô vào đại học đều không dễ dàng, thầy giáo không muốn học sinh bởi vì một sai lầm mà hủy hoại toàn bộ việc học, hoặc là cả đời người.
Vốn dĩ trường học đã đưa ra xử phạt, Giang Đào không muốn nắm lấy chuyện đó không buông, nhưng thái độ của Mao Tâm Di quá làm người ta khó chịu. Nếu không đáp trả, cô ta còn tưởng rằng các cô đều dễ bắt nạt.
Có một số người chính là như vậy, bắt nạt kẻ yếu.
Tựa như Giang Xuân Linh cùng Ngô Mai Hoa còn có Trần Ngọc Quế, khi cô ẩn nhẫn không đối nghịch với các bà ta, các bà ta năm lần bảy lượt ức hiếp cô. Nhưng chờ cô nổi giận phản kháng, các bà ta cũng không dám lại bắt nạt cô nữa.
Cho nên, sau này cô không còn mềm yếu như vậy nữa.
“Tớ chính là đùa với cậu một chút,” Giang Đào nhún nhún vai lại nói: “Tớ đoán len sợi là Tôn Đồng Vân giúp cậu mua đi, cậu làm chân ch.ó này cũng rất có giá trị. Có thể đi theo cô ta ăn ngon, xảy ra chuyện còn có thể giúp cậu giải quyết hậu quả.”
“Giang Đào cậu không cần được đằng chân lân đằng đầu. Nha đầu nông thôn đi ra, gả cho một ông chú già mới có thể vào đại học, cậu có cái gì hay mà đắc ý?”
Mao Tâm Di biết Giang Đào đã kết hôn, nhưng chưa gặp qua Tần Sơn Hà. Chuyện Giang Đào gả cho ông chú già, là Tôn Đồng Vân nói với cô ta.
Giang Đào: “”
Được rồi, Tần Sơn Hà lớn hơn cô tám tuổi, xác thật là một ông chú già.
“Đúng vậy, tớ rất đắc ý, tớ xuất thân nông thôn, nhà tớ tám đời bần nông, thành phần rất tốt. Đối tượng của tớ là công nhân, không chỉ có thành phần tốt tiền lương cũng không thấp, mấu chốt là còn chịu chi tiền cho tớ, tớ làm sao có thể không đắc ý?”
Mao Tâm Di cho rằng chính mình bóc mẽ Giang Đào, cô sẽ tức giận, không nghĩ tới cô có thể phong khinh vân đạm như vậy. Gả cho một ông chú già, chẳng lẽ cô liền không cảm thấy mất mặt sao? Cô ta vẫn luôn cho rằng Giang Đào gả cho ông chú già, là cái loại bụng phệ đầu hói, vẻ mặt đáng khinh ba bốn mươi tuổi.
💬 Bình luận chương