Tôn Minh Nghĩa cùng vợ là Lâm Bình Tú quen biết qua mai mối sau khi chiến tranh kết thúc. Tôn Minh Nghĩa lập một ít công trên chiến trường, chiến tranh kết thúc đã được phái đến tòa thị chính công tác, chức vị cấp khoa.
Tôn Minh Nghĩa lớn lên không tồi, công việc lại có tiền đồ, Lâm Bình Tú đối với Tôn Minh Nghĩa thực vừa lòng. Hai người mới vừa kết hôn, tình cảm còn tính không tồi. Nhưng sau lại Lâm Bình Tú phát hiện trong sách của Tôn Minh Nghĩa kẹp một tấm ảnh chụp, ông còn thường xuyên cầm tấm ảnh kia xem.
Khi đó bà mới biết được, trong lòng Tôn Minh Nghĩa có người. Sau lại, bà nhiều phương diện điều tra, biết người trên ảnh chụp là Mai Thu Lan, hơn nữa Tôn Minh Nghĩa ngày lễ ngày tết đều sẽ sai người đưa quà cho Mai Thu Lan.
Làm một người vợ, bà như thế nào có thể chấp nhận chồng mình trong lòng có người phụ nữ khác, lại còn có liên hệ với người phụ nữ kia.
Lâm Bình Tú bởi vì Mai Thu Lan mà cãi nhau một trận với Tôn Minh Nghĩa, yêu cầu ông đoạn tuyệt mọi liên hệ với Mai Thu Lan. Tôn Minh Nghĩa đối với Lâm Bình Tú vẫn là thực vừa lòng, liền giải thích chuyện của ông cùng Mai Thu Lan cho bà nghe.
Lúc ấy Tôn Minh Nghĩa nói: “Bởi vì tôi đốt lá thư chồng cô ấy gửi, dẫn tới cô ấy cùng chồng lạc nhau, tôi hẳn là gánh vác trách nhiệm này. Khi cô ấy còn chưa tìm được chồng, tôi hẳn là che chở cô ấy không bị người ta bắt nạt.”
Tôn Minh Nghĩa giải thích sự tình rành mạch, nhưng Lâm Bình Tú vẫn không thể chấp nhận. Thậm chí có mấy lần muốn đi Thượng Thủy Thôn tìm Mai Thu Lan, bất quá đều bị Tôn Minh Nghĩa cản lại.
Sau đó bọn họ liền thường xuyên cãi nhau, lại sau đó hai vợ chồng bắt đầu ở riêng. Tinh thần Lâm Bình Tú cũng càng ngày càng không tốt, vì làm bà vui vẻ, hai con trai của Tôn Minh Nghĩa thương lượng, để Tôn Đồng Vân lúc ấy năm tuổi bầu bạn với Lâm Bình Tú. Nghĩ bà chăm sóc trẻ con, có lẽ chậm rãi sẽ tốt lên.
Từ năm tuổi bắt đầu, Tôn Đồng Vân liền đi theo Lâm Bình Tú. Cho nên cô ta biết ân ân oán oán giữa Tôn Minh Nghĩa cùng Lâm Bình Tú, Mai Thu Lan. Bất quá, phiên bản cô ta biết, là bị Lâm Bình Tú cải biên qua.
Lâm Bình Tú nói cho Tôn Đồng Vân, Tôn Minh Nghĩa cùng Mai Thu Lan quen biết trên chiến trường, chồng Mai Thu Lan đã chết, bà ta mang thai, muốn tìm một người đàn ông dựa vào, liền vẫn luôn câu dẫn Tôn Minh Nghĩa.
Nhưng là Tôn gia bởi vì Mai Thu Lan từng kết hôn nên không đồng ý bà ta gả cho Tôn Minh Nghĩa, bà ta chỉ có thể xám xịt trở lại nông thôn, nhưng mấy năm nay bà ta vẫn luôn câu lấy trái tim Tôn Minh Nghĩa.
Tôn Đồng Vân cho rằng Mai Thu Lan phá hủy tình cảm của ông bà nội, dẫn tới bà nội nhiều năm tâm tình tích tụ thân thể không tốt.
Cho nên cô ta hận Mai Thu Lan.
Biết Giang Đào là cháu ngoại Mai Thu Lan, liền đem nỗi hận này chuyển sang người Giang Đào. Cô ta muốn đạp Giang Đào dưới chân, giống như như vậy là có thể báo thù cho bà nội cô ta.
“Cậu cùng Giang Đào có thù hận gì?” Mao Tâm Di biết Tôn Đồng Vân không thích Giang Đào, nhưng vẫn luôn không biết vì cái gì. Hiện tại Tôn Đồng Vân nhắc tới bà ngoại Giang Đào, nghĩ hai người chi gian thù hận không nhỏ.
“Cái này cậu không cần quản, cậu chỉ việc đi nói với cô ta là được.” Khóe môi Tôn Đồng Vân treo lên nụ cười, lần này cô ta muốn cho Giang Đào đẹp mặt.
Mao Tâm Di nghĩ đến Giang Đào mỗi ngày trừ bỏ ăn cơm ngủ chính là đọc sách học tập, hảo tâm nhắc nhở Tôn Đồng Vân nói: “Giang Đào ngày thường học tập thực nỗ lực, liền sợ……”
💬 Bình luận chương