Tần Sơn Hà lần này là thật sự ý thức được chính mình còn kém rất nhiều, chỉ riêng ánh mắt lâu dài này của Lương Nguyên Đường anh liền so ra kém. Phân phối cổ phần, Lương Nguyên Đường cùng Lương Nghị đều không có dính dáng một phân, đây là để ngừa vạn nhất đi.
Tâm tình có chút nôn nóng bỗng nhiên tĩnh lại, bàn tay to của anh vỗ vỗ lưng Lương Hiểu Đào, lại ở má cô nhẹ nhàng hôn một cái: "Anh biết rồi."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, thanh âm lười nhác, rất có chút ý vị thất thần. Trong lòng Tần Sơn Hà căng thẳng, anh siết chặt cánh tay lại nói: "Vợ à, đừng hoài nghi tâm ý của anh đối với em, anh chưa từng nghĩ tới lừa gạt em, cũng chưa từng coi em là món đồ chơi, vì em mạng anh đều có thể không cần."
Lương Hiểu Đào lại ừ một tiếng như vậy, Tần Sơn Hà cười khổ, lần này là thật sự làm vợ thương tâm.
"Lúc anh chín tuổi bố liền mất, mẹ anh có chút khôn vặt, nhưng gặp chuyện lớn căn bản gánh không được, anh là người đàn ông lớn nhất trong nhà, cái nhà này anh không gánh thì không ai gánh. Cho nên, chín tuổi bắt đầu anh liền bắt đầu làm chủ gia đình. Kỳ thật một đứa trẻ chín tuổi biết cái gì, nhưng có một số việc không hiểu cũng phải nghĩ biện pháp hiểu được. Khi đó ông bác của anh còn sống, có chuyện gì anh không hiểu, liền đi hỏi ông ấy, chậm rãi cái nhà này cũng liền thật sự gánh vác lên được.
Thoáng cái nhiều năm như vậy trôi qua, anh sớm đã thành thói quen làm người trong nhà đều nghe anh, cho nên đối với em cũng không tự chủ được muốn mọi chuyện làm chủ. Nhưng anh không muốn làm em không vui, không muốn tranh chấp với em, cho nên anh dỗ em."
"Anh còn muốn mọi chuyện làm chủ em a!"
Thanh âm sâu kín của Lương Hiểu Đào truyền đến, da đầu Tần Sơn Hà căng thẳng, lại nói sai rồi. Về sau nói chuyện với vợ nhỏ thật không thể có một chút sơ hở.
"Ừ, từng có loại ý tưởng này." Tần Sơn Hà đúng sự thật nói: "Nhưng là anh hiện tại biết sai rồi, anh khắc sâu hối cải, hy vọng vợ cho anh một cơ hội sửa sai."
Lương Hiểu Đào hừ một tiếng: "Chúng ta là vợ chồng, là người cùng một chiến hào, các anh đ.á.nh giặc còn phải chú trọng hợp tác tác chiến, các anh có kế hoạch tác chiến gì, không phải là do một mình anh định đoạt chứ."
Tần Sơn Hà: "Không phải."
"Kế hoạch tác chiến là có người lập ra, sau đó mọi người thương định xong thông qua thực thi đúng không?"
Tần Sơn Hà: "Đúng vậy."
"Vậy cái gia đình nhỏ này của chúng ta có chuyện gì có phải hay không nên cho em biết? Huống chi em còn là lãnh đạo."
Tần Sơn Hà cười khẽ: "Là lãnh đạo, anh nhất định hấp thụ giáo huấn, tích cực sửa sai. Ngày mai anh liền nói với Sơn Lâm, chờ nhà máy bên này đình sản, chú ấy liền làm đại lý tỉnh, nếu chú ấy muốn mua nhà ở huyện thành hoặc là thành phố, tiền không đủ chúng ta có thể cho chú ấy mượn một ít.
Bên phía mẹ, anh cũng bảo Sơn Lâm không cần đưa cho bà quá nhiều tiền, anh cũng giống nhau. Ngày thường hiếu kính bà thì mua nhiều đồ ăn đồ mặc cho bà, không thể để bà giữ tiền trong tay, để ngừa bà đưa cho Sơn Phượng. Để Sơn Phượng chịu khổ mấy năm, mài giũa tính tình của nó."
Lương Hiểu Đào không thiếu tiền, tự nhiên sẽ không keo kiệt, cho Tần Sơn Lâm mượn tiền mua nhà không thành vấn đề. Đối với cách xử lý Trần Ngọc Quế cùng Tần Sơn Phượng, cô cũng thực hài lòng, liền ở trong lòng ngực anh tìm một tư thế thoải mái nhắm mắt lại, chỉ chốc lát sau liền ngủ rồi.
Mà Tần Sơn Hà lại cơ hồ cả đêm không ngủ.
Tần Sơn Hà cả đêm không ngủ, lúc bên ngoài tờ mờ sáng, anh nhìn đồng hồ thấy hơn 5 giờ, liền nghiêng người nhẹ nhàng hôn lên môi Lương Hiểu Đào nói: "Vợ à, dậy thôi."
Lương Hiểu Đào đẩy anh ra, trở mình tiếp tục ngủ. Ngày hôm qua cô vừa phải trấn áp Giang Hạnh, vừa phải giảng đạo lý với Tần Sơn Hà, buổi tối lại ngủ muộn như vậy, mệt chết đi được. Nếu là ở đại viện quân khu, cô khẳng định có thể ngủ cả buổi sáng.
💬 Bình luận chương