Lương Hiểu Đào cười ha ha, vốn định nắm tay anh an ủi hai câu, thấy phía trước có người đi tới, liền quy quy củ củ đi bên cạnh anh.
Người đi tới là hàng xóm Thím Tư cùng con dâu, hai người xách rổ, bên trong có ít dưa chuột và cà chua. Nhìn thấy hai người, Thím Tư cười nói: "Sáng sớm tinh mơ, hai đứa đi đâu đấy?"
"Đi dạo chút ạ, Thím Tư đi hái rau à?" Lương Hiểu Đào cười hỏi.
Thím Tư từ trong rổ lấy ra một quả cà chua đỏ rực đưa cho Lương Hiểu Đào: "Nếm thử đi, cà chua nhà thím ngon lắm."
Lương Hiểu Đào nhận lấy, Thím Tư lại nói: "Chia ruộng đất rồi, thật là tốt, có thể ăn no không nói còn có rau mà ăn."
Thím Tư vui vẻ hớn hở cùng con dâu đi rồi, Lương Hiểu Đào nhìn quả cà chua trong tay nói: "Thím Tư người rất tốt."
"Nhà thím ấy đều không tồi, hồi anh còn nhỏ nhà khó khăn, Chú Tư Thím Tư giúp nhà anh không ít."
"Vậy anh hiện tại cũng nên giúp đỡ họ."
"Sơn Lâm đã cho hai con trai của Thím Tư vào làm việc ở nhà máy rồi."
Hai người nói chuyện đã tới sau núi, Tần Sơn Hà ngồi xổm xuống muốn cõng Lương Hiểu Đào lên, Lương Hiểu Đào nhìn bốn phía không có ai, cười nói: "Cõng thật à?"
"Anh phải xin lỗi khẳng định phải có thành ý chứ, mau lên đây."
Tần Sơn Hà cõng cô trên lưng, đứng dậy vững vàng đi lên núi, trong miệng còn nói: "Hồi nhỏ đói bụng anh liền cùng Sơn Lâm chạy lên núi, hái quả dại ăn. Bên kia có mấy cây quả dại, lát nữa anh đưa em đi."
Lương Hiểu Đào ghé vào lưng anh, nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng của anh, bỗng nhiên có thể lý giải tình cảm của anh và anh em Tần Sơn Lâm. Cùng nhau chịu khổ, gắn bó đi qua thời điểm khó khăn nhất, tình cảm tự nhiên là không cạn.
Giống như cô và Giang Hạnh, chỉ là tình cảm bạn bè chơi với nhau từ nhỏ, đã có thể sâu đậm như vậy, bọn họ càng không cần phải nói.
"Em không có cấm anh đối tốt với bọn họ," Lương Hiểu Đào ghé vào vai anh nhẹ giọng nói: "Chỉ là bọn họ đi Kinh Đô cũng chưa chắc đã tốt."
"Anh biết, là anh chỉ nhìn cái trước mắt." Tần Sơn Hà cọ cọ má vào mặt cô, nói: "Vợ à, anh biết em có ý kiến rất lớn với mẹ anh, bà đã từng gây ra tổn thương rất lớn cho em. Nhưng, việc bà làm tuy rằng là sai, nhưng xuất phát điểm là muốn tốt cho anh. Anh không thể..."
"Em biết." Lương Hiểu Đào cắt ngang lời anh: "Cho nên, em chưa bao giờ ngăn cản anh đối tốt với bà, bà là mẹ ruột của anh, anh hiếu kính bà là điều nên làm."
"Bố anh mất sớm, mẹ anh kéo ba anh em lớn lên không dễ dàng, anh là anh cả, anh không có năng lực cho họ cuộc sống tốt thì thôi, anh có năng lực, anh liền muốn cho họ đều tốt. Anh bảo họ đi Kinh Đô, thứ nhất Sơn Lâm có thể giúp anh, thứ hai anh cũng có thể chiếu cố họ."
"Nhưng là cây lớn phải chia cành," Lương Hiểu Đào có thể lý giải tâm tình này của Tần Sơn Hà, nhưng không tán đồng cách làm của anh. Anh phụng dưỡng Trần Ngọc Quế là điều nên làm, nhưng Tần Sơn Lâm cùng Tần Sơn Phượng đã kết hôn, có gia đình riêng, bọn họ không còn là trách nhiệm của Tần Sơn Hà nữa.
"Anh biết, là anh trước kia nghĩ sai, về sau sẽ không thế nữa." Tần Sơn Hà thở dài, mỗi người đều phải học cách trưởng thành, Sơn Lâm cùng Sơn Phượng cũng giống nhau, anh không có khả năng chiếu cố bọn họ cả đời.
💬 Bình luận chương