"Giếc ta..." Quý Tiêu Du cảm thấy tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng li ti nổ đom đóm trước mắt, nhưng lý trí của nàng vẫn sắc bén lạ thường. Nàng biết, đối phó với kẻ đa nghi và cuồng bạo như Phàn Dật Ngân, khóc lóc chỉ đẩy nhanh cái chết. Thứ duy nhất giữ được mạng nàng lúc này là giá trị. "Giếc ta... ngài vĩnh viễn... không biết... kẻ nào đã đ.â.m dao... sau lưng ngài."
Bàn tay đang siết chặt cổ nàng hơi khựng lại.
Phàn Dật Ngân là một kẻ nhạy bén đến cực điểm. Hắn ngay lập tức bắt được trọng tâm trong lời nói đứt quãng của nàng. Cấm dược Tầm Duyên Tán không phải là thứ có thể dễ dàng mua được ở chợ đen. Nó là loại độc quý hiếm, chuyên dùng để chế ngự thần trí con người, giá trị liên thành. Một mụ v.ú nuôi thấp hèn như Lâm Tẩu, tiền tiêu vặt hàng tháng còn chẳng đủ mua một lạng trà ngon, làm sao có thể sở hữu thứ kịch độc đó?
Hắn hơi nới lỏng những ngón tay, nhưng không buông hẳn, chỉ vừa đủ để một luồng không khí hiếm hoi tràn vào buồng phổi nàng.
"Nói." Một chữ gọn lỏn, mang theo uy lệnh tuyệt đối.
Quý Tiêu Du gục đầu xuống, ho sặc sụa. Nàng tham lam hít từng ngụm không khí lạnh buốt, l.ồ.ng ngực phập phồng dữ dội. Trải qua một vòng dạo chơi trước quỷ môn quan, sống lưng nàng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng lại khôi phục sự trong trẻo, sắc lạnh đến đáng sợ.
Nàng đưa tay, thô lỗ lau đi vệt máu rỉ ra từ khóe môi, điềm nhiên đáp: "Vương gia thông minh tuyệt đỉnh, chẳng lẽ nhìn không thấu một ván cờ tàn kém cỏi như vậy sao? Lâm Tẩu là quản sự của Bát Hào Các, nơi giam giữ những kẻ bị Vương phủ ruồng bỏ. Một mụ già ngu ngốc, tham lam, đột nhiên lại có trong tay Tầm Duyên Tán để hạ độc vào thức ăn của ta. Ngài nghĩ, mụ ta lấy thứ đó từ đâu?"
Phàn Dật Ngân híp mắt, không đáp, lẳng lặng đ.á.nh giá nữ nhân trước mặt. Làn da nàng tái nhợt, trên chiếc cổ thon dài hằn rõ năm dấu tay đỏ bầm ch.ói mắt, trông vô cùng thê thảm. Nhưng khí chất toát ra từ người nàng lại mang một loại ma lực kỳ quái, vừa tàn nhẫn, vừa yêu dã, lại vừa bình thản đến gai người.
"Chỉ có hai khả năng." Quý Tiêu Du tự hỏi tự trả lời, giọng nói rành rọt, từng chữ như đinh đóng cột. "Một, có kẻ trong Vương phủ muốn mượn tay mụ ta để trừ khử ta. Hai, có kẻ từ bên ngoài đã luồn lách được tai mắt của Long Điện Ám Vệ, âm thầm tuồn cấm dược vào phủ, mua chuộc hạ nhân của ngài để đạt được mục đích dơ bẩn."
Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt dời xuống đống bùng nhùng đang r*n r* ngoài sân, khóe môi hiện lên nụ cười trào phúng. "Dù là khả năng nào, Vương gia, ngài cũng đang nuôi ong tay áo. Kẻ thù đã vươn cái vòi bạch tuộc vào tận nội viện của ngài rồi. Nếu hôm nay người ăn bát canh đó là ta, ta chết, mọi chuyện sẽ trôi vào dĩ vãng, kẻ đứng sau bóng tối sẽ vĩnh viễn an toàn. Nhưng ta không chết..."
Quý Tiêu Du ngước mắt, trực diện nghênh đón ánh nhìn sắc như dao cạo của Phàn Dật Ngân: "... Ta để mụ ta tự ăn chính chén độc do mình mang tới. Mụ ta phát điên, kinh động đến ngài. Ta dùng một mạng hèn của mụ v.ú nuôi, đổi lấy việc lật tẩy một cái gai nhọn đang đ.â.m vào sườn Vương phủ. Một con ch.ó cắn càn bị diệt trừ, đổi lấy một manh mối về kẻ thù giấu mặt. Vương gia, ngài thấy vụ làm ăn này, ngài có thiệt không?"
Từng lời nói của Quý Tiêu Du như những mũi kim châm thẳng vào huyệt đạo. Logic chặt chẽ, không có nửa điểm sơ hở, lại đ.á.nh trúng vào tâm lý đa nghi, căm ghét sự phản bội của Phàn Dật Ngân.
Hắn buông tay.
Quý Tiêu Du trượt người xuống, hai chân mềm nhũn quỳ một gối trên mặt đất lạnh lẽo, nhưng lưng vẫn cố giữ thẳng.
Phàn Dật Ngân từ trên cao nhìn xuống nàng, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Căn bệnh đau đầu kinh niên của hắn dường như lại tái phát, từng cơn nhói buốt chạy dọc thái dương. Hắn quen nhìn thấy những nữ nhân nức nở, run rẩy dưới chân mình, hoặc những kẻ ngụy trang bằng vẻ ngoài thuần khiết vô hại như Ngô Ánh Toàn. Nhưng nữ nhân này... nàng ta không ngụy trang. Nàng ta phơi bày sự độc ác, mưu mô và tàn nhẫn của mình ra ánh sáng, trắng trợn dùng mạng người để đàm phán với hắn.
Một kẻ thế thân bị ép buộc phải chết thay cho người khác, lại có thể lật ngược thế cờ trong nháy mắt, biến bản thân từ con cờ thí mạng thành người vạch trần âm mưu.
Thật sự... quá thú vị.
Lúc này, ánh trăng từ ngoài cửa sổ hắt vào, vô tình chiếu lên cổ tay trái đang chống xuống đất của Quý Tiêu Du. Nơi đó, một vết sẹo đỏ tươi, ngoằn ngoèo như một con rết đang bám lấy làn da trắng ngần - dấu ấn của Khế Ước Bán Mạng mà Ngô gia đã ép nàng ký bằng máu để gán nợ thay cho Ngô Ánh Toàn.
Phàn Dật Ngân nheo mắt nhìn vết sẹo. Hắn đột nhiên cúi người, vươn tay tóm lấy cổ tay nàng, kéo giật lên.
"Khế Ước Bán Mạng." Hắn gằn từng chữ, ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên vết sẹo lồi lõm, khiến Quý Tiêu Du nhíu mày vì đau nhức, nhưng nàng kiên quyết không rút tay lại. "Ngươi hận Ngô gia?"
"Hận thấu xương tủy." Quý Tiêu Du trả lời không chút do dự. Nhắc đến Ngô gia, hình ảnh cha ruột Quý Xương Thịnh hộc máu tươi, uất ức nhảy xuống thủy đình tự vẫn lại hiện về, thiêu đốt tâm can nàng. Ánh mắt nàng bùng lên ngọn lửa thù hận hừng hực, không hề che giấu. "Bọn chúng bức t.ử phụ thân ta, ép ta làm thế thân chết thay cho nữ nhi trân bảo của bọn chúng. Món nợ máu này, dù phải hóa thành lệ quỷ, ta cũng sẽ lôi từng kẻ trong Ngô gia xuống địa ngục."
"Dựa vào ngươi?" Phàn Dật Ngân cười nhạt, sự khinh miệt hiện rõ trên khuôn mặt vương giả. "Một kẻ ngay cả mạng sống cũng bị người ta nắm giữ, lấy tư cách gì mà đòi báo thù?"
"Vậy nên ta mới cần sống." Quý Tiêu Du ngẩng đầu, ánh mắt kiên định va chạm với hắn, không chút nhún nhường. "Ta biết rõ giới hạn của mình. Nhưng ta cũng biết, kẻ địch của kẻ địch chính là bạn. Ngô gia hiện tại đang cậy thế, vươn vòi bạch tuộc khắp nơi, thậm chí còn dám cài cắm người vào tận Bát Hào Các của ngài. Vương gia, một thanh đao sắc bén không sợ dính máu, ngài có muốn dùng thử không?"
💬 Bình luận chương