Lý Đông thử giơ tay lên: "Áp trục [1]?"
Tần Miên Miên: "Đúng! Áp trục!"
[1]: Áp trục xuất phát từ hí kịch, nghĩa là tiết mục cuối cùng, là tiết mục chủ chốt nhất.
Từ trước tới giờ, Tần Miên Miên tâng bốc Giản Ánh An đều là tâng lên mây: "Tỷ tỷ hát rất hay, nhất định có thể đạt hạng nhất, không liên quan đến thứ tự lên sân khấu!"
Diệp Chu cười ha ha: "Miên Miên nói đúng, nào, mời Miên Miên lên sân khấu."
Cả người Tần Miên Miên đều cứng đờ.
Nàng đi lên đài chậm như rùa, sau đó cầm lấy micro, không biết nên hát cái gì mới trông không quá ấu trĩ.
Trong đầu lướt qua hơn cả trăm bài hát thiếu nhi.
Tần Miên Miên: "Cháu muốn ngâm thơ."
Diệp Chu vỗ tay: "Ngâm thơ cũng được, chúng ta cùng cổ vũ Miên Miên nào!"
Nhiệt liệt vỗ tay!
Tần Miên Miên đã ngâm xong một bài thơ cổ.
Cũng chỉ còn lại Giản Ánh An và Lý Đông.
Có lẽ nhớ đến lời Tần Miên Miên nói áp trục nên ánh mắt của mọi người đều dời sang Lý Đông.
Lý Đông sắp khóc tới nơi rồi.
Giản Ánh An tự nhủ: Tránh không khỏi, lên sân khấu thôi.
Biện pháp ngâm thơ cổ của Tần Miên Miên khá hay, cô mượn một chút cũng không phải chuyện gì lớn. Nhưng đến khi bước lên sân khấu được dựng tạm và bắt gặp ánh mắt chờ mong của Tần Miên Miên, trái tim của Giản Ánh An lại mềm mại.
Cô quyết định làm người vô sỉ để chiến đấu với đám nhóc này, lấy hạng nhất về nhà.
Tất nhiên cô không có khả năng sẽ hát mấy bài như thỏ con ngoan ngoãn rồi.
Vì để bản thân trông không quá trẻ con, cô quyết định hát một bài hát thiếu nhi bằng tiếng Anh.
Mới vừa kể khổ xong, Giản Ánh An cũng không thể hát một bài tiếng Anh vừa chuẩn vừa hay được.
Nếu không sẽ bị hỏi: Không phải cháu lớn lên ở nông thôn, mới vừa được nhận lại sao? Lúc đó thì lại không biết trả lời sao cho tốt.
Đó không gọi là năng khiếu bẩm sinh, mà là đầu óc có vấn đề.
Cô chậm rãi hát.
Người khác đều dùng tình cảm để hát, không có kỹ thuật, cô thì ngược lại, có kỹ thuật nhưng lại không có cảm xúc.
Dù vậy cô vẫn là người hát tốt nhất.
Nếu không có gì ngoài ý muốn thì cô rất vui lòng nhận lấy vị trí hạng nhất này.
Mà ngoài ý muốn chính là Lý Đông mới bước lên sân khấu nửa chừng chân đã run rẩy, giọng trầm đến khó nghe, nhưng cô bé này lại hát tiếng Anh rất hay!
Hơn nữa còn phát âm rất tốt! Vừa có kỹ thuật vừa có cảm xúc!
Giản Ánh An nhận được hạng hai.
Đến khi Lý Đông đã chọn xong chỗ ở rồi cô còn chưa kịp phản ứng lại. Một người trưởng thành như cô, so ca hát với một đám con nít còn thua!
Ngàn vạn lần không thể để ai khác biết được!
Ánh mắt Giản Ánh An trở nên hung ác.
Diệp Chu: "An An, đến lượt cháu chọn chỗ ở rồi!"
Giản Ánh An lấy huy chương được làm sơ sài kia đưa cho Tần Miên Miên, cô muốn lấy hạng nhất chỉ đơn giản là muốn để Miên Miên ở chỗ nào tốt một chút, nhưng chỉ lấy được hạng hai thôi...
Tần Miên Miên rất vui vẻ nhận lấy, hạng hai cũng kệ, cô bé vẫn luôn cảm thấy tỷ tỷ rất lợi hại.
Bởi vì bé chỉ được hạng ba mà thôi.
Diệp Chu nhớ lại những lời dì Trương nói về thân phận của Giản Ánh An.
Ông vẫn thấy rất ngạc nhiên, không ngờ cô lại trực tiếp nhường cơ hội cho Tần Miên Miên. Tuy rằng hạng hai hay hạng ba cũng không cách biệt quá lớn.
Nhưng phần tâm ý này.
Hẳn là cô bé không biết thân phận của mình.
Diệp Chu nhất thời phân tâm, vội lấy lại tinh thần: "Như vậy đến lượt Miên Miên chọn chỗ ở nhé!"
Tần Miên Miên quay đầu hỏi: "Chị ơi, chị thích ở chỗ nào?"
Diệp Chu: "..."
Giản Ánh An nghĩ ngợi một lúc: "Căn ở bên bờ sông kia đi."
Tần Miên Miên: "Dạ, chúng cháu chọn căn bên bờ sông ạ."
Vậy mấy đứa đưa tới đưa lui có ích gì!
Giang An Ngôn vốn đang rất vui, không cần phải ở chỗ tệ nhất.
Vui xong rồi mới phát hiện có chỗ không thích hợp! Vì thế cô vội đi chứng thực: "Miên Miên, đêm nay chúng ta ở chung với nhau đó!"
Tần Miên Miên quả nhiên bị dọa đến nhảy dựng: "A, không phải em ở chung với tỷ tỷ sao?"
Giang An Ngôn khóc không ra nước mắt: "Đương nhiên không phải!"
Tần Miên Miên rối rắm hai giây, sau đó lấy huy chương trên tay Giản Ánh An đưa cho Giang An Ngôn, nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương: "Vậy chị chọn một căn đi, em ở cùng với tỷ tỷ rồi."
Tề Ẩn: ...Tôi thì sao?
Giang An Ngôn ngẩng đầu nhìn Tề Ẩn, nắm chặt huy chương trên tay: "Được."
Một mình cô ở một căn, cũng khá tuyệt.
Nói quy tắc với trẻ con làm gì, phải chơi như vậy mới hay, Diệp Chu đồng ý việc đổi người này.
Vì vậy Giản Ánh An và Tần Miên Miên cùng nhau đi về phía bờ sông.
Bên bờ sông có hơi tối, Tần Miên Miên đi thật cẩn thận, mặc cho Giản Anh An cứ cố kéo nàng đi, nàng vẫn nhất quyết dò đường phía trước.
Giản Ánh An chỉ có thể đứng phía sau dựa vào ánh sáng mà bước từng bước theo Tần Miên Miên, sợ nàng sẽ té ngã.
Tần Miên Miên đi được một lúc rồi dừng lại. Nàng chỉ vào đom đóm phía trước: "Chị ơi, đẹp quá đi."
Đom đóm vào ban đêm tựa như ánh sao sáng.
Bay lượn nhảy múa bên bờ sông.
————Chắc có nhiều bạn ở đây tới mùa thi rồi nhỉ, tui cũng vậy, đủ thứ bài luận thi cử tới tấp nên thời gian update không đều đặn, mọi người thông cảm nha. Chúc mọi người thi tốt 🍀
💬 Bình luận chương