Tần Miên Miên đứng bên cạnh Giản Ánh An, hỏi: "Chị ơi, lát nữa nhắc em được không?"
Giản Ánh An: "Được."
Tần Miên Miên cười một cái với Giản Ánh An, trên mặt lộ một cái lúm đồng tiền vô cùng ngọt ngào.
Ánh mặt trời có hơi chói mắt rồi.
Giản Ánh An nheo mắt, da dẻ trắng nõn hiện tại của bé con đang xinh xắn, theo bản năng không nỡ để Tần Miên Miên bị phơi đen nên đã duỗi tay che nắng cho nàng.
Tần Miên Miên dựa sát vào người Giản Ánh An cho cô tiện che hơn.
Với người biết chuyện thì là đang che nắng, không biết...còn tưởng là đang rải cơm chó.
Người xem bị hai đứa bé làm cho ngọt muốn xỉu rồi.
"Sau này hai đứa lớn lên chắc sẽ ở bên nhau rồi!"
"Đúng vậy, nếu không thì không xong với tụi tui đâu!"
"Nhưng mà nghĩ lại cha mẹ của An An..."
"Haizz, chuyện cho tới bây giờ còn chưa có kết quả, tổ chương trình cũng không hề hồi đáp lại."
"Vậy chúng ta cũng không cần khăng khăng một mực đối với vấn đề này, hiện tại An An đang rất vui vẻ."
"Có cục cưng Miên Miên ở đó, An An sẽ hạnh phúc thôi!"
Vui vẻ sao?
Giản Ánh An híp mắt, một chút cũng không vui.
Vì để chiếu cố các bạn nhỏ mà những câu đố chữ đều rất đơn giản, mấy người lớn đều hận bản thân không thể chạy lên trả lời thay. Giản Ánh An ở cạnh Tần Miên Miên, cô thấp giọng nói xong một câu thì Tần Miên Miên liền giơ cao tay nhỏ.
Diệp Chu nhìn hai đứa nhỏ gian lận, muốn nói lại thôi.
Cứ như vậy nên tốc độ của Giản Ánh An khá chậm.
Thẩm Cẩn Vu đi thẳng một mạch, là người nhanh nhất chạm đến vạch đích. Cậu vốn muốn lấy bánh mì nhưng thấy được ánh mắt của Tần Miên Miên bèn cắn răng chọn gạo.
Cậu không nên trẻ con mãi như thế, chuyện Giản Ánh An có thể làm được, cậu cũng làm được!
Diệp Chu: "Được rồi, Thẩm Cẩn Vu chọn gạo."
Nhưng mà Thẩm Cẩn Vu lại khiêng không nổi.
Cậu cố hết sức khiêng gạo lên, mới đi hai bước là đã thở hổn hển, chỉ có thể đặt gạo xuống nghỉ lấy hơi.
Tần Miên Miên: "Tại sao cậu ấy lại chọn gạo nhỉ."
Giản Ánh An không để ý lắm: "Chắc tại cậu ta thích."
Tần Miên Miên tiếp tục: "Nhưng mà gạo để người lớn chọn không phải tốt hơn sao?"
Đúng vậy.
Giản Ánh An nhịn cười, cảm thấy bộ dáng nghiêm túc của Tần Miên Miên thật sự rất đáng yêu bèn xoa đầu bé con một cái.
Đột nhiên bên kia có tiếng người lớn la lên.
Hóa ra là vì Thẩm Cẩn Vu kiên quyết muốn ôm gạo đi, kết quả túi bị rách nên gạo rơi vãi đầy đất, cậu ta ngơ ngác nhìn gạo trên mặt đất, nhịn không được gào khóc.
Cậu chưa từng chịu ấm ức như thế này bao giờ!
Trong lòng cậu khóc thảm thương!
Giản Ánh An nhìn thấy buồn cười nên buông tay Tần Miên Miên: "Miên Miên, em qua dỗ cậu ta đi."
Nếu không thì không biết phải ăn nói thế nào với vợ chồng nhà họ Tần nữa.
Giản Ánh An đứng tại chỗ, trông cô với đám người đang hoảng loạn kia tựa hồ như không liên quan gì với nhau.
Cô hờ hững nhìn một đống người đang vây quanh bên cạnh Thẩm Cẩn Vu, mọi người đều đang ra sức dỗ dành cậu chủ nhỏ này. Thấy Tần Miên Miên đi qua, ai nấy đều tự giác tản ra chừa đường cho cô bé.
Tần Miên Miên đi đến trước mặt Thẩm Cẩn Vu, nói: "Bé ngoan không được khóc."
Tần phu nhân đã nói như vậy với Tần Miên Miên.
Thẩm Cẩn Vu nức nở thêm hai tiếng thì ngừng khóc.
Mọi người lại bắt đầu khen Tần Miên Miên, khen nàng giỏi quá, biết quan tâm bạn bè lại còn giỏi dỗ dành. Nói xong bọn họ quay đầu lại, nhìn Giản Ánh An đang đứng một chỗ.
Không nói thêm được gì nữa...
Từ đầu tới cuối Giản Ánh An đều xem như không liên quan đến mình, nhận thấy mọi người đều đang nhìn bản thân mới lười biếng nhướng mày: "A, sao vậy?"
Ai nấy đều có chút xấu hổ.
Tần Miên Miên chạy đến chỗ cô, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì bắt đầu cầu khen ngợi: "Chị ơi, em dỗ được rồi!"
Giản Ánh An khích lệ một câu: "Miên Miên giỏi quá."
Nghe thế Tần Miên Miên liền vui vẻ mà cười rộ, đối với bé một câu khen ngợi của Giản Ánh An quan trọng hơn, đáng để bé vui vẻ hơn so với bất cứ ai!
Diệp Chu bắt đầu giải vây: "Bạn nhỏ đừng cậy mạnh, có thể nhờ người lớn giúp đỡ nha."
Quý Hàn căng da đầu: "Vậy gạo kia làm sao bây giờ?"
Rơi xuống đất hết rồi, sao ăn được nữa.
Diệp Chu: "...Dĩ nhiên chương trình sẽ chuẩn bị cho hai người một phần nữa! Haha, đây là sự cố thôi, chương trình không nhỏ mọn như vậy đâu."
Nếu Quý Hàn không hỏi, quả thực ông cũng định xem như không biết.
Thẩm Cẩn Vu mới không quan tâm gạo gì đó.
Cậu cầm hạng nhất quay trở lại điểm xuất phát bắt đầu lần nữa, lần này vì buồn bực nên không còn háo thắng như trước.
Tại sao cậu ta làm gì cũng không thuận lợi hết vậy.
💬 Bình luận chương